Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 61 Tưởng Đông Là Ăn Được Ta À?

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex

Tiểu thuyết gốc · 2066 chữ · khoảng 10 phút đọc

Năm người trẻ vừa đi vừa nói chuyện, họ dảo bước qua những con đường được lát gạch sạch sẽ mà hướng ra cổng thành. Thành này tuy đông dân và phát triển nhưng những tòa kiến trúc nguy nga tráng lệ lại không có mấy, chủ yếu là những ngôi nhà mái bằng cao lắm thì hai tầng đặc biệt rất rộng, nhà không cao nhưng rộng.

Một bóng đen lúp đằng sau bức tường cách họ vài trăm mét, nếu họ thấy người này nhất định nhận ra ngay đây là cô gái đồ đen ở trên thuyền đi cùng gã nam tử. Cô ta nhếch mép trông như có ý đồ gì đó rồi biến mất. Có lẽ về báo tin cho gã nam tử.

Năm người rất thong thả, chẳng có tí gì gọi là vội vàng về chuyện bắt Quái cả. Dường như đối với họ chuyện bắt Quái hay phần thưởng một triệu Đá Đỏ cũng chẳng quan trọng mấy.

Họ ra ngoài thành, trước mắt toàn là những tảng đá to tướng sắp xếp không có trật tự giống như có người khổng lồ nào ném ra vô vàn đá vậy. Trên đá hầu như chẳng mọc một loại cây gì cả, họa chăng có vài cây sống trong khe đá thôi.

Năm người đi cùng nhau, Quái nơi này chủ yếu là những loài có khả năng bám vào vách đá, dựa theo địa hình mà tấn công, rất ít loài tập trung thành bầy đàn, toàn đi đơn lẻ. Có mấy con gặp họ nhưng chẳng dám tấn công vì tu vi cao hơn.

Được một lúc, hai con Quái trông giống tắc kè toàn thân màu xám như màu đá phải dài tới hai chục mét, tu vi cấp 24. Chúng bám vào hai tảng lớn trước mặt, chặn đường họ, có vẻ như hai con tắc kè phát hiện ra con mồi.

" Hai con này chỗ nào bán được không?", Diễm Lệ hỏi, hai con Quái cấp 24 nàng còn chưa để ý.

Diễm Nhi vuốt cằm:" Hình như da bán được đấy. Không để làm thực phẩm cũng được."

" Để em diệt hai con tắc kè này.", Mộc Ý hưng phấn đầy mình, nàng rất muốn thử Trang Bị Hải tặng đấy đó là Bó Tên Ánh Sáng

Diễm Nhi bước lên trước, chiến ý dâng trào:" Không! Để em."

Nàng cũng đang muốn chiến đấu đây.

" Lên đi!", Hải nói.

Diễm Nhi bất ngay người đến trước mặt hai con tắc kè xám, cực kì tự tin vào sức mạnh của mình dù chỉ mới cấp 23. Mái tóc đỏ dài cùng tà áo tung bay theo gió, đôi môi đỏ mọng cười mỉm hết sức xinh đẹp.

Bốn người còn lại chăm chú xem trận chiến chuẩn bị diễn ra và chắc là sẽ kết thúc sớm thôi.

" Đến đây!", nàng quát. Hỏa diễm đỏ rực và nóng từ trong người nàng cứ thế mà ra bao phủ toàn thân như một lớp bảo vệ bằng lửa. Nhiệt độ không khí xung quanh cấp tốc tăng vọt lên.

Hai con tắc kè đôi mắt lồi kiêng dè ngọn lửa nhưng chúng nó cũng chẳng sợ mà bắn ra cái lưỡi cuộn tròn trong miệng. Hai cái lưỡi dài hồng nhạt và dày, to lại nhơn nhớt chất nhầy có khả năng kết dính, chỉ cần trúng phải thôi chắc sẽ không thoát ra được. Trong mắt chúng Diễm Nhi bây giờ giống như một con bướm đang dốc hết sức chống lại kẻ đi săn.

Phừng!

Trước hai cái lưỡi ghê tởm đầy chất kết dính, Diễm Nhi lại không di chuyển, năng lượng trong cơ thể chảy một cách mãnh liệt tuôn trào ra ngọn lửa nóng rực bùng cháy dữ dội bốc cao nhiều lần. Nhiệt độ càng tăng cao lan tỏa chỗ hai tắc kè khiến chúng phải lùi bước. Tuy vậy cái lưỡi vẫn cứ công đến con mồi.

Cái lưỡi vừa chạm vào lửa lập tức rụt lại, quá nóng. Nhưng Diễm Nhi không để chúng thu lại lưỡi, hai bàn tay ngọc vươn ra, hỏa diễm hình thành lên hai bàn tay lửa to lớn chụp tới hai cái lưỡi kia.

Xè! Xè!

Hơi nước bốc lên, trong không khí xuất hiện mùi thịt nướng thơm phức, cái lưỡi mềm dày của hai con Quái bằng mắt thường có thể nhìn thấy đang săn lại. Lửa đốt cháy lưỡi bọn chúng. Hai con tắc kè kêu lên thảm thiếp, cái lưỡi đau va rát cứ bị lửa thiêu mà không sao rút lại được.

" Chết đi này!", Diễm Nhi lạnh lùng nói.

Hai bàn tay lửa to lớn nắm chặt hơn nữa, cái lưỡi bọn chúng như thể tẩm dầu, lửa bắt đầu từ lưỡi bén dần đến miệng. Hai con Quái cố gắng giật lưỡi của chính mình về nhưng không sao làm được. Ngọn lửa đỏ rực cứ thế đốt đến. Rồi lan tràn, rất nhanh cả người hai con tắc kè đã phủ kín trong hỏa diễm đỏ rực.

Chúng gào thét ở cổ họng, đáu đớn và bỏng rát dữ dội. Chỉ một vài phút Diễm Nhi thu hồi lửa vào cơ thể. Hai cái đống đen xì bốc khói vẫn còn bám vào đá chẳng nhận ra hình thù. Mùi thơm thịt nướng lại thành mùi khen khét.

Hai con tắc kè bị nàng thiêu chết thành than luôn rồi. Quá mạnh!

Bốn người thản nhiên bước tới bên cạnh nàng. Hải lập tức ôm nàng vào hôn một cái vào trán, khen:" Em mạnh lắm!"

Diễm Nhi cười tươi như trăm hoa đua nở, được chồng khen đương nhiên rất vui.

Mộc Ý và Bích Linh giơ lên ngón tay cái. Riêng Diễm Lệ hai má hơi đỏ quay mặt đi. Hai đứa này thật là, thể hiện tình cảm ngay trước mặt nàng.

Vụt!

Mọi người đổi nhiên biến đổi sắc mặt, từ vui vẻ thành đề phòng. Bởi một con dao đang phóng đến chỗ họ với tốc độ rất nhanh hơn nữa đẳng cấp cao, Trang Bị cấp 6 ánh xanh. Trúng dao này vào nơi trọng yếu chắc chắn tử vọng.

Diễm Lệ sau lưng đã xuất hiện hai thanh kiếm màu vàng kim óng ả tỏa ra ánh vàng rực rỡ. Song kiếm vắt chéo sau lưng uy thế nhìn qua không hề đơn giản một chút nào hết. Nàng rút ra một thanh hướng con dao cấp 6 kia chém mạnh.

Keng!

Con dao cấp 6 ánh xanh lập tức tan nát hóa thành phấn vụn, ở trước song kiếm vàng kim này yếu đến đáng thương.

Ba người vợ thấy Diễm Lệ cần song kiếm, biết chắc đây là Trang Bị vượt qua cấp 6, ba nàng vô thức liếc mắt về phía Hải. Hắn quay mặt đi tránh né những ánh mắt ấy. Chứng tỏ một điều hắn là người tặng Diễm Lệ song kiếm này.

Tuy nhiên rất nhanh họ chuyển dời ánh mắt tới hai tên mặc đồ đen đang đứng trên tảng đá nhìn xuống họ. Hiển nhiên hai kẻ này đã tập kích bọn họ. Không khó để nhận ra một kẻ là nam và một kẻ là nữ bởi vì thân hình khác nhau dù áo đen rất rộng.

Nhưng sâu trong cái mũi trùm đầu kia là một sự kinh sợ, bởi con dao kia chỉ một kiếm là nát chứng tỏ đám người này chẳng hề đơn giản chút nào. Rất mạnh và chiến vượt cấp có lẽ không khó. Chưa kể vừa rồi cô gái tóc đỏ kia thiêu chết hai con Quái cấp 24 một cách rất nhẹ nhành mà chẳng tốn sức lực mấy.

Nếu đơn phương chiến đấu có thể bị nghiền chết ngay.

Kẻ hắc y nữ trong ống tay áo lập tức bóp nát một tấm bài bằng đất trên tấm bài có ghi tên ai đó. Ngay lập tức cô ta nhắm mắt lại, mọi hình ảnh đang được truyền đi mà cô ta nhìn thấy trước đó.

Tấm bài bằng đất là một Vật Phẩm có khả năng truyền tin tức từ xa trong một phạm vi nhất định, bán kính khoảng một trăm cây số. Tên người khắc trên tấm bài là người mà cần truyền tin.

Ngay sau đó cô ta cũng nhận được chỉ thị bằng cách tương tự.

" Sao hai ngươi lại tập kích chúng ta?", Hải hỏi, ba thanh kiếm đã ở bên hông sẵn sàng xuât chiến bất kì lúc nào.

Hai tên hắc y không trả lời, hắc y nữ ném tiếp một con dao nữa nhưng lần này đẳng cấp cao hơn, Trang Bị cấp 6 ánh vàng.

Keng!

Kết quả như lần trước, dao hóa thành phấn vụn trước kiếm của Diễm Lệ. Hai kẻ lập tức tách ra hai hướng chạy đi.

" Đuổi theo!", Hải bật người lên đuổi theo hắc y nữ:" Bốn người đuổi tên còn lại bắt sống hắn, một mình anh đối phó kẻ này được rồi."

Bốn nàng gật đầu đuổi theo sau kẻ còn lại.

Hắn rất tự tin vào sức mạnh mới và có vài chiêu muốn thử nữa.

Đuổi được một lúc, đột nhiên hắc y nữ dừng lại tại một nơi trống trải xung quanh hầu như toàn đá địa hình khá hiểm trở rất thích hợp với việc ẩn núp vào phục kích. Hải cũng đuổi tới.

Hắn cười gằn:" Ngươi dám tấn công chúng ta? Hôm nay ngươi tới số rồi."

Năng lượng trong người hắn vận chuyển cực kì nhanh, sức mạnh cùng chiến ý dâng trào, khí thế cấp 23 ầm ầm tuôn ra.

Hắc ý nữ quay người lại vẫn chẳng thấy mặt mũi đâu nhưng bên trong khóe miệng đã nhếch lên một tia khinh thường.

" Ngươi nghĩ có thể đánh được ta?", cô ta nói với giọng khinh bỉ.

Hải lại tự tin đáp luôn một câu:" Đúng thế!"

Hắc y nữ cười lạnh lùng, nhưng cũng không hiểu hắn lấy đâu ra sự tự tin đó. Hắc y nữ cởi bỏ áo choàng đen.

" Là cô!", Hải bật thốt lên.

Bởi hắc y nữ chính là cô gái mặc đồ đen, cận vệ gã nam tử ánh tuấn thanh lịch kia. Thân hình nóng bỏng nẩy nở kết hợp với vẻ đẹp không thua kém bốn nàng lại khoác lên mình bộ đồ đen bó sát nữa đủ đốn tim đàn ông.

Cô gái đồ đen búng tay một cái, hai mươi tên từ thuộc hạ đi ra từ những tảng đá vây quanh, có lẽ chúng đã ở đây chờ săn mai phục. Cô ta biết mình khó lòng đánh bại đám người này khi chứng kiến Diễm Lệ chém nát con dao cấp cao lên đã báo tin về cho gã nam tử kia. Cô ta hiểu rằng bọn họ còn nhiều cái ẩn dấu.

Gã ta rất nhanh cử thủ hạ đi bố trí phục kích chờ con mồi sập bẫy. Điều không ngờ chính là chỉ có mỗi Hải vào đây. Những tưởng có năm người họ sẽ chia ra ba, hai cơ, ai ngờ lại là bốn, một. Nhưng không sao hết giết tên này thật nhanh xong sang bên kia hỗ trợ cũng được. Bên kia sẽ chật vật hơn vì phải đối chọi với bốn người.

Gã nam tử kia cử nhiều thuộc hạ cũng vì muốn để con mồi ý tổn thương nhất để gã còn thưởng thức một cách ngon nhất.

Và một điều đó là tin tức ai săn được Quái sẽ có một triệu Đá Đỏ cũng do gã sắp đặt dẫn dụ mọi người ra ngoài, chia cắt họ ra.

Hải liếc mắt một vòng, hai mươi tên thuộc hạ này có tu vi cao, từ cấp 23 đến cấp 25. Hắn thầm đoán gã nam tử sau lưng phải là một thế lực khủng bố nào đó mới nhiều thuộc hạ có tu cao như vậy.

Cô gái đồ đen đắc ý khi nhìn lấy hắn:" Sao? Ngươi nghĩ có thể giết được ta không?"

Tuy nhiên Hải chỉ nhếch mép đáp lại một câu:

" Tất nhiên là có! Ngươi tưởng đông là ăn được ta à?"

Bạn đang đọc Hành Trình Thách Đấu sáng tác bởi sondurex
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sondurex
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 6
Lượt đọc 54
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự