Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 58 Hãy Tới Demacia

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2084 chữ · khoảng 10 phút đọc

Tên chỉ huy xuống ngựa, rút kiếm bên hông ra, nhặt một cái khiên của một tên lính gần đấy, xông tới, tốc độ cực kì nhanh. Huyền Nhi không hề lao lúng, cầm thương gỗ lao lên, nàng không ngại chiến đấu vượt cấp.

Huyền Nhi đâm mạnh mũi thương, tên chỉ huy nâng khiên lên phòng thủ.

Keng!

Nàng rút ngay thương về, biến chiêu lại quét xuống dưới chân. Gã chỉ huy nhảy lên lộn một vòng trên không trung tiếp đất phía sau nàng, tay cầm kiếm hướng lưng nàng chém mạnh. Huyền Nhi phản xạ không chậm lách người sang một bên, một ít tóc đã bị cắt đi. Tên chỉ huy nhanh hơn nàng một nhịp, một chân co lại, lên gối ngay bụng.

Bốp! Hự!

Phần đầu gối của hắn được bọc giáp, tu vi cấp 21, lực lượng hơn nàng hẳn một cấp độ. Huyền Nhi chẳng hề có Trang Bị phòng thân, một gối này quá nặng, miệng phun một ngụm máu tươi lùi lại vài bước. Hắn ta tiếp tục công kích, một chân bước lên, húc thẳng mặt khiên vào người nàng.

Bốp!

Thân thể nàng bay ngược lại, trượt một đoạn trên mặt đất. Gã chỉ huy không dừng lại, nhảy lên không trung, mũi kiếm hướng xuống nhắm ngay ngực của Huyền Nhi.

Ầm!

Huyền Nhi thấy nguy hiểm lăn người qua một bên, mũi kiếm cắm thẳng vào đất, mặt đất nứt ra thành cái mạng nhện không lớn lắm. Nàng bật dậy, cây thương quét ngang nhắm thẳng vào cổ đối thủ. Gã ngửa đầu ra sau, đầu thương sượt ngang mặt. Gã lấy lại thăng bằng định chém nàng. Huyền Nhi theo đà để thân thương lăn qua cổ, cán thương đập thẳng mặt gã.

Bốp!

Tên chỉ huy hơi choáng lùi lại một bước. Động tác mượt mà và nhanh nhẹn, nàng liền đâm một phát ngay ngực đối phương.

Keng!

Hơi đau vùng ngực, hắn lùi lại vài mét. Hắn đột nhiên tăng tốc đạt thẳng người nàng một cái. Huyền Nhi bắn ngược lại, phun máu. Nàng hơn hắn ở kĩ thuật về khả năng sử dụng thương điêu luyện. Nhưng hắn lại hơn nàng ở tốc độ, Trang Bị, sức mạnh, tu vi.

Hắn ta cắn nát một viên bi đỏ trong miệng. Miệng há rộng, hắn ta phun lửa.

Phừng!

Viên bi đỏ là một Vật Phẩm rẻ tiền, sát thương nó gây ra cho đổi phương không quá nhiều, quan trọng là khả năng đánh lạc hướng từ đó tạo cơ hội cho người sử dụng tấn công đòn chí mạng.

Huyền Nhi cầm thương xoay tròn ở trước mặt tạo thành một tấm lá chắn. Ngọn lửa vừa tới lập tức bị tiêu tán vào không gian. Khi hết lửa cũng là lúc hắn ở trước mặt nàng, kiếm giơ cao qua đầu hung hăng bổ xuống, trúng đòn này cả người có thể bị chẻ đôi.

Huyên Nhi nâng ngang thương đón đỡ trực diện.

Keng! Hự!

Hai chân nàng hơi trùng xuống, tay kia cầm khiên nện thẳng vào người nàng.

Bốp!

Miệng tiếp tục phun máu tươi, hắn ta lao tới, hướng cổ nàng mà đâm. Huyền Nhi cắm mũi thương vào đất, dừng lại đột ngột, hắn ta mất đà, nàng đạp thẳng vào mặt hắn từ dưới cằm lên trên một cách thô bạo nhất.

Bốp!

Hắn ta ngã ngửa người ra. Huyền Nhi tiếp tục công kích tới, mũi thương nhằm cổ gã mà đâm. Gã chắn được bằng khiên, hai chân cùng lúc đạp một phát rất mạnh vào bụng nàng. Thân thể nàng bắn vọt lại liên tục thổ huyết, đập người gãy nhiều thân cây, khuôn mặt tái nhợt.

Tên chỉ huy nhìn qua còn khá nhiều năng lượng, vẫn còn rất xung mà nàng đã có chút mệt rồi. Hơi thở của nàng vài nhịp lệch đi. Hắn rõ ràng dai sức hơn nàng. Tất cả lợi thế đều thuộc về hắn. Làm sao thắng bây giờ?

Hải vẫn ung dung ngồi đó xem chiến đấu, hắn phải công nhận Huyền Nhi chiến đấu cực tốt nhưng hơi thiếu lực thế nên có nhiều cơ hội chẳng thể kết thúc tính mạng đối phương. Đây là do Trang Bị của nàng chưa phải hàng cấp cao trong khi đối thủ có quá nhiều Trang Bị. Hắn cần phải bổ sung cho nàng ngay khi về nhà.

" Ngươi không giúp cô ta sao?", tên chỉ huy hỏi. Hắn thấy nãy giờ toàn chiến với Huyền Nhi mà Hải vẫn chẳng động thủ nên có chút khó hiểu. Rõ ràng hắn thấy hai người có vẻ như là người yêu với nhau, nãy còn ôm nhau sao giờ người tình bị đánh lại không giúp. Không giúp được hay tin chắc rằng Huyền Nhi có thể đánh bại hắn?

Hải nhếch mép trả lời với giọng khinh thường:" Ta mà ra tay ngươi nghĩ sẽ mất mấy giây để tiễn ngươi đi."

Gã chỉ huy nghe vậy nhíu mày, hắn cảm thấy bị sỉ nhục, một tên cấp 20 lại nói thế với một kẻ cấp 21, thật ngông cuồng hoặc có thể hắn rất tự tin vào thực lực của mình.

" Được lắm! Để ta xem ngươi mạnh thế nào.", gã chỉ huy nghiến răng nói.

Hắn xông đến Hải. Hải đứng dậy vươn người một cái, rút một thanh Thiên Hải Song Mệnh Kiếm, lao lên.

Xoẹt!

Bằng tốc độ vượt trội, một kiếm trảm bay đầu tên chỉ huy trong khi trên mặt hắn còn biểu hiển rõ sự tức giận. Hắn còn không cảm thấy đau đớn như thế nào. Quá nhanh! Nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.

Hải đến bên cạnh Huyền Nhi đỡ nàng dậy:" Em không sao chứ?"

Nàng lắc đầu bám vào người hắn:" Em không sao. Không bị thương gì hết, nghỉ một vài ngay sẽ khỏe lại ngay."

Đúng lúc này, một thân ảnh bước ra từ trong những cái cây. Chưa nhìn thấy mặt mũi người ta ra sao nhưng hai người cảm nhận được một nguồn áp lực cực kì khủng khiếp theo mỗi bước chân. Mỗi bước chân của người trước mặt đều mạnh mẽ, chắc chắn mang lại cho người ta cảm giác linh hoạt nhanh nhẹn.

Khi thân ảnh đó lộ diện trước mặt hai người, thân thể họ rung lên lẩy bẩy vì sợ hãi, mồ hôi mồ kê toát ra như tắm. Đó là một người đàn ông.

Ngươi đàn ông này có thân hình không cao lắm, vừa vặn, toàn thân mặc lên chiến giáp trắng pha xanh, nhưng Hải chắc chắn không phải người của Hải Thiên Đế Quốc. Khuôn mặt ông ta biểu lộ rõ sự từng trải, mái tóc đen dài và dày buộc đuôi ngựa đằng sau, gần đuôi tóc còn thắt thêm một cái dây. Tay cầm một cây thương dài thu gọn sau lưng, thân thương thon dài tinh tế.

Ông ta không hề tỏa ra chút lực lượng nào mà đã khiến hai người như sắp phải quỳ xuống đến nơi, sợ hãi bao trùm toàn bộ tâm trí. Áp lực vô hình này tỏa ra còn hơn hẳn Vũ Phương Kính Liên dạo nọ. Nói rõ thực lực phải vượt qua cả cấp 30 đạt đến tầng thứ cao hơn.

" Kĩ năng dùng thương của cô rất tốt, ta muốn nhập cô làm đồ đệ.", ông ta mở miệng, giọng nói khàn khàn.

Hai người trợn mắt, người đàn ông này nói gì vậy, nhận Huyền Nhi làm đồ đệ, vì sao?

" Tôi không biết ông là ai, chẳng biết ông có ý đồ xấu gì với Huyền Nhi không.", Hải dù sợ nhưng vẫn đáp lại.

" Thực ra ta sẽ đào tạo cô ấy thành một chiến binh bởi cô ấy có phần giống với ta.", ông ta nói tiếp.

" Giống? Giống chỗ nào?", Hải hỏi ngay.

" Cuộc đời trước kia. Ta cũng vậy.", ông ta nói:" Nhưng dù cậu có đồng ý hay không ta vẫn mang cô ấy đi."

" Không được!", Hải liền rút thanh katana trắng lam còn lại, dù không đánh lại nhưng hắn thà chiến còn hơn trơ mắt nhìn người thân bị mang đi.

" A! Tìm thấy ngươi rồi.", một âm thanh khác lại vang lên.

Ba người cùng ngẩng mặt lên trời. Không ai khác chính là Quỷ Sói, Ma Sói và một gã đàn ông khác có thực lực ngang với Tám sư phụ, cấp 25. Lần trước Quỷ Sói và Ma Sói thua phải chạy về đã bị Đạo Quyết trách phạt nhưng không quá nặng vì gã biết có những cao thủ bảo hộ mọi người. Lần này gã phái đi thêm một kẻ nữa hòng bằng được bắt lấy Bích Linh và giết chết bọn họ.

" Giết!", vừa thấy Hải, ba tên sát khí nổi lên muốn hạ sát ngay con mồi, nay lại chỉ có một mình không còn gì dễ dáng hơn. Từ đầu tới cuối bọn chúng không để ý đến người đàn ông đứng kia. Cả bọn khiển phi tiêu lao xuống như chim vồ mồi.

Người đàn ông nhàn nhạt liếc mắt, biểu hiện hờ hững, tay cầm thương phi mạnh mà lên. Một thương này vừa ra toàn bộ sinh linh trên hành tinh phải rung rẩy vì khiếp sợ, hành tinh lắc lư như động đất đến, khủng bố cực kì. Cây thương này không đơn giản, đẳng cấp của nó rất cao, cao vô cùng.

Phập! Phập! Phập!

Trong ánh mắt khó tin của hai người Hải và Huyền Nhi, khuôn mặt hoảng hốt sợ hãi của ba người do Đạo Quyết phái đến. Cây thương đâm xuyên tim bọn chúng, những kiện áo giáp bên trong như không khí không đáng chú ý. Một thương xiên ba người găm vào một cái cây. Nhẹ nhàng đến cực điểm.

Người đàn ông phất tay cây thương bay trở lại, ba cái xác rơi xuống đất, mắt vẫn trợn ra, thân nhiệt vẫn còn ấm.

Chứng kiến người đàn ông một chiêu nhẹ nhàng kết liễu hai kẻ cấp 23, một kẻ cấp 25, Hải tự hỏi liệu hắn có đỡ nổi không?

" Ta đã theo dõi hai người, nghe hết câu chuyện của cô gái Huyền Nhi kia, ta thấy cô và ta giống nhau lên muốn thu làm đệ tử, không có ý gì xấu hết.", ông ta chậm rãi nói.

" Lấy gì để tôi tin ông?", đôi bàn tay cầm kiếm run lên, trán đổ mồ hôi liên tục, Hải hỏi.

" Nếu như thật muốn hại hai người ta đã làm từ lâu rồi."

Đúng thật! Bằng vào biểu hiện vừa rồi, dù chỉ tỏa ra uy áp cũng đủ nghiền chết hai người.

" Nhưng tôi vẫn không thể để ông đưa vợ tôi đi được.", Hải cắn răng. Huyền Nhi là vợ hắn, không ai có quyền đưa nàng đi. Nàng đứng sau hắn mà khuôn mặt đã trắng bệch, nàng cũng đang rất sợ, sợ phải rời xa hắn.

Người đàn ông hiểu tình cảm hắn dành cho vợ thở dài một hơi. Ông ta đến hành tinh này là nằm ngoài ý muốn, ông đang truy đuổi quân của nước thù địch nên mới tới đây.

Thân ảnh người đàn ông biến bất, một đấm vào bụng của Hải và đánh ngất Huyền Nhi. Ông ta vác nàng lên vai thong thả rời đi.

Hải gục ngay, đau đớn lan tràn khắp cơ thể, đôi mắt như muốn đóng lại, hắn sắp ngất rồi, một cánh tay vươn ra như muốn nắm lấy điều gì đó.

" Huyền Nhi....Huyền Nhi..."

Người đàn ông quay nửa khuôn mặt lại, mở miệng nói:

" Yên tâm đi! Ta sẽ coi cô ấy như con gái, không để cô ấy chịu khổ. Ta sẽ huấn luyện cô ấy thành một chiến binh. Cô ấy sẽ mạnh lên rất nhanh thôi. Cậu nếu có bản lĩnh hãy đến Demacia tìm cô ấy, còn nếu cậu là kẻ hèn nhát hãy để cô ấy mạnh lên và trở về tìm cậu. Thế nhé."

Nói rồi người đàn ông biến mất và mang đi Huyền Nhi.

" Demacia..."

Đó là câu cuối cùng Hải nói được trước khi ngất đi vì đau đớn.

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 5
Lượt đọc 58
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự