Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Số Phận Bi Kịch

Tiểu thuyết gốc · 1115 chữ

“Quân, em xin lỗi!”

Như bị sét đánh, hắn, Tần Quân đến nay vẫn chưa hết mơ hồ. Hắn đi những bước chân lều thều vô định. Trong đầu vẫn không ngừng vang vọng lên lời xin lỗi của vợ hắn.

Chưa lúc nào hắn bế tắc cùng cực như lúc này, Tần Quân năm nay đã qua tuổi tam tuần. Hắn và cô ấy đã bên cạnh nhau hơn 10 năm, quen nhau từ thời sinh viên, mối tình đầu. Hai người đã cùng nhau nắm tay mơ mộng những giấc mơ tương lai, mong ước thực hiện được những hoài bão lớn.

Từng dòng kí ức như chạy nhẹ qua đầu, hắn không biết hắn đang nghĩ đến điều gì nữa. Xóa đi tất cả, hắn chỉ muốn chạy trốn khỏi hiện thực này.

“Reng.. Choang!”

Hắn giật mình tỉnh lại, vang vọng đâu đó tiếng chuông nhà thờ chẳng biết nơi đâu vang lên. Bình thường nghe thấy thanh âm này, hắn sẽ cảm thấy thật thanh bình. Nhưng ngày hôm nay, nó lại chói tai đến lạ.

Vậy là đã đến 5h chiều rồi.

Hắn bỗng hoảng hốt. Đúng rồi, bé Bơ sắp đi học về. Bé Bơ là con gái cưng của hắn. Nếu mà hắn không mau mau đến đón, con bé sẽ phải ngồi chờ một mình ở phòng bảo vệ mất. Con gái hắn cũng thật tinh quái, mới 6 tuổi thôi. Như đứa bé khác nếu cha mẹ đến đón trễ thì thế nào cũng dỗi rồi quấy khóc. Còn con bé thì lại nhảy cẫng lên vì vui mừng, rồi sau đó thể nào cũng dính lấy người đòi bắt đền “phí chờ đợi” là 1 cây kem cho bằng được. Nghĩ đến đây hắn lại mỉm cười, Tần Quân vội vã chạy ra đường tìm kiếm xe taxi để nhanh chóng đến đón con gái.

Nhưng sau đó như nhớ đến điều gì, nụ cười của hắn bỗng trở nên cứng nhắc.

Hắn ngơ ngẩn, giọt nước mắt không kìm được lăn dài trên má.

Con trai sẽ không khóc. Nhưng khi khóc, chính là khi nỗi đau đã quá lớn, vượt quá giới hạn có thể chịu đựng được.

Khóc là khi mọi thứ đã sụp đổ.

Đến bây giờ Tần Quân vẫn không muốn tin mọi thứ là sự thật.

Hắn lấy ra một tờ giấy gấp nhiều lần và nhàu nát từ trong ví. Không mở ra xem nội dung trong tờ giấy, hắn điên cuồng xé nát rồi tung lên trời. Cảm nhận những mảnh giấy vụn rơi trên mặt, hắn ngã gục dựa vào vách tường trong hẻm. Hắn đã xem đi xem lại nội dung trong tờ giấy nhiều lần rồi, hắn nhớ rõ từng chữ cái trong đó, hắn không muốn xem lại nó lần nào nữa.

Tần Quân ôm đầu đau đớn. Mặc dù không muốn nhớ lại, nhưng những dòng kí ức lại không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu của hắn, xua đi mà không được.

“Cô y tá, cô có thể bảo bác sĩ xét nhiệm lại lần nữa không? Một lần nữa thôi được không. Xin cô!”

“Anh Quân, đây đã là lần xét nhiệm thứ 5 rồi. Chúng tôi đã thử thay đổi máy xét nhiệm nhưng kết quả vẫn giống vậy. Anh...”

Nói đến đây cô y tá bỗng im bặt. Một tiếng thở dài thật sâu. Cô quay đầu đi không muốn đối diện với ánh mắt tuyệt vọng của người đàn ông này.

“Không! Tôi không tin đây là sự thật. Tôi đã chứng kiến con bé lớn lên cơ mà. Tôi không tin đâu! À đúng rồi. Bệnh viện khốn kiếp này là đồ lừa đảo. Chết tiệt, bệnh viện thế này mà có thể được xưng là đứng đầu toàn quốc cơ á? Thật vớ vẩn.”

Xong như nhớ đến điều gì, ánh mắt hắn bỗng sáng lên như bừng tỉnh đại ngộ.

“Đi tin tưởng bệnh viện này, tôi thật ngớ ngẩn. Đúng rồi, tôi sẽ đi xét nhiệm ở bệnh viện khác. Đúng thế!”

Tần Quân quay đầu muốn rời khỏi bệnh viện. Thế nhưng mới bước được vài bước, hắn vướng chân vào ghế mà ngã lăn ra đất.

“Anh cẩn thận.”

Cô y tá chạy lại muốn đỡ gã dậy. Nhưng khi chạm vào vai Tần Quân thì nhận ra vai hắn đang run rẩy. Nhìn lại cô hoảng hốt thấy hắn đang khóc.

“Cô biết không? Lúc con bé mới chào đời, con bé khóc lên um tùm, không ai dỗ được. Thế mà khi tôi bước vào, con bé nhìn thấy tôi thì ngừng khóc. Con bé còn mỉm cười với tôi nữa. Chưa bao giờ tôi thấy nụ cười nào đẹp đẽ như thế. Chỉ có khi ấy tôi mới cảm thấy những cố gắng của mình là xứng đáng. Thế mà bỗng một ngày nọ, gã bác sĩ khốn khiếp kia lại bỗng hỏi tôi rằng “anh là cha nuôi của con bé à?” Tôi cứng đơ người. Tôi chỉ muốn xét nhiệm để làm giấy nhập học cho con thôi mà, tại sao lại ra kết quả như thế? Tại sao ông trời lại đối xử bất công với tôi như vậy.”

“Tại sao? Tại sao?”

Nước mắt nhòe đi những dòng kí ức.

Tần Quân bỗng giật mình. Hắn nghe đâu đó vang vọng tiếng chuông nhà thờ, thật thanh bình. Nhưng tại sao tiếng chuông hôm nay lại vang mãi không dứt vậy nhỉ?

Hắn đứng dậy, hắn muốn tìm kiếm nơi tạo ra âm thanh khiến hắn nhẹ nhõm ấy. Hắn bước những bước chân đi ra khỏi hẻm.

“Kíttttt...”

Mọi người xung quanh bỗng xôn xao, hắn ngạc nhiên không hiểu tại sao mọi người lại nhìn về phía hắn. Ai đó la lên âm thanh gì đấy.

“Mau gọi cứu thương.”

Cứu thương gì? Mọi người lạ thật, nhưng cảm giác này thật là thoải mái.

“Không phải tại tôi, tôi đã bóp còi rất lớn rồi. Nhưng tên kia bỗng lao vào trước đầu xe của tôi.”

Thế giới xung quanh bỗng mờ dần trong mắt hắn. Khung cảnh tối dần, nhưng dòng kí ức thì vẫn tiếp tục chạy.

“Vân, chúng ta sau này sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới nhé. Em thích đi nước nào đầu tiên, để anh lập kế hoạch.”

“Anh xin lỗi, công việc bề bộn quá nên anh không về đón sinh nhật cùng em được.”

“Chúng mình cùng nhau đi du lịch được mấy nước rồi nhỉ? Hình như.. hình như là.. 0.”

Vân, anh.. anh xin lỗi em.

Bạn đang đọc Hệ Thống Cướp Đoạt Khí Vận: Nhân Vật Phụ Phản Công sáng tác bởi hoangkunai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi hoangkunai
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 154

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.