Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 59 Kết Thúc Ba Tháng

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2004 chữ · khoảng 10 phút đọc

Hải từ từ mở ra đôi mắt nặng trĩu, đầu đau như búa bổ, cả thân người ê ẩm hết cả. Hắn lắc đầu qua lại cho đỡ choáng váng.

" Cậu tỉnh rồi à?"

Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai, không ai khác chính là Diễm Lệ. Hắn đưa mắt tìm thân ảnh phát ra tiếng nói ấy chỉ thấy nàng ngồi trên một cành cây gần đó, lưng tựa vào thân cây, đôi mắt khép hờ như ngủ như không.

" Chẳng biết tại sao cậu lại ngất nữa. Cũng may lúc đó không có con Quái nào tìm đến. Mà cậu gặp Quái mạnh hay sao vậy?", Diễm Lệ hơi chút tò mò hỏi.

Hai người có hẹn một giờ chiều gặp nhau ở nơi hắn đánh bại hai con Viêm Xà. Nhưng tới giờ lại không thấy hắn đâu, chờ một tiếng cũng chẳng thấy xuất hiện, Diễm Lệ đâm lo lắng đi tìm. Tìm thấy thì hắn đã ngất xỉu từ bao giờ, nàng phải đưa hắn đi, một tiếng nữa hắn mới tỉnh, tức ba giờ chiều này.

Hải nhìn xung quanh một chút, cách hắn vài mét có một con suối trong vắt, nước chảy hiền hòa êm đêm và tất nhiên không phải nơi hai người đã hẹn. Hắn nhớ lại người đàn ông đã đánh ngất mình, một cảm giác vừa sợ hãi vừa tức giận dâng trào trong lòng, cả người run lên như người rét. Sợ hãi vì thực lực người ta hơn mình quá nhiều, một cái búng tay là chết chắc. Tức giận vì người đàn ông kia dám đưa Huyền Nhi, vợ hắn đi xa, để rồi hai người phả xa cách.

Nhưng hơn tất cả đó là sự quyết tâm, niềm khao khát sức mạnh dâng trào chưa bao giờ lớn đến như vậy, biến mọi thứ thành động lực, hắn nhất định phải đến được nơi đó tìm nàng và đưa nàng trở về bên cạnh mình. Cái tên và cũng là manh mối duy nhất của hắn lúc này chính là Demacia.

Người đàn ông kia nói hãy tới Demacia, chẳng biết nơi đó ra sao, có những cái gì, thật mờ mịt. Nhưng hắn biết chắc rằng đó là nơi toàn kẻ mạnh. Vậy nên hắn cần sức mạnh.

" Không!", hắn trả lời lại, tâm tình bình ổn trở lại.

Cảm xúc của Hải tuy chỉ trong thời gian ngắn nhưng chẳng thể thoát khỏi mắt Diễm Lệ. Nàng nhìn ra ở đôi mắt hắn có điều gì đó rất khó nói và một sự quyết tâm cao độ chưa từng thấy. Tuy thế, nàng không hỏi sâu vào, đó là chuyện cá nhân mỗi người, hãy để họ tự giải quyết theo các cách riêng của họ. Trừ khi họ nhờ tới mình thì mình sẽ giúp đỡ trong khả năng nhất định.

" Chúng ta đi săn nữa chứ?", Diễm Lệ hỏi. Hải gật đầu.

Như nhớ ra điều gì, hắn nói:" Em phải quay lại chỗ đã ngất, thu lấy tài nguyên của ba tên thủ hạ Đạo Quyết phái đi và cả đám lính ấy nữa."

Diễm Lệ nói ngay:" Không cần phải đi! Đây!"

Nàng phất tay một cái, từng đống lớn Đá Đỏ chất chồng hiện ra, số lượng phải đến trăm ngàn, ba kiện Trang Bị phi hành dạng phi tiêu cùng nhiều món Trang Bị cấp cao khác nữa và Vật Phẩm. Diễm Lệ thay hắn thu lấy.

Hải hơi ngạc nhiên, sau nói lời cảm ơn đến Diễm Lệ. Nàng chỉ lắc đầu đáp lại rằng người một nhà không cần cảm ơn. Họ săn Quái thêm ba tiếng nữa đến sáu giờ thì trở về theo đúng lời dặn của ông Sáu.

Lúc này đây mặt trời đang dần xuống núi, hoàng hôn phủ xuống cánh đồng của ông Sáu màu vàng đỏ trông thật đẹp. Ở trước hiên nhà, ông Sáu vẫn bộ bà ba, cái nón và cái cuốc hết sức bình thường, nói:

" Cho ông xem thành quả của các con nào."

" Dạ!".

Mọi người đồng thanh, ý niệm vừa động từng cái xác cứ thế hiện ra chất chồng thành hai quả núi nhỏ, xác Quái tu vi dao động từ cấp 20 đến cấp 23, nhiều vô cùng. Từng này Quái vượt xa kì vọng của ông Sáu, gương mặt ông vui hẳn lên, phen này phân bón cho cây sẽ rất tốt đây.

" Các con giỏi lắm!", ông Sáu khen. Với sức mạnh hiện tại bị áp chế săn được nhiêu đây không phải ai cũng làm được.

Bốn cô gái cười rạng rỡ như hoa đua nở, được tiền bối khen đương nhiên các nàng rất vui. Còn Hải thì lại không như thế, hắn vẫn cười nhưng là một nụ cười gượng gạo, hắn chỉ đang che dấu không để ba người vợ của hắn lo lắng mà thôi.

Tối đó mọi người liên hoan, thịt cá có đủ, ngô thì không thiếu. Mọi người đều vui trừ Hải miệng vẫn khô khốc, ăn uống không được ngon nữa, cứ nghĩ đến Huyền Nhi là hắn lại tự giận bản thân mình.

Ăn uống xong xuôi, mọi người ai về phòng lấy. Trong phòng của căn nhà, ngồi trên giường quanh hắn là ba thân ảnh xinh đẹp, Hải lấy ra Bó Tên Ánh Sáng đưa đến trước mặt Mộc Ý.

" Tặng em này!"

Bó Tên Ánh Sáng vừa ra ba nàng cảm nhận ngay đây không phải đồ đơn giản, đẳng cấp chắc chắn rất cao nhưng không biết cao đến đâu thôi.

Bó Tên Ánh Sáng hình dạng giống với giỏ đựng mũi tên đeo sau lưng được thiết kế rất tinh tế với từng đường hoa văn đẹp mắt, chất liệu giỏ mềm mại nhẹ nhàng. Quan trọng nhất chính là các mũi tên đựng trong giỏ, gồm mười mũi. Mũi tên dài có khắc họa tiết thân tên, đầu tên nhọn hoắt cứng cáp như có thể xuyên thủng mọi đối thủ.

Điều đặc biệt là chiếc giỏ sẽ tự tạo lên mũi tên mà không cần năng lượng của chủ nhân nhưng sẽ tốn một khoảng thời gian nhất định, mười hai tiếng ngưng tụ được một mũi tên, tối đa mười cái. Vậy nên không thể bắn bừa bãi được. Người sử dụng còn có thể gia trì năng lượng của bản thân vào cung tên trong mỗi lần bắn làm nó tăng sức mạnh lên vô số lần. Một Trang Bị thích hợp với Mộc Ý.

Mộc Ý nhận lấy, nâng liu vuốt ve, ngắm nghía từng góc cạnh, càng ngắm càng thấy thích thú vô cùng. Nó như sinh ra dành cho nàng. Mộc Ý lập tức đeo nó lên vai rất vừa vặn với dáng cơ thể.

Nàng liên ôm chầm lấy hắn:" Cảm ơn anh rất nhiều."

Hải âu yếm vuốt ve mái tóc đen dài phía sau lưng nàng.

" Anh cho quà mỗi chị Mộc Ý thôi, chẳng nhớ đến tụi em gì hết.", Bích Linh và Diễm Lệ phồng má nũng nịu trông đáng yêu quá.

" Rồi anh sẽ có quà cho hai em.", hắn cười hôn mỗi người một cái.

Quà hắn đâu thể muốn có lúc nào là có được, hệ thống thì chẳng mua được cái thứ gì, tất cả đều nhờ vào những trận đấu mà hệ thống sắp xếp hết cả. Tùy trận đấu mà ra nhiều đồ hay ít đồ rất ngẫu nhiên. Hải thì lúc nào chả muốn các nàng có thật nhiều đồ tốt phòng thân.

Hắn lấy ra mấy Vật Phẩm thu được của bọn thủ hạ Đạo Quyết, mỗi người chọn một cái phòng thân. Họ quyết định bán Trang Bị của bọn chúng đi để lại ba cái phi tiêu phi hành cấp 6 ánh vàng thôi.

Năm người vẫn tiếp tục làm việc cho ông Sáu thêm hai tháng nữa, những mục tiêu đề ra đều hoàn thành cả, ông Sáu đã có được những thứ mình muốn: một ruộng khoai, một ruộng ngô, một ao cá, một trại nuôi lợn. Họ đều quen với cuộc sống dân dã này rồi, không ngờ đến lúc rời đi lại bịn rịn chẳng nỡ.

Vào một buổi sáng, đứng trước mái nhà quen thuộc, là nhứng thân ảnh không còn xa lạ.

" Ông ở lại mạnh khỏe nhé. Lâu lâu tụi con ghé thăm ông.", Diễm Lệ nói.

Ông Sáu cười:" Mấy đứa nhớ thăm ông, tụi con đi ông cũng nhớ lắm."

Đương nhiên ở cùng nhau ba tháng mọi người đều có những kỉ niệm đẹp với nhau. Ông Sáu hiểu năm người trẻ còn có tương lai và thế giới cần khám phá, những chân trời mới chưa được biết tới, tất cả đang ở phía trước. Tuy nhiên ông cũng biết kèm theo đó là những nguy hiểm, những kẻ thù hùng mạnh buộc bọ phải chiến đấu. Nhưng điều đó chỉ giúp họ phát triển hơn mà thôi.

Ông Sáu phất tay một cái sức mạnh của ông trong họ lập tức thu về, tu vi cả bọn ầm ầm tăng lên, trở về với đúng thực lực của mình. Năm người đều có những tiến bộ đáng kê nhưng lại rất chắc chắn không chút lỏng lẻo, dòng năng lượng mới vận chuyển cực kì trơn tru, mượt mà.

Hải lên một cấp nữa, đạt cấp 23. Hai chị em Diễm Lệ và Diễm Nhi tu vi ngang nhau, cấp 23. Mộc Ý cấp 22, Bích Linh cấp 20.

Họ được vậy nhờ những trái ngô đặc biệt của ông Sáu và những ngày làm lụng vất vả thay cho các bài tập.

Năm người đều thực sự kinh ngạc. Họ nhìn ông bằng ánh mắt kính trọng vô cùng.

" Thôi được rồi. Đi đi. Hãy khám phá thế giới rộng lớn này đừng lãng phí tuổi trẻ.", ông Sáu nói.

Họ chào tạm biệt ông Sáu và ra đi. Năm người lấy ra Trang Bị phi hành nhảy lên phóng lên trời biến mất vào mây trắng.

" Chị tính làm gì hả Diễm Lệ?", đang bay đột nhiên Diễm Nhi quay hỏi.

Diễm Lệ hơi suy nghĩ một chút, sau đó trả lời:" Chị sẽ về lại chỗ Tám sư phụ."

Diễm Nhi liền hỏi tiếp:" Chị không tính đi đâu à?"

" Hiện tại thì chưa có kế hoạch gì hết.", Diễm Lệ cười.

Bích Linh nói ngay:" Vậy chị đi cùng bọn em đi."

" Đi đâu?"

" Đến Thung Lũng Chế Tạo.", Mộc Ý trả lời.

" Đằng nào thì chị có kế hoạch gì đâu, chi bằng đi với bọn em.", Diễm Nhi nói.

Diễm Lệ thấy Diễm Nhi nói cũng phải, về với Tám sư phụ ngày ngày luyện võ thì ra ngoài kia khám phá để biết nhiều điều mới mẻ tăng vốn hiểu biết vẫn hơn, lại được tiếp xúc với nhiều kẻ mạnh gia tăng khả năng chiến đấu. Sau một vài phút nàng đồng ý.

Ba cô gái Diễm Nhi, Mộc Ý, Bích Linh nhìn nhau cười cười. Đây chính là điều họ muốn, họ sẽ ra sức tạo cơ hội cho Hải. Diễm Lệ thấy ba cô nàng cười tưởng họ rất vui khi có mình đi cùng bầu bạn đâm ra vui theo. Hải cũng cười theo họ. Mấy tháng qua hai người đã có ấn tượng về nhau. Cần phải gần gũi tìm hiểu thêm.

" Nhưng cần phải chuẩn bị một sô thứ trước khi đi.", Hải lên tiếng.

Bốn cô gái không có ý kiến. Có sự chuẩn bị tốt không bao giờ thừa.

" Về chào Tám sư phụ một tiếng.", Diễm Lệ nói.

Trước khi đi phải báo với Tám sư phụ cho ông ấy bớt lo lắng. Mọi người điều khiển Trang Bị phi hành bay thẳng đến đỉnh núi.

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 4
Lượt đọc 53
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự