Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 2723 chữ

Chương 2: Nguyên chủ là người trung thực nhát gan

Lúc ban đầu Liễu Thanh Vân rất là khiếp sợ, sau một lát cũng hoãn lại đây, việc cấp bách trước mắt là muốn làm rõ ràng tình cảnh hiện tại, anh ta nắm chặt thời gian nhìn xem ký ức nguyên chủ.

Đây là một thế giới cùng nơi anh ta ở trước kia hoàn toàn không giống nhau, sau khi trải qua chiến tranh, thành lập tân Hoa Hạ, hiện tại là năm1978, bởi vì mấy năm trước lại là thiên tai, lại là làm vận động, điều kiện sinh hoạt của mọi người đều không thế nào tốt, phần lớn người trong thôn này đều rất nghèo.

Nguyên chủ tên là Liễu Vi Quốc, năm nay 27 tuổi, là con trai cả của hai vợ chồng Liễu Tiểu Binh cùng Triệu Thải Hoa sống ở thôn Liễu Gia, nhưng anh ta không phải là con ruột của hai người, chuyện này người trong thôn đều biết, nguyên chủ chính mình cũng biết.

Năm đó sau khi Liễu Tiểu Binh cùng Triệu Thải Hoa kết hôn hai vợ chồng nhiều năm không sinh được con cái, nghe người ta nói nhận nuôi một đứa bé làm lời dẫn, có thể đưa tới con cái, hai vợ chồng liền động tâm, vừa lúc có lần Liễu Tiểu Binh trên đường đi vào trong huyện liền nhìn thấy ven đường nằm một đứa bé trai khoảng chừng hai tuổi, liền ôm về nhà nuôi lớn.

Qua hai năm, Triệu Thải Hoa thật đúng là mang thai, lần lượt sinh hạ hai trai một gái, con trai thứ hai là Liễu Bảo Căn, con trai thứ ba là Liễu Bảo Tài, con gái út là Liễu Diệp. Có con cái của chính mình, hai vợ chồng Liễu Tiểu Binh cùng Triệu Thải Hoa tự nhiên xem nguyên chủ không vừa mắt, từ nhỏ liền đem anh ta như lao động mà sai sử, sau khi lớn lên càng là làm anh ta xuống đất đi kiếm công điểm, có thể nói là người làm việc nhiều nhất, lại có cuộc sống kém cỏi nhất trong nhà này.

Sau khi nguyên chủ thành niên, vốn dĩ Triệu Thải Hoa không muốn cưới vợ cho anh ta, chỉ nghĩ đè nặng anh ta làm việc, không nghĩ trong nhà lại nhiều một người ăn cơm. Nhưng nguyên chủ dưới một lần cơ duyên xảo hợp cứu một cô gái nhảy sông, là Diêu Tú Anh ở thôn cách vách, cô gái này cùng nguyên chủ đồng bệnh tương liên, nguyên chủ là bởi vì không phải con ruột không được ưa thích, Diêu Tú Anh là bởi vì trong nhà trọng nam khinh nữ, vì cho em trai tích cóp học phí, trong nhà muốn đem cô gả cho một ông già goá vợ hơn bốn mươi tuổi mới vừa đánh chết vợ trước không bao lâu, cô tuyệt vọng nhảy sông tự tử.

Người ở niên đại này đều bảo thủ, nguyên chủ ở trước mắt bao nhiêu người cứu Diêu Tú Anh, lẽ ra là muốn cưới cô làm vợ, nhưng nhà họ Liễu không muốn cho nguyên chủ cưới vợ, nhà họ Diêu cũng ngại nguyên chủ nghèo, chuyện này thiếu chút nữa liền không giải quyết được gì, nhưng Diêu Tú Anh giống như bắt được cọng rơm rạ cứu mạng cuối cùng, một mực chắc chắn cô cùng nguyên chủ có tư tình, lấy chết tương bức phải gả cho nguyên chủ.

Nguyên chủ từ nhỏ liền trung thực, lá gan cũng nhỏ, ở nhà họ Liễu làm trâu làm ngựa nhiều năm, chưa từng vi phạm quá hai vợ chồng Liễu Tiểu Binh cùng Triệu Thải Hoa, chỉ là anh ta cũng biết chính mình không thể dễ dàng cưới vợ, hơn nữa Diêu Tú Anh lớn lên xinh đẹp, có thể cưới được cô vợ như vậy anh ta tự nhiên là nguyện ý, cho nên anh ta lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên cường ngạnh một lần, kiên trì muốn cưới Diêu Tú Anh vào cửa.

Chuyện này nháo đến còn rất lớn, ông già goá vợ lúc trước muốn cưới Diêu Tú Anh cũng ghét bỏ cô cùng người khác có tư tình, không muốn cưới cô, đại đội trưởng của hai thôn đều ra tới khuyên người hai nhà thành toàn cho hai người, nói là thời đại mới muốn tự do hôn nhân, cuối cùng Diêu Tú Anh là dùng phương thức cùng nhà mẹ đẻ quyết liệt mới gả lại đây.

Sau khi kết hôn không cần phải nói, hai vợ chồng bọn họ cộng đồng trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của Triệu Thải Hoa, bị làm khó dễ đều là chuyện thường ngày. Mấy năm nay bọn họ liên tiếp sinh ba đứa con, con trai cả nhũ danh kêu Đại Võ, năm nay 7 tuổi, con gái thứ hai kêu Nhị Ni, năm nay 5 tuổi, con trai thứ ba kêu Tam Bảo, chỉ có 2 tuổi. Ba đứa nhỏ ở nhà cũng là tồn tại không được chào đón, tuổi còn nhỏ, một đám đều xanh xao vàng vọt, đãi ngộ cùng Thiết Trụ con trai 4 tuổi của Liễu Bảo Căn có thể nói là khác nhau như trời với đất.

Mà vừa rồi trong sân sở dĩ nháo lên, là bởi vì thu hoạch vụ thu trước đó không lâu, nguyên chủ làm việc quá nhiều quá mệt, hơn nữa mấy ngày trước đây thời tiết đột nhiên chuyển lạnh, một nhà mấy người đều đơn bạc, nguyên chủ ỷ vào chính mình thân thể cường tráng, buổi tối đem chăn nhường cho vợ con, lại không nghĩ tới chính anh ta bị cảm lạnh.

Có thể là do vất vả lâu ngày thành bệnh, nguyên chủ bị bệnh chính là thế tới rào rạt, sốt cao vài ngày liên tiếp. Vốn dĩ nếu có thể sớm chút đưa đến bệnh viện trị liệu, ước chừng cũng sẽ không có chuyện gì, nhưng người nhà họ Liễu không nghĩ tốn tiền cho anh ta xem bệnh, chỉ ở chỗ Thầy Thuốc Ngưu trong thôn cầm chút thuốc, nhưng là không thể khống chế được bệnh tình, sốt cao vẫn luôn kéo dài mấy ngày, nguyên chủ trực tiếp đi đời nhà ma, theo sau Liễu Thanh Vân liền tới rồi.

Liễu Thanh Vân bên này mới vừa loát thuận ký ức, liền nghe được bên ngoài có tiếng nói chuyện của đại đội trưởng Liễu Hòa Bình, thôn Liễu Gia có hơn phân nửa người đều là họ Liễu, lại nói tiếp đều xem như là thân thích, uy tín của Liễu Hòa Bình ở trong thôn vẫn là rất cao.

“Vợ Vi Dân, có việc gì liền nói, đừng có giơ đao múa kiếm trước mặt cha mẹ chồng, cô không vì thanh danh của chính mình cũng nên vì mấy đứa nhỏ mà nghĩ lại.”

Diêu Tú Anh sao có thể không biết, hôm nay cô làm như vậy, nước miếng người trong thôn đều có thể chết đuối cô, nhưng cô cũng là thật sự không có biện pháp nào, chú Ngưu nói Liễu Vi Quốc bệnh tình nghiêm trọng, phải đi bệnh viện trong huyện chích mới được, nhưng tiền trong nhà đều là Triệu Thải Hoa giữ, đừng nói đưa Liễu Vi Quốc đi bệnh viện, mấy ngày nay liền cơm cũng chưa cho anh ta ăn, vẫn là Diêu Tú Anh đem cơm của chính mình nhường ra một nửa đút cho Liễu Vi Quốc ăn, bằng không anh ta không sốt cao chết cũng đã chết trước vì đói.

Mắt thấy Liễu Vi Quốc sốt càng ngày càng cao, đã hôn mê bất tỉnh, Diêu Tú Anh cảm thấy lại kéo dài sợ là thật sự muốn mất mạng, lúc này mới ra hiểm chiêu, cầm đao nói muốn cùng người nhà họ Liễu cùng nhau chết, tưởng buộc bọn họ ra tiền đưa Liễu Vi Quốc đi bệnh viện. Cô tự nhiên là không muốn thật sự chém người, nếu không cũng sẽ không ở trong sân đuổi theo một lúc lâu mà ai cũng không bị thương.

Nhưng cho dù không muốn làm người bị thương, lúc này cô cũng có vài phần tuyệt vọng, than thở khóc lóc nói lên: “Chú Hòa Bình, không phải ta muốn làm như vậy, mà là cha Đại Võ đã sốt cao mấy ngày rồi, lại không đưa đi bệnh viện liền phải mất mạng, đến lúc đó mấy mẹ con chúng ta phải sống như thế nào, đây không phải là muốn bức ta vào con đường chết sao!”

Tình huống nhà họ Liễu thế nào Liễu Hòa Bình cũng rõ ràng, chỉ là lúc trước không nghĩ tới Liễu Vi Quốc bệnh nặng đến như vậy, ông ta nghĩ nghĩ, xoay người nói với Liễu Tiểu Binh: “Tiểu Binh, hai vợ chồng anh đem Vi Dân nuôi lớn, đừng trơ mắt nhìn Vi Dân bị bệnh mà chết, vẫn là chạy nhanh đưa đến bệnh viện đi.”

Liễu Tiểu Binh do dự, ông ta không muốn ra tiền, nhưng lúc này có nhiều người trong thôn đang nhìn, nếu như con cả thật sự chết đi, người trong thôn không biết sẽ nói hai vợ chồng bọn họ như thế nào nữa, hơn nữa Diêu Tú Anh này là người vì có thể thoát ra ngoài, năm đó vì không gả cho ông già goá vợ mà dám nhảy sông, hiện tại nói không chừng thật sự dám vì con cả mà chém người.

Nghĩ tới nghĩ lui, ông ta vẫn là đáp ứng: “Chúng ta bây giờ liền đưa Vi Dân đi bệnh viện trong huyện.”

Triệu Thải Hoa bên cạnh muốn phản bác nhưng bà ta há miệng thở dốc lại không ra tiếng.

Liễu Thanh Vân nghe đến đó, suy xét một chút, vẫn là thành thành thật thật mà nằm trở lại trên giường, giả hôn mê bất tỉnh chờ người đưa anh ta đi bệnh viện.

Mặc dù sau khi anh ta xuyên đến thân thể này, chẳng sợ không trị liệu cũng không chết được, nhưng vợ nguyên chủ phí một phen công phu như vậy, mới làm người nhà họ Liễu nhả ra, anh ta không thể đi ra ngoài nói anh ta không có việc gì, người trong thôn không phải sẽ cảm thấy Diêu Tú Anh chuyện bé xé ra to sao, hơn nữa đầu anh ta quả thật rất đau, bệnh viện ở thế giới này hẳn là liền tương đương với y quán ở chỗ trước của anh ta, có thể đi trị liệu một chút cũng tốt hơn là không có.

Cứ như vậy, Liễu Thanh Vân giả bộ hôn mê bị đưa đến bệnh viện trong huyện vô nước biển, Triệu Thải Hoa dù không tình nguyện vẫn là ra tiền, nhưng bà ta nói chỉ làm người ở bệnh viện nằm một ngày, trễ nhất là buổi chiều ngày mai liền phải xuất viện, lại nhiều tiền bà ta cũng sẽ không ra.

Diêu Tú Anh biết đây đã là cực hạn mà chính mình có thể tranh thủ đến, liền không nói cái gì nữa, chỉ hy vọng hai ngày này trị liệu có thể làm người khá lên.

Kỳ thật cô làm tất cả mọi chuyện cũng không phải bởi vì cô đối với Liễu Vi Quốc có bao nhiêu cảm tình sâu đậm, từ mấy năm trước cô kháng cự kết hôn, cho đến bây giờ cầm đao đuổi theo người là có thể nhìn ra tới, tính cách của cô có vài phần cương liệt bất khuất. Mà Liễu Vi Quốc lại là cái nhát gan yếu đuối, ở lúc vợ con chịu ủy khuất, căn bản là không bảo vệ được bọn họ, chỉ biết làm bọn họ nhẫn nại.

Dưới tình huống như thế, Diêu Tú Anh tự nhiên không có khả năng đối với Liễu Vi Quốc có bao nhiêu tình thâm ý trọng, bọn họ kết hôn ngần ấy năm tới nay, cuộc sống quá mệt mỏi tương đương chết lặng. Chỉ là Diêu Tú Anh trước sau nhớ rõ, năm đó là Liễu Vi Quốc kiên trì cưới chính mình, đem cô từ hố lửa nhà họ Diêu cứu ra tới, bởi vậy cô đối với Liễu Vi Quốc là cảm kích trong lòng.

Hơn nữa Liễu Vi Quốc liền tính lại uất ức, anh ta còn sống, bọn nhỏ tóm lại là có cha, anh ta nếu là không còn nữa, như vậy ở vào hoàn cảnh hiện nay, mấy mẹ con bọn họ sợ là sẽ bị người ta khi dễ chết.

Diêu Tú Anh đang suy nghĩ tâm sự, Liễu Thanh Vân trên giường nhắm mắt lại cũng đang ở tự hỏi bước tiếp theo nên làm thế nào.

Vừa rồi anh ta cảm thụ một chút, linh khí ở thế giới này so với nơi đó của bọn họ muốn ít hơn rất nhiều, có chút bí thuật không nhất định có thể thi triển đến ra tới, nhưng vẽ bùa cùng tu luyện bình thường hẳn là vẫn là có thể. Chỉ là thân thể này thể chất quá kém, anh ta muốn một lần nữa dẫn khí nhập thể, đả thông kinh mạch toàn thân còn cần chút thời gian, xem ra trước mắt vẫn là phải điều dưỡng thân thể cho tốt mới được.

Ngay sau đó anh ta lại nghĩ đến nguyên chủ là một người thành thật nhát gan, không khỏi giật mình, diễn nghiện lại nổi lên, anh ta còn không có diễn qua loại hình tượng này đâu, còn muốn không làm cho người khác phát hiện anh ta không phải nguyên chủ nữa.

Thế giới ban đầu anh ta suy đoán là trở về không được, Ân Danh vừa chết, Huyền môn trong thời gian ngắn là sẽ không có vấn đề gì, Vô Tướng tông có Thành Nghiêu dẫn dắt, cũng không cần anh ta nhọc lòng, nếu đã tới nơi này, anh ta liền thành thật mà sống đi.

Sau khi quyết định chủ ý, Liễu Thanh Vân ở dưới tác dụng của thuốc bình yên đi vào giấc ngủ, lần nữa tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau, sốt cao đã giảm không ít, đầu cũng không đau như hôm qua.

Anh ta mở to mắt, học cách nói chuyện của nguyên chủ, nhìn Diêu Tú Anh ở mép giường mở miệng nói: “Anh Tử, chúng ta là ở bệnh viện sao?”

Diêu Tú Anh nhìn thấy Liễu Thanh Vân tỉnh lại, rất là cao hứng, trả lời: “Đúng vậy, ngày hôm qua anh bị bệnh rất nặng, chú Hòa Bình kêu cha mẹ đưa anh tới bệnh viện.” Im bặt không nhắc tới chính mình vì làm anh ta tới bệnh viện đã làm chút gì, chủ yếu nguyên chủ rất là ngu hiếu, chưa bao giờ dám oán giận cha mẹ.

“Làm em vất vả rồi.” Liễu Thanh Vân biết nếu là nguyên chủ, biết được Liễu Tiểu Binh cùng Triệu Thải Hoa nguyện ý đưa anh ta tới bệnh viện, nhất định sẽ cảm thấy cha mẹ vẫn là yêu thương chính mình, nhưng Liễu Thanh Vân lại không phải ngốc tử, anh ta gặp qua nhiều người, là người hay quỷ ở trước mặt anh ta đều không có chỗ để che giấu.

Anh ta lại nhìn Diêu Tú Anh một cái, nghĩ thầm nữ nhân bưu hãn như vậy, cũng không biết vì sao lại ở cùng một chỗ với người uất ức như nguyên chủ.

Bởi vậy anh ta khá tò mò tướng mạo nguyên chủ, dứt khoát dùng gương ở bệnh viện xem thử, ngoài ý muốn phát hiện thân thể này thế nhưng cùng chính mình ở kiếp trước rất là giống nhau, chính là quá gầy nên xấu đi, cũng không có khí chất phiêu dật như chính mình, bất quá về sau dưỡng trở lại thì tốt rồi, anh ta đối với tướng mạo trước kia của chính mình vẫn rất là vừa lòng.

Bạn đang đọc Diễn Tinh Huyền Học Đại Sư Ở 70 của Băng Trừng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi PiDau
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.