Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Nhiệm Vụ Mới

Bạn đang đọc Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Nhân sáng tác bởi VonDM

Tiểu thuyết gốc · 3296 chữ · khoảng 11 phút đọc

Vũ Thiên cùng Triệu Song Nhã cùng đi dạo trên đường...

Cũng đã qua ba ngày kể từ khi buổi tập luyện hương diễm đấy...

" Phu quân..chàng muốn đi nơi nào..hôm nay thiếp sẽ giới thiệu cho chàng về những điểm đặc sắc của Lâm Mộc Thành "

Triệu Song Nhã một thân lam y, thân hình bước đi uyển chuyển theo từng nhịp điệu, ngũ quan tinh xảo tổng hợp lại khiến nàng như một vị tiên tử...

" Nói vậy là ở đây có rất nhiều nơi vui chơi à.." Vũ Thiên cũng cảm thấy tò mò, vì thật sự nơi đây chỉ là một thành nhỏ lớn nhất là tam cấp gia tộc mà thôi, tài nguyên xung quanh cũng rất ít ỏi, tuy giáp sát Thiên Mộc Lâm nhưng trong khuôn viên phần giáp sát vẫn chưa có xuất hiện thứ gì đáng giá để các thế lực lớn đầu tư vào cả...

Tất cả điều này đều được kể lại bởi Triệu Song Nhã...

" Chàng đó..thiếp nói thế vì cũng không muốn hạ thấp nơi mình sinh sống hơn 20 năm mà " Triệu Song Nhã cáu gắt với Vũ Thiên...

" Ở Lâm Mộc Thành thì chỉ có hai nơi vui chơi là đáng chú ý mà thôi "

" Một là khu phố bán hàng, hai là phố đèn đỏ " Triệu Song Nhã từng li từng tí giải thích...

Vũ Thiên liền một mặt quái lạ hỏi lại nàng " Phố đèn đỏ là gì ? "

" Chẳng lẽ giống như phố đèn đỏ ở Địa Cầu à...cứ tưởng ở đây gọi là thanh lâu chứ " Vũ Thiên nghĩ thầm trong đầu...

" Chàng lại giả ngu phải không " Triệu Song Nhã hờn dỗi liếc Vũ Thiên một cái..

Vũ Thiên một mặt vô tội " Phu quân thật sự không biết a.."

" Thiếp mới không tin đâu, mẫu thân thiếp nói đó là nơi làm nam nhân sung sướng "

" Không nam nhân nào mà không biết cả, kể cả phụ thân của thiếp " Triệu Song Nhã càng là một mặt không tin...

" A..ra là thanh lâu kỹ viện à "

" Tại nàng gọi là phố đèn đỏ làm ta cứ thấy lạ không thôi " Vũ Thiên dù biết nhưng vẫn giả bộ bừng tỉnh đại ngộ nói...

" Ra là vậy a "

" Mà quên mất..nói cho thiếp biết..có phải chàng cũng đã vào thanh lâu rồi đúng không hả " Triệu Song Nhã lúc này như một con sư tử cái chất vấn Vũ Thiên...

Vũ Thiên liền bật cười nhìn Triệu Song Nhã, đánh vào bờ mông căng mọng của nàng một cái " Nàng xem phu quân của nàng là mặt hàng gì vậy hả..những người nơi đó có mĩ mạo sánh ngang thê tử của ta hay sao "

" Ai biết được, mẫu thân thiếp thường nói nam nhân hay "ăn trong bát nhìn trong nồi" "

" Dù gì vào buổi..buổi hôm trước phu quân nhìn như chẳng phải là lần đầu " Triệu Song Nhã bị đánh bờ mông, dù ngượng ngùng nhưng vẫn cố lắp bắp nói...

Vũ Thiên đương nhiên không phải lần đầu, dù gì khi trước hắn cũng có bạn gái, cũng đã nếm " trái cấm " rồi...

" Thiếp..thiếp chấp nhận việc mình chung chồng nhưng thiếp không muốn chung chồng với những thể loại nữ nhân như thế "

" Thiếp chỉ có yêu cầu như thế thôi " Triệu Song Nhã cúi đầu của mình nói..

Triệu Song Nhã biết một mình nàng là không thể giữ chặt tâm của phu quân mình lại được, tương lai sẽ lại càng có nhiều nữ tử xuất chúng xuất hiện bên người của Vũ Thiên, thà bây giờ chuẩn bị tư tưởng chấp nhận trước để sau này không có gì khó chịu, còn hơn là vì như thế mà cằn nhằn để tình cảm hai người xuất hiện rạn nứt...

" Thiếp chỉ mong dù cho trăm năm sau, ngàn năm sau, vạn năm sau, thiếp vẫn sẽ có được một vị trí trong tim của chàng " Triệu Song Nhã đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Vũ Thiên êm đềm nói...

Vũ Thiên ôm chầm lấy nàng mà im lặng, một cái ôm này đã thay thế lời nói, thay thế cho câu trả lời của Vũ Thiên dành cho nàng...

Đem người rời ra khỏi ngực, Vũ Thiên nắm lấy tay Triệu Song Nhã nói " Chúng ta đi dạo phố "

Nhìn lấy Vũ Thiên giữ chặt lấy tay nàng, Triệu Song Nhã cảm thấy trong lòng ấm áp...

.............

Lâm Mộc Thành phố bán hàng...

Vũ Thiên cắm lấy cây trâm có đính con hạc vào búi tóc Triệu Song Nhã, cây trâm này là thứ mà hắn đã mua cho nàng trong lúc dạo quanh khu phố...

" Nàng thật đẹp.." Vũ Thiên cảm thấy mình bị kinh diễm bởi sắc đẹp của nàng...

Triệu Song Nhã vén lấy lọn tóc cúi nhẹ đầu nhưng vẫn không dấu được Vũ Thiên nụ cười yếu ớt của nàng...

Xung quanh cả hai cảm giác như tràn ngập màu hồng...

【 Ting..Phát Động Nhiệm Vụ Thường: Giải Cứu Đường Gia Hân 】

Không khí tình cảm lập tức bay biến không còn lại gì, Vũ Thiên nhất tâm nhị dụng, một bên nắm lấy tay Triệu Song Nhã cùng nàng tiếp tục đi dạo, bên còn lại mở bảng nhiệm vụ lên xem xét...

【 Nhiệm Vụ Thường: Giải Cứu Đường Gia Hân 】

【 Mô Tả: Đường Gia Hân đang bị dâm tà trung niên làm khó dễ, mời ký chủ hãy giải cứu nàng 】

【 Điều Kiện Thất Bại: Đường Gia Hân bị bắt đi 】

【 Phần Thưởng: Một lần triệu hoán ngẫu nhiên cấp bậc Công Pháp 】

【 Thất Bại: Triệu Song Nhã hảo cảm trở về không 】

Xem xong thông tin nhiệm vụ, Vũ Thiên lập tức dùng hồn lực gia trì đôi mắt, bắt đầu nhìn xem xung quanh có chỗ nào giống với mô tả của nhiệm vụ hay không...

Vũ Thiên nhìn một hồi thì thấy được ở cuối dãy phố bán hàng có một đám đông, một tên trung niên ánh mắt tràn đầy dâm tà đang cãi cọ cùng một cô bé. Vũ Thiên cảm thấy là nàng, liền dẫn Triệu Song Nhã cùng nhau đi tới...

" Tiện tì, kẹo hồ lô có sâu ở bên trong, ngươi định giải thích như thế nào đây "

Trung niên nam nhân thân hình thô kệch, trang phục có mùi hôi hám bay loạn khắp trong không khí, khuôn mặt hèn mọn, hàm răng ố vàng, ánh mắt dâm tà liên tục chửi mắng...

" Không..không có..mẫu thân luôn luôn làm rất kĩ càng...tiểu nữ đã bán ở đây rất nhiều năm rồi nhưng trước giờ chưa có ai phàn nàn cả "

Cô bé đối diện với tên trung niên nam nhân cũng là lần đầu tiên gặp cảnh tượng này, nàng luống cuống giải thích...

" Đúng vậy "

" Đúng rồi "

" Cố tính làm khó cô bé yếu đuối có gì đáng mặt nam nhân "

Những người bán hàng xung quanh liền lên tiếng ủng hộ cho cô bé, họ đã cùng với cô bé quen biết nhau nhiều năm, đương nhiên là muốn giúp đỡ nàng. Mà lại từ trước đến nay món kẹo hồ lô của nhà cô bé cũng rất là nổi tiếng ở khu phố bán hàng này...

" Cảm ơn mọi người rất nhiều " Cô bé khuôn mặt ướt át cúi đầu cám ơn...

Hừ...

Hừ một tiếng, trung niên nam nhân thả một làn uy áp xung quanh trong không gian khiến cho mọi người sợ mất mật. Trung niên nam nhân là một tên Trúc Cơ Viên Mãn hàng thật giá thật...

" Trời ạ..Là Tiên nhân "

" Nếu là Tiên nhân thì sẽ không nói dối đâu "

....

Mọi người xung quanh liền lật mặt, thể hiện sự ngưỡng mộ, sùng kính với tên trung niên, ai chứ Tiên nhân họ không dám chọc a...

Ngoài mặt ngưỡng mộ nhưng trong đầu mỗi người đều khinh bỉ..

" Là Tiên nhân mà lại hẹp hòi như vậy, hèn gì khuôn mặt xấu như ma quỷ "

Thỏa mãn với tình trạng hiện tại, trung niên nam nhân quay lại đối diện với cô bé dâm tà nói...

" Ngươi, đi theo ta làm thị nữ, sau khi ta hài lòng thì sẽ thả ngươi đi "

Hắn cảm thấy khi đã thể hiện thực lực của mình, con nhóc phía trước sẽ sùng kính lập tức đồng ý...

" Không..Không muốn..tiểu nữ vẫn còn mẫu thân ở nhà nữa...tiểu nữ đi mẫu thân sẽ lo lắng " Cô bé liên tục lắc đầu ngoày ngoạy từ chối...

" Cô bé đừng lo, nếu mẫu thân biết nhóc được đi theo Tiên nhân thì sẽ còn vui mừng cho nhóc " Tên trung niên nam nhân nở một nụ cười mà hắn cho là đẹp trai nhất với cô bé...

Nhìn hàm răng ố vàng của người trước mặt, nàng liền lắc đầu từ chối còn dữ dội hơn nữa, hắn lúc thì gọi "cô bé" lúc thì hô "tiện tì", nàng chưa có ngu ngốc tới mức tình nguyện nhảy vào hố lửa a...

" Không muốn đâu..."

" Tiểu nữ có thể cho ngài ba cây kẹo hồ lô " Nói xong nàng liền lấy ba cây kẹo đưa cho tên trung niên nam nhân hi vọng chuyện có thể qua, dù gì nàng vẫn còn rất ngây thơ nên suy nghĩ mọi chuyện rất đơn giản...

Nhìn lấy ba cây kẹo trước mặt, trung niên nam nhân lập tức phát cáu, hắn đương nhiên cần gì ba thứ kẹo này, cũng làm gì có chuyện kẹo hồ lô có sâu. Hắn chỉ muốn tạo cớ để có thể ngang nhiên đem con bé trước mặt đi để vui vẻ mà thôi...

Có vẻ như mẫu thân của cô bé đã cố ý che giấu sắc đẹp của nàng, khắp khuôn mặt của nàng cực kì dơ dáy nhưng dù vậy vẫn làm sao qua được hắn, người đã chơi cực kỳ nhiều kỹ nữ. Nếu đoán không sai thì đằng sau những thứ bụi bẩn đó là một trương mặt nghiêng nước nghiêng thành, bỏ xa đám kỹ nữ mà hắn đã từng chơi...

" Tiện tì, ngươi đang bố thí cho ta à "

Đánh bật ra những cây kẹo hồ lô, tên trung niên nam nhân không kiên nhẫn vồ tay lên định bắt lấy nàng...

Cả người bị đau không thể nhúc nhích, nhìn lấy đôi tay dơ dáy sắp chạm vào người, nàng tuyệt vọng nhắm nghiền lại đôi mắt...

BÁ...

Một hòn đá bay đến đánh bật tay của tên trung niên nam nhân ra, trung niên nam nhân lập tức phóng xuất uy áp, khí thế hùng hổ nhìn lại hướng mà hòn đá từ đấy bay đến quát lên...

" Kẻ nào ? "

Uy áp khiến cho phàm nhân xung quanh chân tay run rẩy, cả người ngã nghiêng đổ ngửa. Lập tức, một đôi trai gái hiện ra, như hạc trong bầy gà, cả hai thân thể vững vàng không hề khó chịu bởi uy áp của trung niên nam nhân...

Nhìn lấy đôi nam nữ trước mặt, nam nhân một bộ bạch y sạch sẽ, ngọc thụ lâm phong, mắt sáng mày ngài, ngũ quan rõ nét, nữ một thân lam y, thân hình thon thả, dáng vẻ yểu điệu, ngực mông căng tròn, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt thanh tịnh như một vị tiên tử...

Còn ai ngoài Vũ Thiên và Triệu Song Nhã...

Nhìn thấy thân hình nóng bỏng của Triệu Song Nhã, ánh mắt trung niên nam nhân lập tức hiện ra vẻ dâm tà nhưng rất nhanh hắn lập tức ẩn dấu xuống cùng lúc đó thu hồi lại uy áp vì thấy đôi nam nữ trước mặt này không hề bị uy áp của bản thân ảnh hưởng...

Tuy vậy, điều đó làm sao có thể thoát được ánh mắt của Vũ Thiên...

" Xin lỗi đạo hữu, tất cả chỉ là hiểu nhầm, tại hạ đi " Tên trung niên nam nhân quyết đoán định kết thúc nhanh mọi chuyện rời đi...

Hắn là một người sợ chết cực kì vì thế khi phán đoán tu vi của Vũ Thiên và Triệu Song Nhã không dưới hắn nên lập tức liền đi...

" Đứng lại, muốn đi dễ thế à " Vũ Thiên lập tức dùng hồn lực hướng tới trung niên nam nhân...

Dù Vũ Thiên không có Hồn Kỹ nhưng việc có thể dùng hồn lực tấn công đơn giản thì vẫn có thể được...

Linh hồn bị tác động làm trung niên nam nhân toàn thân đau nhức, trong lòng sợ đến vỡ mật vì nhận ra Vũ Thiên mạnh hơn hắn quá nhiều...

" Cường giả..Nhất định là cường giả " Trung niên nam nhân khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lo nghĩ...

" Tiền..tiền bối tha mạng..tiểu bối vì nhìn thấy cô bé liền trong đầu như tẩu hỏa nhập ma..đã xúc phạm đến nàng "

" Đây là lần đầu tiên tiểu bối làm những chuyện như vậy "

" Mong tiền bối đại ân đại đức tha cho tiểu bối một cái mạng chó" Trung niên nam nhân lập tức quỳ xuống xin tha, cả người hèn mọn đến cực điểm...

Vũ Thiên duỗi lấy ngón tay, muốn kết liễu con ruồi nhặng này...

Trung niên nam nhân lập tức cảm thấy khí tức tử vong gần mình hơn bao giờ hết...

" Hắn đã làm đến như thế rồi, sao chàng không tha cho hắn ? " Triệu Song Nhã khó hiểu nói với Vũ Thiên...

Nghe được thanh âm của Triệu Song Nhã mà trung niên nam nhân cảm thấy như thánh âm, trong mắt hiện lên sự dâm tà lẫn ác độc...

Vũ Thiên nhướng mày truyền âm lại " Nàng không hiểu sao, những tên như thế này sống chỉ làm khổ con gái nhà lành mà thôi "

" Ngoài miệng nói lần đầu nhưng ai biết được đã biết bao cô gái rơi vào ma trảo của hắn "

" Giữ lại hắn tương đương với gián tiếp làm hại nhiều cô gái vô tội khác "

" Hơn nữa ban nãy hắn còn nhìn nàng bằng một ánh mặt cực kỳ dâm tà, thê tử của ta mà dám xúc phạm "

" Hắn..không có lý do để sống " Vũ Thiên hai mắt dần dần tích tụ sát khí, kể từ lúc tên này nhìn Triệu Song Nhã là Vũ Thiên đã phán cho hắn một cái án tử rồi...

Từng li từng tí giảng giải cho Triệu Song Nhã, nàng lịch duyệt vẫn còn quá thiếu thốn. Mặc dù Vũ Thiên đến thế giới này không bao lâu nhưng trước khi đến thế giới này Vũ Thiên hắn đã từng có một khoảng thời gian sa đọa, mặt tối xã hội thấy được rất nhiều. Một thế giới có luật pháp còn đã như thế thì thử hỏi cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này chẳng lẽ lại còn hòa bình, tốt đẹp hơn thế giới trước nữa sao...

Được Vũ Thiên giác ngộ, Triệu Song Nhã lập tức hai mắt tràn đầy chán ghét, nàng cũng hiểu người này quả thật đáng chết vì thế không ngăn cản Vũ Thiên lại nữa...

Vũ Thiên lại bắt đầu duỗi lấy ngón tay chuẩn bị kết liễu trung niên nam nhân...

Mọi người xung quanh nín thở im lặng, trung niên nam nhân lại cảm thấy không khí đè nén đến cực điểm, hơi thở tử vong bao vây lấy hắn. Hắn cắn răng, định rút hết toàn lực phản lại một kích...

" Ca ca..đừng giết ông ấy..Ông ấy vẫn chưa làm gì Tiểu Hân cả " Cô bé trước mặt chạy đến nắm lấy góc áo của Vũ Thiên, nàng cảm thấy người đàn ông này không đáng chết, khuôn mặt ngây thơ đến cực điểm...

Nhìn lấy cô bé trước mặt, thân mặc một bộ thường phục màu nâu sậm, thân hình nhỏ nhắn đích xác là chưa hề phát dục, khuôn mặt vàng vọt dính đầy bụi bẩn nhưng vẫn không che giấu được từng nét tính xảo ngũ quan của nàng, đôi mắt tràn ngập sự ngây thơ của con nít tuổi mới lớn...

Hazz...

Đến lúc này thì Vũ Thiên còn nói được gì nữa, thở dài một hơi, rút lấy ngón tay, Vũ Thiên xoa nhẹ đầu của cô bé...

" Được rồi, nể mặt muội, ca ca tha cho hắn một mạng đi"

" Cút đi, lần này ta tha cho ngươi một cái mạng chó, nếu ta thấy được lần sau mà như vậy nữa thì ngươi sẽ chết không thể nghi ngờ "

Trung niên nam nhân cảm thấy như mình được đại xá, liên tục dập đầu đối với Vũ Thiên...

" Cảm ơn tiền bối...Cám ơn tiền bối "

" Tiểu bối hứa từ nay sẽ thay đổi làm người "

Nói xong lập tức chạy đi, hắn cảm thấy mình hôm nay ra cửa không xem lịch, đảo qua Quỷ Môn Quan đến tận hai lần..

Chạy được một đoạn, trung niên nam nhân cảm thấy tên nam tử quả thật tha cho mình, hai mắt lập tức hiện lên nồng đậm ác ý...

" Tên chết tiệt, thù này ta sẽ báo lấy, còn hai con kỹ nữ đó nữa, báo thù xong ta sẽ đè hai con tiện nhân tụi bây xuống háng "

Ngay khi tất cả mọi người xung quanh cũng xem như là Vũ Thiên thật tha cho tên ác ôn đấy...

Xoẹt...

Trung niên nam nhân cả người ngã xuống, nếu nhìn kĩ thì có thể thấy được mi tâm của hắn đã xuất hiện một lổ hổng...

" Ngũ Linh Thuật - Thủy Hệ Linh Lực "

Vũ Thiên một tay xoa đầu lấy cô bé hướng nàng nhìn vào người mình, tay còn lại ngưng tụ một chỉ Thiên Cấp Vũ Kỹ bắn thẳng vào trung niên nam nhân, tốc độ nhanh đến cực điểm...

" Tốt nhất là kiếp sau rồi thay đổi làm người đi " Vũ Thiên trong đầu suy nghĩ, rời đi chưa bao xa mà sát khí đã bay loạn xạ, quả thật là muốn chết. Mặc dù Vũ Thiên cũng không định tha cho hắn, Vũ Thiên chỉ vờ tha hắn để cô bé không thấy cảnh giết chóc thôi, không thôn phệ lấy linh hồn cho hắn cơ hội đầu thai đã là tràn đầy ban ân rồi...

Trung niên nam nhân dưới hoàng tuyền mà nghe được Vũ Thiên suy nghĩ chắc sẽ tức tưởi mà phun ba lần máu quá...

Nhưng cuối cùng, đến chết hắn vẫn không biết được mình là chết như thế nào...

......................

Mong anh em đóng góp ý kiến giúp tác phẩm càng ngày hoàn thiện hơn, tác sẽ tiếp thu mọi ý kiến của mọi người mà xem xét...

.......................

Anh em thấy hay thì donate ủng hộ tác để tác có niềm tin, niềm vui viết tiếp, viết bạo chương truyện nha...

Số TK: 0281000605601

Ngân Hàng Vietcombank - CN Bình Dương - TRAN NHUT HUNG

Momo: 0359996272 - Trần Nhựt Hưng

Cám ơn anh em nhiều.

Bạn đang đọc Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Nhân sáng tác bởi VonDM
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi VonDM
Thời gian
Lượt thích 11
Lượt đọc 164
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự