Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chơi đùa tình cảm sao? (1)

Phiên bản Dịch · 883 chữ

Tháng sáu năm nay, mưa lớn hoài không dứt, yến Thanh Hà do phủ Quốc Công tổ chức cũng không thể không hoãn lại giữa chừng. Các quý nữ với dung mạo xinh xắn chỉ có thể ngồi vây quanh trò chuyện trong phòng.

Tạ Lăng ngồi cạnh nhị tỷ, trốn sau vai nàng ấy, lộ ra đôi mắt trong veo như nước. Nàng niết khăn tay, thỉnh hoảng lại ho nhẹ hai tiếng, ngồi nghe hồi lâu, nội dung thảo luận đều chẳng liên quan gì đến nàng.

Tạ Lăng có chút khó chịu, nàng lặng lẽ đến bên cửa sổ, duỗi tay đẩy cửa sổ ra.

Gió nhẹ cuốn theo mưa bụi mát lạnh mà đến, Tạ Lăng khẽ nheo mắt, khoanh tay lại tựa vào song cửa, tơ lụa xanh biếc dưới búi tóc bị gió thổi tung lên.

Nàng định tầm mắt không xa dưới tàng cây mới thấy rõ, có hai nam tử dáng người cao lớn, một người cầm ô cho người kia, mỉm cười nhìn về phía nàng.

Người đứng gần nàng hơn vấn tóc đen, sống mũi cao và đôi mắt sâu, từng nút áo thắt chỉnh tề, lộ ra vẻ cấm dục không thể mạo phạm. Nhưng đường cong cần cổ lộ ra rõ ràng, cùng với đường hàm sắc bén, cho dù ăn mặc nho nhã như thư sinh, tuấn mĩ bất phàm thì vẫn không giấu được cỗ uy lực mạnh mẽ trên người.

Là Tam hoàng tử, Sầm Minh Ế.

Sầm Minh Ế vai rộng eo hẹp, đứng dưới tán dù thờ ơ nhìn mưa bay, cho đến khi cửa sổ được đẩy ra, ánh mắt sắc bén liền thẳng tắp hướng đến Tạ Lăng. Sau khi nhìn rõ Tạ Lăng, ánh mắt của hắn nhất thời ngập tràn thích thú, khép quạt gõ vào lòng bàn tay, bên môi tựa mang ý cười, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa rất nhiều ẩn ý.

Rõ ràng hắn chưa nói gì, nhưng chỉ bị nhìn thoáng qua, hô hấp Tạ Lăng chợt cứng lại, gò má nhanh chóng ửng đỏ, ánh mắt dời đi không nhìn hắn.

Nàng thò nửa người ra nhanh chóng duỗi tay đóng cửa sổ, phịch một tiếng, như thỏ con thò đầu ra sau đó lại nhanh chóng trốn vào trong động.

Gương mặt nhỏ như hoa hạnh giữa mưa trên bệ cửa chợt lóe rồi biến mất, bạn tốt Trần Khánh Viêm bên cạnh Sầm Minh Ế nín cười đụng nhẹ hắn nói: "Nhìn dáng vẻ huynh như vậy, vừa thấy người ta ánh mắt liền thay đổi, không biết còn tưởng rằng huynh muốn đi săn đấy."

Sầm Minh Ế chỉ cười không nói, ánh mắt còn lưu lại trên cánh cửa sổ đóng chặt kia.

Trần Khánh Viêm quen biết với hắn đã lâu, từ khi còn bé đã cùng nhau đập cá chọc chim, tất nhiên sẽ biết bạn tốt Tam hoàng tử của mình thích nữ hài như nào, thanh thuần linh động, dáng người mảnh khảnh, véo một cái cũng có thể chảy ra nước mắt.

Từ sau lần đi An Tự lễ Phật gặp được tiểu thư Tạ gia, Sầm Minh Ế liền nhớ thương đối phương, phàm là nghe nói tiểu nữ Tạ gia tham gia yến hội, đều sẽ muốn đi.

Nhìn tựa như tình thâm nhưng Trần Khánh Viêm biết, đây chỉ là trò tiêu khiển nhỏ của bọn họ.

Liếc nhìn viền nhỏ xanh đen bên mắt bằng hữu, Trần Khánh Viêm cười xấu xa nói: "Tối qua nghĩ cái gì? Không phải là cả đêm không ngủ đấy chứ?"

Sầm Minh Ế duỗi tay, chạm tới gần một đóa tường vi, hạt mưa theo cánh hoa non nớt trượt xuống, rơi vào nhụy hoa.

Hắn trầm giọng: "Đâu chỉ một đêm."

Trần Khánh Viêm âm thầm líu lưỡi, nghĩ tới tiểu nữ Tạ gia vừa mới thò người ra, vòng eo nhỏ ghé bên cửa sổ, cũng thấy có thể hiểu được. Tiểu nữ tử mảnh mai như vậy lại bị Sầm Minh Ế nhớ thương, không biết ở trong mộng bị lăn lộn như thế nào đây.

Trần Khánh Viêm một tay cầm dù, một cái tay khác che miệng ngáp lười nhác, thấp giọng hỏi: "Huynh còn phải chơi thêm bao lâu mới có thể bắt tới tay đây? Cho cái ngày đi, đệ đệ ta thấy mấy cái hoa yến này nọ phiền lắm, thật sự không muốn tham gia nữa đâu."

Sầm Minh Ế không nói chuyện, nhưng môi mỏng khẽ nhếch lên, biểu cảm trên mặt thể hiện rõ nhất định phải có được.

Trên người bằng hữu phát ra hơi thở công khổng tước khiến Trần Khánh Viêm xém chút bị sặc, hắn định nói gì đó, mở miệng rồi lại thôi, cuối cùng chỉ hậm hực nhắc nhở: "Huynh đừng có quậy ra chuyện đấy, xong việc lại phiền phức."

Hai thiếu niên khí chất quý tộc kiêu căng, tự cho rằng không ai biết chuyện mà họ đang thảo luận, lại không biết cái "trò chơi" mà họ tự cho là bí mật này Tạ Lăng đều hiểu rõ.

Tạ Lăng đóng cửa sổ, thay đổi tư thế dựa vào tháp, duỗi thắt lưng mệt mỏi.

Bạn đang đọc BE Xong Thành Ánh Trăng Sáng Của Các Lão Đại của Thúy Đào Tạp Lí
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Hoalangkinh
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 46

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.