Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Bắt Đầu

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2086 chữ · khoảng 10 phút đọc

Mười hai giờ đêm...

Một căn phòng trên tầng hai của một ngôi nhà ngoại ô Hà Thành. Ánh đèn điện vẫn sáng trưng cho thấy hẳn người trong căn phòng vẫn còn thức. Một dàn máy tính khá xịn sò được đặt trên một chiếc bàn làm việc gỗ rất đẹp. Ngồi trước màn hình máy tính là một cậu thanh niên nhìn qua rất trẻ tuổi, khoảng mười chín, hai mươi thôi. Để ý kĩ thì cậu ta khá đẹp trai với khuân mặt thanh tú, sống mũi cao, hàm răng trắng đều đặn. Cậu ta còn được cái dáng người cao ráo một mét tám ba, cân đối và cơ bắp. Cậu ta tập gym và học võ thuật cùng kiếm đạo được năm, sáu năm nay rồi. Đặc biệt cậu rất thích kiếm đạo của Nhật Bản. Cậu mê nó lắm!

Gia đình cậu trên mức khá giả nhưng chưa phải giàu có. Cậu là con thứ tư trong nhà. Cậu có hai người anh và một người chị gái. Họ đều là người tài giỏi cả và họ cũng đac lập gia đình hết rồi. Hiện tại nhà chỉ còn lại mình cậu thôi.

Cậu học tốt, thi đỗ vào Trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội, chọn được nghành cậu muốn học và muốn làm sau này. Nhưng cậu lại là một thằng nghiện điện tử. Và trò chơi cậu nghiện chính là Liên Minh Huyền Thoại. Cậu ta ngày phải đánh đến năm, bảy trận, về đến nhà là ôm cái máy vi tính. Cả gia đình đều biết nhưng không ai nói gì chỉ thi thoảng nhắc nhở một vài câu rồi lại thôi. Vì cậu cân bằng được việc học, rèn luyện và chơi điện tử.

Liên Minh Huyền Thoại cậu chơi được sáu, bảy năm, từ cái hồi còn học cấp hai. Hồi đó cậu cũng đâu có biết đến trò chơi này đâu nhưng một lần thằng bạn nó rủ đi vào quán nét chơi. Cậu thấy chán nên cũng theo nó vào. Nó mở trò này lên, cậu ta thấy thích quá cũng tập tành chơi thử rồi nghiện luôn từ đó đến bây giờ.

Và dàn máy vi tính xịn sò kia chính là phần quà mà bố mẹ thưởng cho cậu khi thi đỗ vào Trường Đại Học danh tiếng của Việt Nam.

Có một điều lạ cậu chơi Liên Minh Huyền Thoại Việt chưa bao giờ đạt đến top 1 Thách Đấu. Cậu ta sang các nước khác chơi như Brasil, Nhật Bản, Trung Quốc hay thậm chí là Hàn Quốc đều có một lần cậu lên được top 1 Thách Đấu. Nhưng ở Việt Nam điều đó chưa từng xảy ra.

Nay cậu thức khuya. Cậu dự định là chơi đến sáng mai luôn vì ba ngày tiếp theo cậu được nghỉ mà. Bát mì tôm trứng với sting đỏ đã ở ngay bên cạnh. Vừa chơi vừa ăn mì sướng phải biết.

" Mở máy đánh xếp hạng từ bảy giờ tối, còn trận nữa thôi là lên top 1 Thách Đấu rồi."

Cậu ta tự nói, giọng nói có pha một chút căng thẳng xen lẫn hồi hộp bên trong. Trận cuối cùng lên top 1 Thách Đấu Liên Minh Huyền Thoại Việt Nam, cái bậc mà cậu chưa bao giờ từng bước lên.

Máy đã tổ hợp xong trận. Trận cuối cùng lên cậu chơi Yone, một vị tướng mới ra gần đây. Thực ra tướng tủ của cậu là Yasuo cơ nhưng cậu dạo này đánh quen tay Yone và Yasuo bị cấm rồi còn đâu. Đen thế chứ lị!

Cậu mê kiếm đạo ở đất nước Mặt Trời Mọc cũng có một lý do đó là cậu thích chơi Yasuo.

Vào trận rồi. Tim cậu đập cực kì nhanh, có thể nghe thấy từng nhịp tim thình thịch thình thịch rất rõ ràng. Tay run run vì hồi hộp và căng thẳng. Cậu ta làm một hơi sting mát lạnh, vị ngọt cùng vị cay cay nơi đầu lưỡi của ga khiến cậu ta lấy lại được chút nào tinh thần.

Trận đấu này cậu thật sự tỏa sáng. Vị trí cậu đảm nhiệm là đi đường giữa. Nhiều pha ganh, né ganh, xử lý, ăn mạng rất hay. Đội cậu lăn cầu tuyết rất sớm, ép đội bạn nghẹt thở. Đội bạn đã phải thủ trong trụ siêu cấp rồi. Nhưng đội cậu lại không tìm cách nào công trụ được vì đội bạn thủ quá hay. Và cả đội kéo nhau đi ăn Baron quyết định thắng thua của trận đấu này luôn.

Nào ngờ, tưởng trừng như Baron sắp bị hạ và bùa Baron thuộc về đội cậu nhưng không. Trợ thủ team (đội) bạn có pha khống chế quá hay, khống chế cả năm thành viên team cậu để cho đội bạn lao vào. Người đi rừng đội bạn trừng phạt chuẩn xác Baron, cướp thành công. Thằng xạ thủ đội cậu bị người đi đường trên đội bạn dí, khép góc không cho chơi. Còn xạ thủ đội bạn lại có pha xử lý xuất quỷ nhập thần bắn nát cả team cậu sau khi bị cậu hành cho từ đầu trận. Một pha quét sạch dành cho đội bạn.

Kết cục trận đấu đã được định đoạt từ lúc này. Đội bạn chơi quá chặt chẽ sau khi lấy lại được lợi thế liên tục ép đội cậu về thủ trụ, thủ nhà. Và cuối cùng nhà chính đã vỡ, hai chữ " Thất Bại" to đùng hiện ngay trên màn hình máy tính. Một lần nữa cậu lại không thể lên được top 1 Thách Đấu bảng xếp hạng Liên Minh Huyền Thoại Việt Nam. Cậu vẫn chỉ ở top 2 mà thôi. Mặc dù trận đấu này cậu chơi rất xuất sắc.

" Chán chẳng buồn muốn nói, sao thế nhờ? Cứ gần lên lại không được là sao ta.". Cậu than thở

" Thôi xuống pha góp mì khác rồi lên quẩy tiếp. Tối nay mình nhất định phải lên được top 1 Thách Đấu.". Cậu ta rời khỏi ghế và tự hạ quyết tâm như vậy đấy.

Đi xuống bếp ở tầng một, cậu đun sôi nước bằng cái ấm siêu tốc. Rất nhanh chóng nước đã sôi và chỉ cần đổi nước sôi vào mì nữa thôi là có ngay tô mì Hảo Hảo thơm ngon rồi. Cậu ta rút phích cắm nhưng chẳng may ngón út cậu chạm vào thanh sắt khi nó vẫn ở trong ổ. Thế là...cậu bị giật điện. Chết! Một cái chết do sự bất cẩn.

Cậu chết là hết truyện chăng? Không câu chuyện về cậu giờ mới bắt đầu thôi nhưng...là ở một thế giới khác.

" Ui da, ui da, bị giật điện, bất cẩn quá đi mất.". Cậu ta mở mắt khó khăn ngồi dậy, xoa xoa cái đầu đau như búa bổ của mình.

" Ủa, lạ vậy cà? Tôi là ai? Đây là đâu?". Cậu đưa mắt nhìn xung quanh.

Trong tầm mắt của cậu một nơi vô cùng xa lạ hiện ra. Cậu đang ngồi gần vách núi cao tít, xa xa còn nhìn thấy mây trắng mờ mờ như sương, bên dưới là một con đường. Nhìn tổng quan thì nơi này giống một hẻm núi đá hơn, không có cây cỏ gì cả. Thi thoảng lại cảm nhận được những làn gió ấm mang theo một ít cát.

" Mình chết rồi vậy thì nơi đây lẽ nào là địa ngục?"

Theo suy nghĩ của cậu thì giật điện chắc chắn sẽ chết mà chết thì phải xuống âm tào địa phủ trình báo với Diêm La Vương. Một suy nghĩ hết sức bình thường vì đã ai biết mình chết sau đó sẽ ra sao đâu nào.

Reng reng reng reng

Có tiếng kêu. Âm thanh này nghe cực kì quen với cậu. Cậu ta nhanh chóng móc trong túi quần ra một chiếc điện thoại. Đó chính là chuông điện thoại. Chuông báo thức. Cậu hay báo thức lúc hai giờ sáng dậy học bài và tối cậu đi ngủ cực kì sớm. Hôm nay vui quá vì được nghỉ ba ngày nên quên tắt chuông báo thức.

Tít tít tít

Cậu thử gọi đến số của bố mẹ nhưng không được.

" Hiển nhiên là vậy rồi. Mình đã là người cõi âm sao gọi điện lên cõi dương được cơ chứ.".

"Ô!". Cậu ngạc nhiên. Cái làm cậu ngạc nhiên là khi cậu ấn vào chụp ảnh thì khuân mặt cậu hiện ra nhưng nó lại trẻ hơn mấy tuổi, khuân mặt này như cậu ở tuổi mười sáu mười bảy. Cái thời mà cậu còn học cấp ba. Nhưng cơ thể cậu vẫn thế. Chỉ có cái khuân mặt là trẻ lại chứ toàn bộ vẫn y nguyên, cao lớn và cơ bắp.

Và có điếm khác nữa. Đó là ở mái tóc. Mái tóc đen vốn cắt ngắn gọn gàng của cậu lại dài ra đến tận ngang thắt lưng. Điều đó lại làm cho khuân mặt cậu đẹp trai theo kiểu khác, mang hơi hướng cổ xưa.

" Chúc mừng bạn đã là chủ nhân của hệ thống."

Đúng lúc này, một âm thanh cơ giới vang lên cắt ngang mạch cảm xúc của cậu.

" Hệ thống? Hệ thống nào? Thằng nào nói đấy, ra đây đi, chơi ú tim vậy không vui à nha.". Cậu mộng bức nói. Nhìn từ xa chẳng khác nào cậu đang tự kỉ một mình. Có người ở đây không khéo người ta tưởng cậu tâm thần cũng nên.

" Hệ thống là hệ thống.". Âm thanh đó lại vang lên trong đầu người thanh niên.

" Thằng dở người nào đấy? Sao mày cứ nói trong đầu tao thế hả? Ra đây coi.". Cậu ta thực sự bực mình. Có chuyện gì không ra mà nói cho đàng hoàng cứ nói trong đầu người ta là sao? Kỳ cục!

Đột nhiên có rất nhiều chấm sáng vàng xuất hiện ngay trước mặt cậu, chúng tụ hội về một chỗ ngưng tụ thành một con mèo. Con mèo này nhìn cực kì dễ thương, lông nó trắng muốt như tuyết, hai mắt nó to tròn màu đo đỏ như hồng ngọc, lấp la lấp lánh. Nhìn là người ta muốn ôm vào mà vuốt mà ve mà thương mà yêu rồi. Nó thản nhiên nhảy lên vai cậu.

" Mèo? Mèo xuất hiện từ hư không?". Cậu nhìn nó mà chẳng cảm thấy yêu gì vì nó xuất hiện từ những nhữn đốm sáng, quá mức quỷ dị.

" Chủ nhân không cần ngạc nhiên đến vậy? Em là do hệ thống ngưng tụ ra để dễ dàng giao tiếp với Ngài mà thôi.". Con mèo trắng mở miệng nói tiếng người, giọng của nó là giọng của nữ giới, rất thánh thót, dễ nghe, lọt tai cực kì. Nó là một con méo giống cái.

" Này! Ta chưa hiểu cái hệ thống là cái gì đâu nha! Mi giải thích đi xem nào". Cậu yêu cầu con mèo.

" Hệ thống được sinh ra khi có một linh hồn xuyên không và chưa đạt được ước nguyện của kiếp trước. Hệ thống sẽ giúp linh hồn đó đạt được những gì mình mong muốn.". Nàng mèo trắng giải thích.

" Ồ! Nói vậy là ta đã xuyên không ư? Hư cấu thật sự! Cứ như trong tiểu thuyết. Ở nhưng mà chỉ có linh hồn, còn ta là cả thân xác đều giống kiếp trước này.". Cậu ta hiểu ra réo lên.

Nàng mèo trắng vừa liếm chân trước vừa nói:" Xuyên không thì phải một tỷ tỷ tỷ năm mới có được một linh hồn đủ mạnh mẽ thành công để qua một vũ trụ khác mà hòa nhập vào bánh xe luân hồi đầu thai thành người khác, còn trường hợp như chủ nhân em cũng chưa gặp bao giờ."

" Nói vậy nghĩa là đã có người thành công xuyên không sao?". Cậu ta hỏi.

" Có! Vũ trụ tồn tại từ rất rất lâu nhưng hầu như họ đều quên sạch trí nhớ và không đủ tư cách để tiếp nhận hệ thống.". Nàng mèo trắng nói thêm.

" Thôi! Mà cái hệ thống này dùng sao đây, nó tên là gì hở?". Cậu ta vào luôn chủ đề chính.

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 18
Lượt đọc 933
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự