Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Hello Kitty

Bạn đang đọc Cực Phẩm Toàn Năng Cao Thủ [ Dịch ] của Hoa Đô Đại Thiếu

Phiên bản Dịch · 2809 chữ · khoảng 10 phút đọc

Hạ Thiên nằm trên giường bệnh, hắn cảm giác mình cứ như đang nằm mơ vậy, đây là một giấc mộng đẹp, đứng trước mặt hắn là một nữ y tá, xuyên thấu qua áo khoác trắng của cô ta là một chiếc áo ngắn tay màu xanh, hắn còn có thể nhìn thấy rõ ràng cả chiếc áo ngực màu đen viền ren, bên dưới là tất chân liền thân màu trắng, đồ lót bên trong có màu hồng Hello Kitty.

Đối với cái loại xử nam như Hạ Thiên mà nói thì đây tuyệt đối là một giấc mộng xuân không thể nghi ngờ.

( xử nam: chưa bao giờ xxx )

"A? Cậu đã tỉnh rồi.” Nữ y tá sau khi kiểm tra qua sô liệu hiện lên bên trên dụng cụ vừa quay đầu liền nhìn thấy Hạ Thiên đang nhìn mình chòng chọc, cô ta cảm giác hai con ngươi của Hạ Thiên cứ như có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ trên cơ thể của mình.

Hạ Thiên còn chưa khôi phục lại có từ trong mộng đẹp, không đáp lời cô ta mà chỉ tiếp tục thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.

Nữ y tá cảm thấy vô cùng không được tự nhiên, vội vàng rời khỏi phòng bệnh, vừa đi vừa hô: "Bác sĩ Lý, bác sĩ Lý! Bệnh nhân trong phòng bệnh này tỉnh rồi"

"Đi đâu vậy? Đừng đi chứ.” Hạ Thiên trực tiếp ngồi dậy, đúng lúc này, trên người hắn truyền đến một cơn đau đớn.

Đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra, Hạ Thiên cúi đầu nhìn lên cơ thể mình, chỗ nào trên người cũng quấn băng vải, hơn nữa còn có mấy chỗ có dấu vệt bị khâu lại, toàn thân trên dưới đều là tổn thương, mà trên tay của hắn thì đang được truyền nước.

"Đau quá đi, không phải mình đang nằm mơ sao, vậy vừa rồi đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra? Vì sao mình lại có thể nhìn thấy trong quần áo cô y tá kia mặc cái gì." Trong lúc Hạ Thiên còn đang nghi ngờ, ở cửa ra vào đột nhiên có một nam một nữ đi vào, một nam một nữ này tất cả đều để trần nửa thân trên xuất hiện ở trước mặt hắn, hắn không dám tin vào hai mắt của mình nữa rồi, Hạ Thiên dùng sức nhắm mắt lại, sau đó mở ra lần nữa, lần này hắn nhìn thấy lại là hai người kia đều mặc một thân áo dài chỉnh tề màu trắng.

"Chẳng lẽ là ảo giác?" Hạ Thiên muốn thử một chút xem mình có phải là đang nằm mơ hay không, đúng lúc này tràng cảnh vừa rồi lại lần nữa xuất hiện, hai người kia lại lần nữa nửa thân trần truồng xuất hiện ở trước mặt Hạ Thiên.

"Chuyện này lại có thể là thật." Trong lòng Hạ Thiên vừa mừng vừa sợ, đúng lúc này trong đầu xuất hiện một hôn mê, xuýt chút ngã xuống.

"Ai cho phép cậu ngồi lên? Dây rợ trên người còn chưa tháo ra đâu, không cho phép động loạn." Bác sĩ Lý bất mãn nhìn Hạ Thiên, ông là bác sĩ có uy tín lâu năm trong bệnh viện này, tình huống của bệnh nhân trong phòng bệnh này không giống bình thường, ông đã được viện lãnh đạo cố ý phân phó phải cố gắng chăm sóc cậu nhóc này từ trước.

Hạ Thiên lúc này mới nhớ tới tại sao mình lại nằm ở chỗ này, hắn sắp sửa phải tham gia thi đại học lại bị bạn gái đề xuất chia tay, tâm tình Hạ Thiên vô cùng loạn liền muốn đi loanh quanh dạo chơi một chút, thế nhưng hắn lại tình cờ nhìn thấy một cô gái nhỏ vì chơi đùa mà chạy ra đường cái, đúng lúc này có một chiếc xe MiniBus lao tới, tại thời khắc nguy hiểm nhất Hạ Thiên liền chạy đến đẩy cô bé kia ra, sau đó hăn liền bị chiếc xe kia quét bay, vết thương trên người chính là do vị vao phải hàng rào ven đường gây ra.

Thế nhưng vì sao hắn lại đột nhiên có loại năng lực này nhỉ, hắn biết vừa rồi mình tuyệt đối không nhìn lầm, thanh niên đag tuổi huyết khí phương cương làm sao có thể quên được mình vừa thấy cái gì, hình như mình đã có thêm năng lực thấu thị, có thể trực tiếp nhìn được quần áo bên trong chiếc áo ngoài của cô nàng y tá kia, chẳng qua hình như loại năng lực này không thể sử dụng liên tục được, cơn choáng váng ban nãy chính là tác dụng phụ của việc sử dụng thấu thị.

( thấu thị: nhìn xuyên thấu )

“Bạn học này?”

Bác sĩ Lý liên tiếp gọi vài tiếng nhưng là Hạ Thiên lại không hề phản ứng lại, khuôn mặt ông ta lập tức trở nên nghiêm trọng, không thể không nói tình huống của Hạ Thiên không tốt, nếu như không phải nhờ may mắn, những vết thương kia đều tránh kh đụng phải chỗ yếu hại thì cậu nhóc này chắc chắn đã sớm chết.

Mặc dù bây giờ các vết thương đều đã được xử lý tốt những người bệnh hình như vẫn choáng váng, chuyện này thật sự không tiện cho ông gia bàn giao lại, phía trên bệnh viện đã ra thông báo, nói ông ta nhất định phải trị tốt cho cậu nhóc này.

“Vãn chưa liên lạc được cho người nhà của cậu ta sao?" Bác sĩ Lý nhíu nhíu mày nói, mặc dù không cần lo lắng vấn đề tiền nhưng ông ta còn muốn hỏi thăm một chút các thân nhân của bệnh nhân, hỏi xem trước kia bệnh nhân có phải đã từng có bệnh sử gì hay không, nếu không vì sao vừa tỉnh lại liền giống một tên đần thế này.

"Điện thoại di động của cậu ấy đã bị đâm hỏng, đến cả giấy tờ tùy thân cũng không có, cũng đã hỏi thăm qua những người sống ở gần đó, chỗ đó không có ai quen biết cậu ấy.” Nữ y tá lắc đầu.

“Cô xử lý một chút miệng vết thương của cậu ta đi, tôi đi gọi điện thoại cho Viện trưởng Tăng ." Bác sĩ Lý đi ra khỏi phòng bệnh, ông ta nhất định phải nói rõ tình huống của hắn cho cấp trên, người được Hạ Thiên cứu kia không phải là một người bình thường, đó là con gái của nữ cường nhân Tăng Nhu nổi danh nhất thành phố Giang Hải.

Nữ y tá nhẹ nhàng để thân thể của Hạ Thiên nằm ngang lên giường, đồng thời cũng mở ra băng vải vừa bị hắn làm xô lệch một lần nữa cẩn thận cột lại, miệng vết thương của hắn vừa mới cắt chỉ không lâu, bây giờ còn chưa phải lúc để hắn cử động mạnh.

Hạ Thiên vẫn luôn ngơ ngác, ngẩn người không nói một câu, ánh mắt lại nhìn chòng chọc vào cơ thể nữ y tá.

Tất cả cảnh quan trước mắt hắn lại phát sinh biến hóa, chỉ cần hắn nghĩ muốn, hắn liền có thể trực tiếp nhìn được thứ nằm bên trong áo lót của nữ y tá, dáng người tuyệt đẹp của cô gái kia cứ thế không ngừng thoáng hiện trước mắt Hạ Thiên.

sau khi nữ y tá xử lý tốt băng vải trên thân Hạ Thiên liền rời khỏi phòng bệnh, cô ta có chút sợ cái ánh mắt trần trụi kia của Hạ Thiên, Hạ Thiên thì vẫn ngẩn người thật lâu mới khôi phục lại bình thường.

Hiện tại rốt cục hắn đã xác định được mình đã có một loại siêu năng lực, chính là năng lực thấu thị.

"Không được, sắp phải thi tốt nghiệp trung học rồi, mình không thể ở chỗ này thêm nữa.” Hạ Thiên không muốn trễ nải thi đại học, nếu còn chờ nữa hắn sẽ phải chờ thêm một năm mới có thể lên đại học mất.

“Thật không biết mình đã ở chỗ này bao lâu rồi, thời gian dài không trở về nhất định sẽ khiến chị họ lo lắng gần chết."

Hạ Thiên cũng không biết mình đã ở chỗ này bao lâu, từ nhỏ hắn đã không biết mẹ của mình là ai, năm hắn mười bốn tuổi cha hắn lại qua đời, từ đó về sau hắn liền sống cùng với gia đình của gì nhỏ, về sau chị họ của hắn lên đại học xong liền mua một ngôi nhà ở gần trường, dì nhỏ lo lắng cho sự an toàn của chị họ nên pháu hắn tới ở cùng chị.

Mặc dù bình thường hắn rất ít quay về căn phòng kia, nhưng mà cơ bản mỗi tháng hắn đều sẽ trở về mấy lần, nhà của chị họ cách khá xa trường của hắn nên hắn mới không hay về nhà.

Ngẩng đầu nhìn lại, hắn thấy được lịch ngày treo trên tường, thế mà chỉ còn có không đến nửa tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp trung học rồi.

"Không được, nhất định phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này, nếu không mình sẽ bỏ lỡ kì thi tốt nghiệp trung học mất, từ nhỏ cha vẫn luôn hi vọng mình có thể chăm chỉ học tập, thi lên đại học, mình nhất định không thể cô phụ lại kỳ vọng của cha." Hạ Thiên muốn thử xê dịch thân thể của mình, lần này hắn không hề gấp gáp mà chỉ di động một chút, làm như vậy có thể tránh không động tới vết thương trên người.

“Cậu đang làm cái gì thế? Mau nằm xuống." Trong phòng bệnh của Hạ Thiên có camera, nữ y tá nhìn thấy động tác của Hạ Thiên thì vội vàng chạy tới ngăn cản.

Dáng người của nữ y tá vô cùng nóng bỏng, bộ dáng cũng rất siêu phàm thoát tục, mặc dù trên mặt không trang điểm nhưng hắn thấy cô còn đẹp hơn mấy nữ minh tinh trên TV nhiều, vừa nhìn thấy cô ta Hạ Thiên liền không nhịn được muốn dùng khả năng thấu thị của mình nhìn cô.

“Tôi muốn xuất viện, tôi không có tiền trả nằm ở bệnh viện” Mặc dù dì nhỏ của Hạ Thiên có tiền, nhưng mà hắn chưa từng ngửa tay xin một phân tiền từ chỗ dì, toàn bộ học phí của hắn đều lấy tiền do cha hắn để lại trả, bình thường xài tiền cũng đều là tiền lương do hắn tự đi làm công kiếm ra.

“Tiền nằm ở bệnh viện của cậu đã có người trả rồi, cậu cứ quay lại nằm lên giường đi, vết thương trên người cậu còn chưa khỏi hẳn, còn cần chăm sóc thêm mấy tháng nữa.” Mặc dù nữ y tá không thích ánh mắt của Hạ Thiên nhưng cô thân là một y tá, hơn nữa còn là y tá chỉ chuyên phụ trách một mình Hạ Thiên, cô nhất định phải quan tâm chăm sóc Hạ Thiên thật tốt.

"Mấy tháng?" Hạ Thiên làm gì có thời gian mà nằm đây thêm mấy tháng: “Không được, nửa tháng nữa là tôi phải đi thi tốt nghiệp trung học để lên đại học rồi, tôi không thể nằm ở đây được.”

"Thi đại học?" Nữ y tá hơi sững sờ, cô cũng nghe được một chút chuyện liên quan tới chuyện của Hạ Thiên, Hạ Thiên đã cứu được con gái của nữ cường nhân số một của thành phố Giang Hải này - Tăng Nhu nên mới bị thương, có thể nói hắn là một thanh niên tốt thấy việc nghĩa liền hăng hái xông lên, mà người cậu cứ là con gái của Tăng Nhu, vậy Tăng Nhu tất nhiên sẽ không bạc đãi hắn, khẳng định sẽ cho hắn một số tiền lớn, có đống tiền kia thì hắn muốn vào trường đại học gì mà không được.

"Quần áo của tôi đâu rồi? Tôi muốn xuất viện." Thái độ của Hạ Thiên rất kiên quyết, hắn không muốn bỏ lỡ kỳ thi lần này, những năm gần đây hắn vãn luôn một mực cố gắng học tập, bởi vì hắn đã đồng ý với cha mình sẽ thi vào đại học, mặc dù bây giờ tình trạng sinh viên thất nghiệp rất cao, thậm chí có thể nói là tốt nghiệp xong chẳng khác nào thất nghiệp, nhưng mà cha của hắn đã hi vọng hắn có thể lên đại học, còn muốn hắn phải bằng chính khả năng của mình để thi vào đại học.

Từ nhỏ đến lớn, yêu cầu của cha hắn với hắn đều vô cùng nghiêm ngặt, mặc dù không thể nói là cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, nhưng cơ bản mỗi một thứ đều phải biết một chút, thậm chí đến cả ngũ hành bát quái hắn cũng đều từng học qua.

"Quần áo của cậu đã sớm bị vứt đi rồi, bây giờ cậu không thể xuất viện." Nữ y tá ưỡn lên bầu ngực cao cao, mọi người cho hắn thấy quyết tâm của mình.

"Ách!" Hạ Thiên lập tức sững sờ: "36D, màu đen viền ren."

Nghe được lời nói của Hạ Thiên, nữ y tá ban đầu còn có chút mê mang, chẳng qua cô rất nhanh chóng phản ứng kịp, lời Hạ Thiên nói kia không phải chính là chỉ mình sao. Hơn nữa hắn nói kích thước còn vô cùng chuẩn xác, đến cả màu sắc nội y của mình hắn cũng nói ra được rõ ràng.

Cô vội vàng kiểm tra quần áo của mình, thế nhưng không hề không có phát hiện ra mình có chỗ nào bị lộ hàng, đúng lúc này cô lại phát hiện ra Hạ Thiên thế mà tại chảy máu mũi.

"A, lưu manh! !" Nữ y tá vội vàng lấy tay che kín ngực của mình, mặc dù cô không tìm được chỗ nào bị lộ hàng, nhưng cô vẫn cảm thấy mình nên che chặt lồng ngực của mình.

"Có chuyện gì thế?" Vừa vặn lúc này bác sĩ Lý từ bên ngoài đi vào, vừa mở cửa liền nghe thấy nữ y tá hô lên lưu manh, chẳng qua ông ngay lập tức chuyển tầm mắt qua nhìn Hạ Thiên, bởi vì Hạ Thiên thế mà lại bước xuống giường, hơn nữa cậu nhóc này còn đang máu mũi: "Ai cho phép cậu bước xuống, cậu cần phải nghỉ ngơi thêm.”

"Bác sĩ, tôi muốn xuất viện." Hạ Thiên nhìn về phía Bác sĩ Lý, kiên định nói.

"Không được, thương thế của cậu còn chưa tốt, cậu không thể xuất viện." Bác sĩ Lý cũng không cho phép Hạ Thiên xuất viện, viện trưởng Tăng đã từng phân phó ông ta, nhất định phải trị khỏi cho Hạ Thiên, nếu như để Hạ Thiên cứ như vậy xuất viện thì ông ta làm sao mà giải thích với viện trưởng Tăng bây giờ.

“Tôi nhất định phải xuất viện, chẳng lẽ các người còn còn muốn giam lỏng tôi?" Hạ Thiên nói xong trực tiếp một bước bước lên chỗ cửa ra vào, động tác của hắn rất nhẹ, bây giờ trên người hắn vẫn còn vết thương, hắn cũng không dám cử động thân thể mình quá mạnh.

“Tôi không có ý đấy, nhưng mà bây giờ vết thương trên người cậu còn chưa khỏi, lỡ như lại xảy ra chuyện gì thì chỉ sợ sau này ẽ lưu lại bệnh căn." Bác sĩ Lý vội vàng giải thích nói.

"Thân thể của tôi tô rất rõ ràng, mặc dù tổn thương còn chưa khỏi nhưng cũng đã không có gì đáng ngại, tôi về nhà nằm mấy ngày là khỏe." Hạ Thiên còn muốn trở về ôn tập lại bài vở, hơn nữa cái chức năng nhìn thấu này khiến hắn rất mê mang, hắn còn cần trở về nghiên cứu lại kĩ càng.

Thái độ của Hạ Thiên vô cùng kiên quyết, trong lúc nhất thời bác sĩ Lý cũng không biết nên làm sao bây giờ, bây giờ bọn họ đang ở bệnh viện, đương nhiên không thể ngăn cản Hạ Thiên rời đi.

"Vậy được rồi, cậu chờ tôi một chút, để tôi gọi điện thoại cho Viện trưởng Tăng." Bác sĩ Lý lấy điện thoại ra, đúng lúc này cửa phòng bệnh lần nữa bị đẩy ra, một người phụ nữ xinh đẹp bước vào.

Bạn đang đọc Cực Phẩm Toàn Năng Cao Thủ [ Dịch ] của Hoa Đô Đại Thiếu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi linh11029x
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 258
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự