Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Bộ Tộc Huyền Nhi

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2097 chữ · khoảng 10 phút đọc

Một tháng ở trong không gian hệ thống tương đương với hai tiếng ngoài thế giới thực, chênh lệch thời gian rất lớn, điều này tạo rất nhiều lợi thế cho Hải. Khoảng thời gian này hắn đã cùng Huyền Nhi luyện hóa nốt nguồn năng lượng từ Huyết Ngọc Trai vẫn còn trong cơ thể khá dồi dào. Thiên Hải Song Mệnh KIếm trấn áp không cho nguồn năng lượng đó phá hoại cơ thể, từ từ nâng tu vi của hai người lên.

Huyền Nhi từ cấp 19 lên cấp 20, hắn từ cấp 21 lên cấp 22. Nhưng hắn cảm thấy mình rõ ràng mạnh lên mà thực lực biểu hiện vẫn ở cấp 20. Sức mạnh của ông Sáu trong người hắn không cho hắn dùng toàn bộ thực lực, trừ khi tu vi hắn vượt qua ông Sáu lúc bấy giờ hắn sẽ lấy lại được sức mạnh thực sự. Tuy vậy, nếu chiến trong cùng cấp, Hải không ngại bất cứ đối thủ nào cả, hắn tự tin rằng một chiêu có thể hạ sát đối phương.

Một tháng qua, Hải cùng Huyền Nhi bồi dưỡng tình cảm, đi khắp nơi trong không gian hệ thống, ngắm vô số danh lam thắng cảnh. Phải biết rằng không gian hệ thống cực kì rộng, diện tích ngang với Trái Đất kiếp trước đó.

Nàng bây giờ mặc bộ váy tinh tế đen pha trắng thay cho mấy tấm da thú lúc trước, mái tóc đen cột đuôi ngựa phía sau, Trang Bị vẫn là cây thương gỗ với mũi thương là viên đá màu lam. Diện mạo xinh đẹp hơn xưa nhưng vẫn mang vẻ hoang dã vốn có từ trước. Trang Bị nàng có đẳng cấp không cao, hắn quyết định sẽ mua cho nàng thêm vài món khác mạnh hơn để tăng khả năng chiến đấu.

Ý niệm vừa động, hai người rời khỏi không gian hệ thống, xuất hiện bên ngoài là vị trí cũ nơi gốc cây hắn gặp nàng. Hai người nắm tay nhau, đi thong thả trong rừng. Toán quân kia nếu tìm đến hắn sẽ diệt sạch. Chỉ cần không để lại dấu vết, không ai biết hắn giết quân của Hải Thiên Đế Quốc cả.

Đi được một đoạn, Hải đột ngột mở miệng:" Làm sao em bị quân Đế Quốc đuổi vậy?"

Dù biết đây là câu hỏi có thể khiến nàng buồn nhưng hắn vẫn hỏi. Hắn muốn biết nguyên nhân trong đó để cùng gánh vác với Huyền Nhi.

Đôi mắt màu xanh lục của nàng rơm rớm nước mắt, nhớ về những quá khứ buồn bã, từng loại cảm xúc dâng trào trong lòng không sao mà kìm nén được.

" Hãy nói cho anh nghe. Chúng ta đã là một gia đình, đừng giấu để trong lòng.", Hải nắm lấy hai bàn tay mềm mại, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng.

Huyền Nhi nghẹn ngào gật nhẹ đầu một cái, kể lại câu chuyện.

" Em là người thuộc một bộ tộc sống trong khu rừng này. Bộ tộc của em đã sống ở đây từ lâu, lấy việc săn bắt Quái, hái lượm làm nguồn sống."

Huyền Nhi là con người vợ thứ sáu của cha nàng. Dù nhiều vợ nhưng trong gia đình rất đầm ấm, không có cảnh ghen tuông gì hết. Nhà có tất thảy mười anh chị em, nàng là người thứ tám trong tổng số.

Sáu tháng trước, tộc bị tấn công bởi những người mặc áo giáp, không ai khác chính là quân Đế Quốc. Họ tàn sát gần nhưng toàn tộc, những người già hay trẻ em còn nhỏ bị giết sạch. Thanh niên bị bắt, có người phản kháng, họ giết. Họ bắt thanh niên làm tù binh. Cảnh tượng như địa ngục trần gian đột ngột đổ ập xuống bộ tộc của Huyền Nhi.

" Em còn nhỡ rõ mặt tên chỉ huy quân đoàn tàn sát tộc em ngày hôm đó.", đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt, giọng nói tràn ngập thù hận.

Tên chỉ huy đó chính là Nhị hoàng tử của Hải Thiên Đế Quốc. Hoàng Đế có năm người con, Nhị Hoàng Tử là kẻ tàn độc, hung ác khác hẳn với người cha hiền lành, chính trực và bốn anh chị em còn lại. Chẳng biết tại sao lại nhưng vậy, đó vẫn là một dấu hỏi.

Tất cả thanh niên của tộc bị bắt. Nhị hoàng tử không bắt họ làm nô lệ hay hãm hiếp thân thể những cô gái. Ngay cả một tên lính quèn nhất cũng chẳng thèm liếc mắt một cái. Có lẽ họ kinh tởm những người sống hoang dã như một bầy thú. Và vì thế họ cũng đối xử với người trong tộc như những con thú.

Các thanh niên bị nhốt trong những cái lồng với từng thanh sắt cứng cáp. Người của Nhị Hoàng Tử cho họ ăn thịt sống không khác gì thú hoang. Các thanh niên là đồ chơi chiến tranh, mua vui cho giới quý tộc ở đấu trường lớn, kiếm về rất nhiều tài nguyên tu luyện cho Nhị Hoàng Tử.

Họ phải chiến đấu với những con Quái mạnh mẽ và hung dữ, kẻ yếu đuối lập tức bỏ mạng. Từng người chết đi, người chết dưới móng vuốt Quái, người chết vì kiệt sức, người chết vì tổn thương tinh thần, trong đó có anh chị em của Huyền Nhi.

Với niềm tin vào một ngày nào đó sẽ thoát khỏi những cái lồng sắt, nàng ra sức chiến đấu, nén đau thương nhìn từng người của tộc phải chết đi, tài năng sử dụng thương được bộc phát một cách mạnh mẽ, Huyền Nhi chiến thắng rất nhiều trận chiến. Từ đó danh tiếng của nàng vang xa, nhưng không phải nổi danh là một võ sĩ, mà là một con thú có khả năng cầm thương.

Ngày qua ngày cứ thế Huyền Nhi chiến đấu. Rồi một hôm cơ hội thoát thân cũng tới, bọn quân lính áp giải nàng và hai người anh của nàng qua đấu trường khác, số lượng quân lính chỉ có gần chục người, khá mỏng manh. Hai anh đã hy sinh mạng mình mở đường cho nàng chạy thoát nuôi lấy một tia hy vọng về sự tồn vong của tộc. Chỉ cần một người chạy thoát, bộ tộc vẫn có cơ hội khôi phục.

Huyền Nhi chạy đi và bị toán quân phái đi bắt về. Nàng đang là một cỗ máy kiếm tài nguyên cho Nhị Hoàng Tử, gã chắc chắn sẽ không buông tha.

Một câu chuyện buồn và thảm thiết. Hắn ôm lấy nàng thật chặt. Nàng cũng ôm lấy hắn, Huyền Nhi chực òa khóc mà nén lại, nước mắt cứ tuôn rơi thành hai hàng trên khuôn mặt.

" Cô ta đây rồi."

Mười năm người thân mặc giáp xanh trắng, tay cầm khiên tròn, tay cầm thương bao vây hai người. Là một đội trong toán quân kia.

" Ngươi đi báo với chỉ huy.", một tên nói với tên bên cạnh. Tên kia nhanh chóng chạy đi.

Hải thả Huyền Nhi ra, thản nhiên nhìn mấy tên lính:" Các người muốn bắt cô ấy?"

" Không sai! Cậu sẽ được Nhị Hoàng Tử trọng thưởng lớn vì đã có công bắt cô ta.", một tên nói với vẻ tự hào.

" Ồ!", Hải ồ lên một tiếng kinh ngạc:" Vậy sao?"

" Đúng!"

Ba thanh kiếm đã ở bên hông, hắn rút một thanh katana trắng lam ra khỏi vỏ, miệng lẩm bẩm:" Tuyệt Kĩ Alpha."

Thân ảnh hắn lập tức hóa thành một luồng sáng màu vàng di chuyển zích zắc đến từng tên lính, ánh vàng lóe lên liên tục, chỉ một cái chớp mắt thân ảnh Hải lại xuất hiện đúng chỗ cũ, chậm rãi thu kiếm, lưỡi kiếm không dính một giọt máu nào hết.

Ở cổ bọn lính đã có một đường màu đỏ thẳng tắp, từng tên ngã xuống, trên khuôn mặt có tên vẫn còn đang tự hào, có tên chuẩn bị mở miệng, bọn chúng chết mà không cảm nhận được chút đau đớn nào dù lưỡi kiếm cắt vào da thịt. Một cái chết quá nhanh.

Hắn nắm lấy tay Huyền Nhi, cười:" Chúng ta đợi bọn kia tới."

Nàng gật đầu mặc dù vẫn còn kinh ngạc về hành động của hắn. Nàng không nhìn thấy một cái gì cả. Tất cả diễn ra quá nhanh.

Một lát sau, đội mười sáu người do một tên chỉ huy cưỡi ngựa tiến đến. Chứng kiến cảnh tượng quân lính bị diệt sắc mặt hắn trầm hẳn xuống. Huyền Nhi và Hải đang ngồi đằng kia ôm nhau dưới một gốc cây như thể đợi hắn tới, nói rõ hai người kia rất tự tin vào thực lực của mình.

Gã chỉ huy cất tiếng:" Hai ngươi có biết mình vừa làm gì không?"

" Chả biết!", Hải đáp lại.

" Hai ngươi giết người của Nhị Hoàng Tử Hải Thiên Đế Quốc rồi. Hai ngươi không sợ Đế Quốc truy sát hay sao? Nếu ngươi thực sự biết tội giao cô gái kia cho ta, mọi chuyện hôm nay ta không thấy gì.", tên chỉ huy vừa đe dọa vừa ra điều kiện.

Huyền Nhi không thèm trả lời, nghĩ đến Nhị Hoàng Tử, nàng thật muốn bóp chết hắn. Nàng cầm thương lao vọt đến đám quân lính. Khí thế cấp 20 tỏa ra khắp người.

" Lên!", tên chỉ huy ra lệnh. Mười sáu tên lính xông lên.

Hải tựa lưng vào gốc cây xem Huyền Nhi chiến đấu. Hắn mà ra tay chỉ một chiêu cả đám này chết chẳng biết đau là gì. Hải vừa muốn xem thử tài năng dùng thương vừa để nàng hả bớt cơn giận.

Những tên lính này tu vi chỉ kém nàng chút thôi, có tên còn bằng, dao động từ cấp 18 đến cấp 20. Có lẽ đây là quân được huấn luyện kĩ càng. Áo giáp, thương, khiên đều là Trang Bị cấp 5 ánh đỏ không kém cây thương gỗ của Huyền Nhi. Nàng lại không sở hữu năng lực của Trái Sức Mạnh, chiến đấu với nhiều kẻ thế này có khi hơi quá.

Huyền Nhi giơ ngang cây thương đỡ năm tên lính cầm thương bổ xuống. Nàng hất thương lên, năm tên lính mất đà lùi lại sau một bước, Huyền Nhi nhanh nhẹn cắm mũi thương xuống đất, hai tay bám vào thân thương bay ngang người lên đạp ngã năm tên lính. Những tên còn lại đồng loại chọc mũi thương vào nàng khi Huyền Nhi vừa tiếp đất ở các hướng xung quanh.

Huyền Nhi nhảy lên, thương gỗ chọc thẳng vào cổ họng một tên. Cổ là nơi bọn lính này không có giáp. Tiếp đó nàng đáp xuống đứng trên mũi thương của bọn lĩnh đã chụm lại một chỗ. Huyền Nhi thương trong tay xoay một vòng, mũi thương gỗ đẽo bằng đá xanh lam chém vào áo giáp khiễn cả đám bật lùi lại, đau đớn ở ngực.

Mạnh lên một cấp đã thay đổi chiến lực của nàng. Huyền Nhi chân vừa chạm đất đã phi ngay cây thương trên tay mình, mũi thương chuẩn xác lạnh lùng xuyên qua cổ họng một tên lính. Tên lĩnh chưa kịp ngã, nàng đã rút thương ra chém ngay vào cổ họng tên bên cạnh. Tốc độ cực kì nhanh.

Liếc mắt lại đằng sau, thân ảnh nàng đã xuất hiện trước mặt năm tên lính, một thương quét ngang, cổ họng vỡ nát, lại thêm năm cái xác. Chỉ sau vài chiêu đã chết đến nửa, bọn lính còn lại e dè và kinh sợ không dám tấn công Huyền Nhi.

Thân ảnh nàng biến mất.

Nàng tiếp tục đồ sát đám lính còn lại, nhìn từng động tác thật nhẹ nhàng. Có thể nói tài năng sử dụng thương đã giúp Huyền Nhi chiến thắng bọn lính này một cái dễ dàng. Nàng lạnh lúng liếc mắt tới tên chỉ huy.

" Một lũ vô dụng.", gã thấy toàn quân bị diệt mắng một tiếng:

" Đừng tưởng giết được đám lính kia mà nghĩ giết được ta."

Hắn cấp 21, nàng cấp 20, tên chỉ huy không cho rằng sẽ thua nàng kể cả Hải có ra tay vì Hải toát ra khí tức cấp 20 mà.

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 52
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự