Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Gặp tông chủ

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ

Tiểu thuyết gốc · 2370 chữ · khoảng 11 phút đọc

Ngày hôm sau, đầu giờ Thìn, Lâm lão dẫn một trung niên nhân đến gặp Mạc Thiên Vũ. Người này bước chân trầm ổn, khuôn mặt bình tĩnh tựa như trước mặt có là núi đao biển lửa cũng không thể khiến người này biến sắc. Đây là một cường giả, một kẻ làm đại sự, đó là ấn tượng đầu tiên của Mạc Thiên Vũ.

Hai người nhìn Mạc Thiên Vũ và Tuyết Nguyệt đang ngồi uống trà trò chuyện thì tiến lại.

Lâm lão cũng coi như là quen Mạc Thiên Vũ nên không có hắn nệ tiểu tiết hay là trưởng bối phải giữ hình tượng, lão ngồi xuống rồi đưa tay cầm lấy ấm trà, tự rót tự uống.

Lâm lão uống liền hai chén trà mới bắt đầu lên tiếng: "Giới thiệu với tiểu tử nhà ngươi, đây là tông chủ Nhất Kiếm Tông, sư đệ của ta, Lưu Phách Duệ."

"Quả đúng là tông chủ tông môn, riêng phần khí thế này đã đủ đè bẹp những kẻ tầm thường." Mạc Thiên Vũ thầm nghĩ.

Mạc Thiên Vũ nghe vậy liền đứng dậy, chắp tay chào hỏi: " Thật hân hạnh khi tiểu bối được diện kiến Lưu tông chủ, vậy mà lại để ngài đích thân hạ cố ghé thăm, thật là tiểu bối sơ suất rồi."

Lưu Phách Duệ đỡ tay Mạc Thiên Vũ lên và nói : "Tiểu tử ngươi không cần khách khí như vậy, ta nghe sư huynh nói rất nhiều về ngươi, nên có chút tò mò, rốt cuộc là thần thánh phương nào lại muốn làm trưởng lão Nhất Kiếm Tông ta đây?”

Mạc Thiên Vũ có chút chột dạ, vẫn hắn nói đó, quả là tông chủ tông môn, lời lẽ khách sáo nhưng ngay lập tức vào thẳng vào vấn đề, khiến hắn có chút trở tay không kịp.

Tuyết Nguyệt ngồi ở một bên yên lặng dùng trà, ánh mắt như có như không quét qua những kẻ trong phòng.

Mạc Thiên Vũ cười đáp: "Tông chủ, ngài đề cao tiểu bối quá rồi! Ta chỉ là một phàm nhân nhỏ nhoi, làm sao dám xưng thần, xưng thánh.”

Lưu Phách Duệ cười nhạt, hắn cứ tưởng kẻ mà khiến sư huynh của hắn phải chủ động cầu tình, bỏ cả mặt mũi để xin hắn cho kẻ khác lên chức trưởng lão, thần thông quảng đại ra sao, hóa ra, cũng chỉ là một kẻ được nước làm tới, được voi đòi tiên, nhưng hắn cũng càng tò mò hơn. Vị sư huynh này, hắn biết rõ, kẻ kia nhất định không phải con tư sinh của sư huynh, vậy mà lại khiến sư huynh xuất lực lớn đến như vậy.

“Bất quá, việc muốn làm trưởng lão Nhất Kiếm Tông, thì ta dám!” Mạc Thiên Vũ đáp lại.

Lưu Phách Duệ trầm mặc, ánh mắt khóa chặt lấy Mạc Thiên Vũ, tựa hồ chỉ một nháy mắt tiếp theo, hắn sẽ ra tay đoạt mạng hắn. Bất chợt, một cảm giác âm lãnh tập trung vào hắn, lập tức khiến hắn rùng mình, hắn buộc phải rời mắt khỏi Mạc Thiên Vũ, tựa hồ chỉ chậm một giây nữa thôi, một bàn tay lạnh lùng sẽ xuyên thấu lồng ngực hắn, bóp chặt lấy trái tim đỏ tươi đang đập rộn ràng của hắn.

Lâm lão vội tiến lên mở lời, tuy lão biết hàng ngày có thể đùa nghịch với tên tiểu tử thúi đó, nhưng bà cô nhỏ bên cạnh thì không thích đùa: “Vậy sư đệ, ngươi thấy thế nào, hắn có thể nhậm chức trưởng lão chứ?”

Lưu Phách Duệ ngồi xuống chiếc ghế gỗ Lâm lão nhường ra, nhấp 1 ngụm trà, hắn vẫn chưa thích ứng được sự nguy hiểm mà chủ nhân khí tức vừa rồi mang lại, chén trà vừa cạn, hắn mới nói: "Muốn lên làm trưởng lão Nhất Kiếm Tông ta không phải là không thể, nhưng tiểu tử ngươi sẽ làm sao để chứng minh bản thân có đủ tư cách để làm chức Trưởng Lão và giữ được nó đây?"

Mạc Thiên Vũ nghe đến chuyện quan trọng thì cũng nghiêm chỉnh lại và nói: "Đơn giản thôi, có nhiều cách để giải quyết một việc, một là tiền, hai là quyền, ba là thực lực."

Nghe đến chữ thực lực thì Lâm lão vụng trộm liếc nhìn Tuyết Nguyệt đang ngồi im lặng uống trà, trong lòng lão có một nỗi ám ảnh khó mà kiềm chế được.

Lưu Phách Duệ cũng tinh ý phát giác được ánh nhìn của sư huynh, mà lại có biểu hiện của sự khẩn trương, e ngại,lo lắng,.... muôn vàn cảm súc hỗn độn, mặc dù chỉ là biểu hiện một ít trong giây lát, nhưng vẫn bị hắn phát giác, chẳng có lẽ…...

Lưu Phách Duệ ẩn ý hỏi Mạc Thiên Vũ: "Thế tiểu tử người dùng cách nào?."

Mạc Thiên Vũ nhún vai: "Tiền thì ta không có, quyền thì ta hẳn là sắp có, nhưng ta có... Thực... Lực...!."

Lưu Phách Duệ cười nhạt hỏi tiếp: "Vậy thực lực của ngươi là gì, đừng tưởng ta không biết, tiểu tử người căn cơ còn chưa có, một chút chân khí cũng không mảy may tu luyện ra, vậy ngươi có thể dùng thực lực gì để tấn chức Trưởng Lão đây?"

Mạc Thiên Vũ cười cười, quay người sang phía Tuyết Nguyệt gọi: "Lão bà..."

Tuyết Nguyệt nghe vậy thì giật mình đáp lại: "Hử…"

Mạc Thiên Vũ ớn lạnh, cười nhẹ, nói lại: "Khụ...Khụ… Ta gọi nhầm, hiện tại thì ta chưa có thực lực, nhưng vị tỷ tỷ này là người của ta, nàng có thực lực!"

Tuyết Nguyệt nghe vậy thì thoáng đỏ mạt, may mà 3 kẻ kia đang không đẻ ý, không thì thật xấu hổ.

Lưu Phách Duệ cười cười gật đầu với Tuyết Nguyệt xem như chào hỏi, nhưng Tuyết Nguyệt liền thể hiện bộ dáng lạnh lùng, chỉ liếc nhìn hắn một cái coi như đáp lễ.

Lưu Phách Duệ tuy bị Tuyết Nguyệt khinh thị nhưng hắn biết “thực lực” của tên tiêu tử kia còn mạnh hơn cả hắn, Lưu Phách Duệ nói: "Cũng được thôi, nhưng nàng không thể vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi, nếu ngươi không có tự thân thực lực thì lấy gì để chúng đệ tử chịu phục, nói gì đến những trưởng lão khác?"

Mạc Thiên Vũ nghe nói vậy thì thấy cũng có lý, nhưng hắn vẫn còn một thủ đoạn Vô Địch để phòng thân nên tự tin nói: "Tuy ta hiện tại chưa thể thể hiện ra thực lực cường đại, thế nhưng ta có tự tin tất cả trưởng lão hợp công cũng chẳng thể khiến ta thương tổn được."

Cùng lúc đó, Tuyết Nguyệt lên tiếng: “Ta lúc nào cũng ở cạnh hắn, một bước không rời.”

Lưu Phách Duệ cũng hết cách khuyên bảo tiểu tử này rồi. Nếu hắn tự tin như vậy thì để hắn làm tới thôi, mong là tiểu tử này biết chừng mực

Mạc Thiên Vũ gật đầu nói: "Không thành vấn đề, vậy phiền ngài sắp xếp dùm ta vậy."

Lưu Phách Duệ nói: "Được thôi, có gì ta sẽ nhờ sư huynh tới thông báo cho ngươi!" Mạc Thiên Vũ gật đầu.

Nói thêm vài câu thì Lâm lão và Lưu Phách Duệ cũng rời đi, giờ này cũng đã là giữa giờ Thìn.

Thời tiết thật nắng nóng, Mạc Thiên Vũ thì không có gì để làm, nên hắn đi ra con sông nhỏ coi có cá không để bắt, sẵn tiện nghịch nước cho nó mát mẻ với cái thời tiết này.

Quậy một hồi thì Mạc Thiên Vũ đi lên bờ, bước đến một bóng cây nằm xuống hưởng thụ một chút bóng râm mát mẻ.

Chợt nhớ hôm nay hắn chưa quay may mắn, bật người đứng dậy chạy vào nhà tìm Tuyết Nguyệt.

Vào nhà thấy Tuyệt Nguyệt đang nghịch lông của Tiểu đại bàng, nhìn biểu cảm của Tiểu Đại Bàng chỉ có thể cam chịu thôi, rất là khó chịu nhưng không dám phản bác lại.

Mạc Thiên Vũ cười cười đi đến gần sau lưng Tuyết Nguyệt, Tuyết Nguyệt quay người lại, nhìn hắn mỉm cười hỏi: "Rảnh rỗi nên muốn thử vận may à?"

Mạc Thiên Vũ híp mắt cuòi cười: "Đúng nha, biết đâu có đồ ngon thì sao."

Tuyết Nguyệt thấy biểu cảm hèn mọn của Mạc Thiên Vũ mà không khỏi phì cười: "Được thôi."

Tuyết Nguyệt vừa dứt lời thì trước mặt Mạc Thiên Vũ lại xuất hiện vòng tròn quay thưởng, nó từ từ quay từ phải sang trái, đi ngược với kim đồng hồ. Sau 5 giây nó dừng lại một ô dấu chấm hỏi, dấu chấm hỏi từ từ hiện ra là một thứ đồ vật.

Mạc Thiên Vũ lấy tay dụi dụi mắt, như thể không tin được sự việc trước mắt hắn là sự thật. Rõ ràng đồ vật hắn vừa quay thưởng ra lại là một đôi dép tông lào màu vàng rêu, đúng loại trước kia hắn hay đi nữa chứ.

không để Mạc Thiên Vũ hỏi han, Tuyết Nguyệt liền cười phá lên: “Chúc mừng bằng hữu Thiên Vũ nhân phẩm đại đại bộc phát, rút được huyền thoại vật phẩm, Dép Lào cực bền.” Nói xong nàng liền ngồi xuống giường cười lăn lộn.

Mặt Mạc Thiên Vũ lúc này như cái giẻ rách bị vắt cạn nước, đủ thấy tâm trạng muốn chửi người như thế nào. Bất quá, rất nhanh khuôn mặt hắn trở lại bình thường, dù sao mỗi lần đều quay ra hàng nóng thì thật quá là bất thường rồi.

Mạc Thiên Vũ cởi bỏ giày vải, mấy hôm nay hắn đều đi thứ này, mà thời tiết thì… Khẽ xỏ chân vào, ân, thật là vừa vặn, như thể hệ thống đo đạc rõ bàn chân của hắn rồi mới cho làm ra đôi dép này vậy. Vậy là từ nay, hắn cũng không cần phải đi giày vải nóng chết người nữa.

Lúc này, Tuyết Nguyệt cũng đã ngừng cười lại, giải thích thêm cho Mạc Thiên Vũ: “Huynh đừng buồn bực, vì đây cũng là đồ xịn đấy, Đạp Thiên Tông Lào, đạp Thiên, đạp Địa, đạp thần thông, tông lào trong chân, không gì không thể đạp.”

Mạc Thiên Vũ nghe vậy thì mắt sáng lên: “Thực sự lợi hại như vậy sao?”

“Không tin thì huynh có thể thử đạp nước ở bờ suối mà xem, nhưng ta nhắc trước, huynh phải có chân nguyên thì mới có thể dùng được chức năng đó của đôi tông này.” Tuyết Nguyệt ôn tồn giải thích, nhưng Mạc Thiên Vũ còn chưa nghe hết đã hăm hở chạy ra bờ suối để nghiệm hàng ngay.

“Tùm....” Tuyết Nguyệt cười khổ, không cần nhìn nàng cũng biết kết quả của tên ngốc kia ra sao rồi.

Một lúc sau, Mạc Thiên Vũ toàn thân ướt sũng lê vào trong nhà, Tuyết Nguyết lắc đầu, cười khổ, quả nhiên.

Sau khi bị Tuyết Nguyệt trách mắng một hồi, Mạc Thiên Vũ mới bước ra ngoài mang quần áo ướt sũng ra ngoài đem phơi, may là dạo này thời tiết nắng nóng, không thì hắn sợ hắn còn thiếu cả quần áo để mặc mất.

Mạc Thiên Vũ phơi xong quần áo thì lại đi vào nhà, ngồi xuống bàn nhìn Tuyết Nguyệt vẫn đang nghịch Tiểu Đại Bàng.

Nhìn thấy tiểu đại bàng bị đùa nghịch thấy thương như vậy, Mạc Thiên Vũ quyết định giải cứu Tiểu Đại Bàng.

Mạc Thiên Vũ nói : "Thôi, đừng nghịch nó nữa, kẻo nó rụng sạch lông bây giờ."

Tuyết Nguyệt gật đầu nói: "Tốt, huynh thấy tôij cho nó thì huynh thế chỗ cho nó đi."

Tuyết Nguyệt vừa hơi buông lỏng tay thì Tiểu Đại Bàng như được giải thoát, nó vỗ cánh thật mạnh, bay một cái mất dạng ra ngoài cửa sổ.

Mạc Thiên Vũ chỉ nghe nàng nói như thế, nhìn thấy Tiểu đại bàng đã mất dạng thì hắn biết số kiếp này tránh không nổi rồi, đành ngậm đắng nuốt cay đưa đầu cho Tuyết Nguyệt đùa nghịch.

Sau một hồi tạo mẫu thì mái tóc của Mạc Thiên Vũ đã rối thành một cục, hắn quay người giữ chặt lấy hai tay của Tuyết Nguyệt lại và nói : "Tới đây thôi nha, nàng mà vò một hồi nữa là đầu ta rụng hết tóc đó…"

Tuyết Nguyệt hơi bất ngờ khi bị Mạc Thiên Vũ nắm lấy tay, nàng ngại ngùng nói: "Ừm, vậy thì cho ta xin lỗi, để ta đền cho huynh, huynh nhắm mắt lại đi."

Mạc Thiên Vũ buông tay nàng ra, đứng dậy vươn vai, dùng hai tay mình để chỉnh lại đầu tóc một chút, hắn hơi bất ngờ khi thấy Tuyết Nguyệt nói vậy, hắn nhìn nàng chăm chú và nói: "Nàng muốn đền ta, sao mà thần bí vậy, lại phải nhắm mắt.”

Tuyết Nguyệt bị Mạc Thiên Vũ nhìn chăm chú như vậy thì đỏ bừng mặt, gắt: “Thế chàng có muốn ta đền không, không nhanh thì miễn đòi nhé.”

Mạc Thiên Vũ không hiểu gì cả nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm hờ mắt lại, để xem nàng muốn làm gì.

“Không cho tí hí.” Tiếng của Tuyết Nguyệt truyền đến, khiến Mạc Thiên Vũ mặt mo đỏ ửng nhắm chặt mắt lại.

Bất ngờ, một mùi hương thơm ngát tràn ngập mũi của hắn, một cảm giác kì lạ nơi bờ môi của hắn, như miếng thịt sushi chạm vào bờ môi hắn vậy, hắn mở chừng mắt nhưng không còn thấy Tuyết Nguyệt đâu nữa, dù cho hắn kêu gọi thế nào, cũng chỉ có một chút âm thanh nhỏ đáp lại.

Cảm giác vừa rồi đến quá nhanh, nhưng cũng khiến Mạc Thiên Vũ lưu luyến, chẳng lẽ nàng...

Lúc này, trong không gian hệ thống, Tuyết Nguyệt đang ôm lấy khuôn mặt đã đỏ bừng, nhìn thật xinh đẹp. “Ta đã….”

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DragQ
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự