Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 Gã Nam Tử Và Cô Gái Đồ Đen

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2048 chữ · khoảng 10 phút đọc

Dưới gốc cây xoài cát tỏa hương thơm dịu nhẹ, sáu thân ảnh ngồi xung quanh cái bàn đá với ấm trà nóng vừa mới pha. Tám sư phụ nâng cốc trà nhấp một ngụm xong lại đặt xuống.

" Thế tụi con tính đi hả?", Tám sư phụ nhìn một lượt năm người trẻ.

" Vâng! Có thể rất lâu nữa con mới quay lại.", Diễm Lệ lên tiếng.

" Ừm! Đi là tốt nhưng nhớ phải cận thận, nguy hiểm lúc nào cũng hiện diện. Ta không có cái gì tặng cho các con cả chỉ có thể chúc các con mạnh khỏe, thượng lộ bình an thôi.", Tám sư phụ dặn dò.

Diễm Nhi lắc đầu ngay:" Không! Đối với chúng con được sư phụ dạy dỗ điều hay lẽ phải là phần quà lớn nhất mà chúng con nhận được."

Diễm Lệ gật đầu phụ họa. Bốn người còn lại cũng gật đầu đồng tình theo dù chả được Tám sư phụ dạy dỗ ngày nào.

Năm người trẻ đột ngột đứng dậy. Diễm Lệ nói:" Thôi chúng con đi đây."

Tám sư phụ nhìn năm người bằng đôi mắt trìu mến tràn đầy tình thương của một người cha dành cho con cái mình. Tuy gặp Hải, Mộc Ý, Bích Linh ít ngày nhưng ông đều coi họ là người thân. Giờ đây họ lại sắp đi thời gian tới ông phải thui thủi một mình rồi.

" Đi đi.", Tám sư phụ cười. Lời nói của ông như động lực thúc đẩy những cánh chim bay cao và bay xa vào thế giới rộng lớn ngoài kia.

Bọn chào tạm biệt Tám sư phụ rồi leo xuống núi. Ngồi một mình dưới gốc xoài, nhìn ra khoảng sân rộng rãi, Tám sư phụ lẩm bẩm:

" Cảm ơn anh trai đã giúp bọn trẻ tăng tu vi."

Có một điều mà Tám sư phụ không nói, ông Sáu chính là anh trai ông. Bởi vậy ông Sáu mới giúp họ một cách nhiệt tình như thế.

Dứng trên Trang Bị phi hành cấp cao cộng thêm một lượng lớn Đá Đỏ làm nhiên liệu hoạt động, năm người rất nhanh về lại thị trấn ven biển. Họ mua một số thứ Vật Phẩm có vẻ sẽ cần đến trong chuyến đi và một vài Trang Bị khác. Năm người quyết định đến Thung Lũng Chế Tạo bằng đường biển. Đây cũng là chuyến đi xa đầu tiên của hai chị em Diễm Lệ và Diễm Nhi.

Ở thị trấn ven biển ngoài thuyền đánh cá của ngư dân láng chài ra thì những thuyền chở khách không phải hiếm. Năm người ra bến cảng, rất nhanh trước mắt họ là vài con thuyền lớn với những cột buồm cao to, hai bên mạn thuyền và ở trên thuyền còn có những khẩu pháo đen ngòm bảo vệ thuyền.

Họ trả tiền và lên một thuyền, họ đặt hai phòng, Diễm Lệ ở một phòng và bốn người con lại một phòng. Đợi thêm vài người khách nữa chiếc thuyền nhổ leo, còi kêu to báo hiệu cho một chuyến hành trình trên biển, cánh buồm được các thủy thủ căng ra hết cỡ để đón gió như những cánh chim khổng lồ. Con thuyền rẽ sóng lướt trên biển.

Hải và ba người vợ ra mui thuyền hóng gió, gió biển tạt mạnh vào họ, tóc dài tung bay, mùi hương biển cả mằn mặn vị muối sộc thẳng vào mũi. Mặt trời đã lên khá cao, vài con chim trắng bay quanh cột buồm theo con thuyền, xa xa những con chim đen đang bay lượn sát với mặt biển, chốc chốc lại có con nhào xuống nước rồi vụt lên trời với con cá đã kẹp trong mỏ.

Diễm Lệ trong khoang tàu bước tới, tựa lưng vào lan can mắt hơi nhắm hưởng thụ cảm giác vừa quen vừa lạ.

Nàng mở miệng:" À quên chưa hỏi mọi người đến Thung Lũng Chế Tạo làm gì vậy?"

" Sửa lại một con thuyền có thể du hành ngoài không gian.", Mộc Ý đáp. Nàng cần sửa con thuyền này và tân trang lại thì mới có cơ hội về lại hành tinh của mình. Một hành tinh khá xa.

Diễm Lệ mở to mắt, chẳng lẽ họ định thám hiểm tinh không sao?

Thấy biểu hiện của nàng, mọi người mới nhớ ra một điều là chưa cho nàng biết về Mộc Ý là một tinh linh ở hành tinh khác đến. Họ quyết định sẽ nói cho nàng biết sau.

Mọi người nói chuyện được ít lâu, có hai thân ảnh đi tới làm họ phải chú ý, một trai một gái. Người nam anh tuấn thanh lịch, tóc đen xõa ra để tùy ý, thân thể cao thẳng ngang đầu với Hải, nói về vẻ bề ngoài thì hơn hẳn Hải tới mấy lần mặc dù hắn cũng đẹp trai đó, có thể nói con gái nhìn vào khuôn mặt người này chắc bị đốn tim chết thôi.

Người con gái đi theo phía sau, tóc búi cao, diện mạo xinh đẹp không thua kém bốn nàng chút nào, dù sao những người có nhan sắc luôn không thiếu, lại còn hơn về thân hình nảy nở ngực có mông có, toàn thân diện đồ đen bó sát nam nhân nhìn vào mà thèm rỏ rãi. Người này đi sau một bược chứng tỏ địa vị không bằng với người nam tử kia. Nếu họ sóng vai ai ai cũng nghĩ rằng đây là một đôi trai tài gái sắc.

Nhưng có điều tu vi cô ta lại hơn người nam, toàn thân cô ta toát ra khí thế của cấp 25 còn người nam chỉ cấp 23 mà thôi. Rất có thể cô ta là cận vệ của gã đẹp trai này.

Vị nam tử đưa tay để chéo ngực cúi chao rất lịch sự:" Không biết có thể làm quen với các vị được không?"

Câu đầu tiên của người nam vừa nói ra một âm thanh cơ giới chẳng chút cảm xúc đã vang lên bên tai Hải, không xa lạ chính là âm thanh hệ thống:

" Tinh! Đấu! Hạ cô gái đồ đen. Có chấp nhận hay không?"

Màn hình hệ thống hiện ra trước mặt hắn, khuôn mặt Hải cứng đờ, người ta có làm gì mình đâu mà mình chiến với họ. Chưa kể hai người này còn vừa mới gặp, họ chỉ chào hỏi thôi mà, Hải phân vân không biết có nên chấp nhận không. Vòng quay xung quanh chữ ' Đấu' dần mất đi, thời gian để hắn suy nghĩ chỉ có vài phút.

Bốn người các nàng liếc mắt hờ hững, họ chẳng bị sắc đẹp của tên này làm cho mê hoặc, nhất là ba người vợ của Hải các nàng cứ thấy tên này thật đáng ghét làm sao ấy, chỉ muốn đập chết luôn thôi. Khó chịu cực kì.

Trước lời chào hỏi làm quen, Bích Linh trả lời rất dứt khoát một chữ:" Không!"

Cô gái đồ đen và vị nam tử ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào nàng, nhất thời không biết nói sao, quê quá.

Hải bây giờ mới để ý đôi mắt của gã nam tử, ánh mắt gã ẩn dấu một tia tham lam rất rất nhỏ như muốn ăn tươi nuốt sống bốn người các nàng, muốn chiếm hữu hết tất cả các nàng. Không biết bốn nàng có nhận ra không nữa. Hắn chấp nhận trận đấu, đối với những kẻ có ý định với vợ mình thì không thể bỏ qua được.

Thực lực Hải hiện tại chắc đủ sức đánh lại cấp 25, diệt xong cô gái kia hắn chắc chắn bóp chết thằng đẹp giai trước mặt.

" Hahaha...cô gái này thật khó tính nha.", gã nam tử cười nói chữa quê.

" Chúng tôi không cần làm quen với ai hết, chỉ cần mỗi anh Hải là được rồi.", Diễm Nhi phụ họa, nàng thật nhanh muốn đuổi tên này đi vì ở gần hắn da gà nổi lên khắp người.

" Anh Hải...", gã nam tử liếc mắt sang Hải. Gã nhếch mép, một người thực lực chỉ cấp 23, không đẹp trai bằng mình.

Gã không thèm chào Hải một lời vẫn hướng các nàng mà nói:" Có thêm tôi bầu bạn không phải tốt hơn sao?"

" Không cần!", Bích Linh lạnh lùng nói ngay.

Bích Linh nắm tay Hải kéo hắn đi vào phòng, Mộc Ý và Diễm Nhi theo sau, Diễm Lệ cũng vậy. Bích Linh cứ có cảm giác tên này có âm mưu xấu gì đó với mọi người, đây là giác quan thứ sáu của nàng và chả biết có đúng không nữa nhưng thôi cứ tránh xa hai người này ra, không nên tiếp xúc.

Bọn họ dời đi, trong đôi mắt gã nam tử tràn đầy ghen ghét và đố kị, lần đầu tiên trong đời gã bị từ chối một cái thẳng thừng như vậy, gã chẳng hiểu tại sao Hải có cái gì hơn hắn để bốn nàng phải theo cơ chứ. Nhưng sau đó gã lại cười, một nụ cười đầy nham hiểm và toan tính, cảm giác được chinh phục luôn làm con người ta hứng khởi, gã cũng thế.

" Thiếu chủ! Ngài muốn ba cô gái kia ạ.", cô gái đồ đen giờ mới mở lời.

Gã nam tử thì ra là Thiểu chủ nhà nào đó. Gã nhếch mép, quay người bước đi chỉ để lại một câu:" Về phòng nào!"

Mọi kế hoạch đã có sẵn trong đầu gã. Cô gái đồ đen nghe vậy hai má hồng hồng, cô biết gã sẽ làm gì khi về phòng và đi theo sau gã.

Một tháng êm đềm trôi qua, trời yên biển lặng, thời tiết cực kì đẹp, Quái biển không hề tấn công con thuyền. Hải với ba người vợ tối đến là quần nhau gần chục tiếng trong không gian hệ thống. Sáng dậy đại chiến thêm chục tiếng nữa. Thời gian thực trôi qua rất ít nên hầu như chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống thường ngày. Dung nhan các nàng được tưới tắm đều đặn ngày càng đẹp hơn, quyến rũ hơn.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ không hề nói chuyện hay tiếp xúc với hai người kia, luôn có một khoảng cách nhất định.

Con thuyền cập bến cảng ở một thành trì ven biển khá rộng lớn, thuyền sẽ nghỉ vài ngày trước khi cuộc hành trình trên biển tiếp tục. Lần tới chắc chắn sẽ tới Thung Lũng Chế Tạo.

Năm người trẻ xuống thuyền, một tháng trên biển khiến họ nhớ đất liền. Họ đi dạo quanh thành trì ven biển này xem sao. Rất đông đúc và phát triển, quả nhiên gần biển lợi thế luôn rất nhiều. Họ thuê một nhà trọ nghỉ ngơi.

Được một ngày ở đây, cả thành trì đột nhiên xông xao lên, đi đâu cũng thấy người bàn tán xì xầm cái gì đó. Năm người trẻ dạo quanh các con đường thấy trên tường có dán một tờ giấy liền lại gần để xem.

" Nếu ai mang đầu con Quái này về sẽ được thưởng một triệu Đá Đỏ, địa điểm gặp mặt ở phía Tây thành, tới đó chúng tôi sẽ trả đủ.", Mộc Ý đọc to.

Một tờ giấy vẽ con Quái không ra cái hình thù gì, xấu vô cùng, và dòng chữ phía dưới. Một triệu Đá Đỏ cho đầu một con Quái. Cái giá quá đắt, một triệu phải mua được vài cái Trang Bị cấp cao ấy chứ. Nhưng cái giá này chứng tỏ con Quái phải rất mạnh đây.

" Có nên thử không?", Diễm Lệ hỏi.

" Em cứ thấy thông tin này nó thế nào ấy.", Bích Linh nhăn mặt.

Diễm Lệ vui vẻ nói:" Thế nào là thế nào! Chúng ta đang rảnh rỗi không có gì làm chi bằng đi bắt Quái giết thời gian."

Mộc Ý phụ họa:" Em thấy vậy được đấy!"

" Thế quyết định vậy đi.", Hải gật đầu.

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 55
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự