Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Mĩ nhân động tình?

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ

Tiểu thuyết gốc · 3405 chữ · khoảng 17 phút đọc

Cùng lúc với Lưu Tông Chủ phát ra tuyên bố ở nghị sự điện, Tuyên bố này cũng vang vọng khắp Chủ Phong và các Phong còn lại. Các đệ tử của Nhất Kiếm Tông ngạc nhiên rồi bàn tán ầm ỹ, vậy là Nhất Kiếm Tông lại có thêm một vị tân trưởng lão, tức là lại tăng lên thực lực của tông môn.

"Chào tất cả mọi người, giờ ta đã chính thức trở thành trưởng lão, hẳn tuyên bố này cũng sớm muộn đến tai chúng đệ tử, nên ta cũng có đôi lời muốn nói, tốt nhất là đừng ai rảnh rỗi đến chỗ ta kiếm truyện, không phải lúc nào ta cũng dễ nói chuyện lắm đâu." Mạc Thiên Vũ tiếp tục phát biểu.

Buổi khảo nghiệm đến đây là kết thúc, các vị chấp sự và đệ tử ai về chỗ nấy, Mạc Thiên Vũ cũng nghênh ngang ôm eo Tuyết Nguyệt rời đi.

Đi ra khỏi tầm mắt của mọi người thì Tuyết Nguyệt mới nói với giọng điệu nửa thật nửa đùa: "Ôm sướng chứ!?."

Thiên Vũ nghe thế liền buông tay ra, cậu cười hề hề nói: "Thật sự quá sướng." Tuyết Nguyệt trừng mắt cậu không nói, nhưng trong tâm trí nàng bây giờ vẫn còn hồi hộp vì hành động của Thiên Vũ lúc nãy, hồi hộp thì hồi hộp, nhưng bề ngoài mặt nàng vẫn như không có việc gì xảy ra.

Khi cả hai về tới nhà, Thiên Vũ ngồi vào bàn, rót cho cả hai chén trà. Tuyết Nguyệt hỏi: "Giờ cậu tính làm gì cho ngày mai!?"

Thiên Vũ uống ngụm trà, nhún vai đáp : "Đi dạo nha, có lẽ ta sẽ phải đi kiểm tra phòng tắm các nữ đệ tử mới được."

Tuyết Nguyệt lạnh giọng: "Hử…"

Thiên Vũ lạnh cả người, cậu chạy ra sau lưng Tuyết Nguyệt, đấm bóp vai cho nàng rồi nịnh nọt nói: "Heheh…. Ta nói đùa. Nàng đừng tưởng là thật, ta chỉ định đi tham quan tông môn thôi."

Tuyết Nguyệt gật đầu: "Tốt, đừng có mà lạm dụng chức Trưởng Lão để dụ dỗ nữ đệ tử đấy."

Thiên Vũ gật đầu lia lịa : "Đương nhiên rồi, ta có phải người như vậy đâu." Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng hắn lại nghĩ ngược lại.

Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi của Lâm lão, Mạc Thiên Vũ có chút tò mò, Lâm lão lại có việc gì đây.

Lâm lão cẩn thận đi vào nhà, nhìn thấy Tuyết Nguyệt thì lão mất hết sự tự nhiên.

"Khụ.. Chào Tiền bối." Lâm lão lên tiếng.

Tuyết Nguyệt gật đầu nhận lấy hai chữ Tiền Bối, nàng nhìn qua hướng Mạc Thiên Vũ rồi bảo: "Cứ gọi ta là Tuyết Nguyệt, xưng hô với hắn như bình thường là được rồi."

Lâm lão cung kính đáp lại: "Xin nghe tiền bối."

Nói rồi, Lâm lão quay qua dè dặt nói chuyện với Mạc Thiên Vũ, bây giờ lão thực sự sợ cô nàng này mà nổi điên thì cái mạng già của lão chịu không nổi.

"Lâm lão qua đây có việc gì sao?" Mạc Thiên Vũ mở lời.

Lâm lão cười đáp: "Cũng chẳng có gì, ta qua đây chúc mừng tiểu tử ngươi đã là một trưởng lão, sẵn tiện hỏi ngươi tính làm gì cho những ngày sau này?"

Thiên Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta cũng chưa biết, có lẽ ta sẽ làm những gì mà trưởng lão khác làm thôi."

Lâm lão ngạc nhiên: "Ồ, vậy là tiểu tử ngươi định bồi dưỡng đệ tử à?"

Thiên Vũ bộ dạng không biết điều đó nói: "Trưởng Lão khác đều phải thu đệ tử hả?"

Lâm lão gật đầu, vuốt râu nói: "Trưởng lão thì chỉ có thu nhận đệ tử để có người kế thừa mình thôi chứ hầu như công việc trong tông môn phải làm đều có phân chia rồi, ngươi là ngoại lệ nên mới cần ta qua hỏi."

Thiên Vũ gật đầu bộ dạng hiểu ra nói: "Thì ra là thế, vậy thì ta cứ nhàn cư thôi, có việc gì thì làm, không có thì dạo chơi đây đó."

Lâm lão cười khổ: "Vậy ngươi không định rèn luyện theo lời sư phụ ngươi à?"

Thiên Vũ nhún vai: "Lão thấy ta không phải đang rèn luyện đấy sao?"

Lâm lão liếc mắt về hướng Tuyết Nguyệt, rồi lão nhìn Thiên Vũ đang cười mỉm thì lắc đầu cười : "Vậy còn chuyện tu luyện thì sao? Tuy sư phụ ngươi khiến ngươi trở thành người bình thường để tìm kiếm mục đích để tu luyện, vậy là không cấm ngươi tu luyện nhỉ?"

Mạc Thiên Vũ cười cười, chỉ tay về phía Tuyết Nguyệt: "Sóng gió phủ đời trai, tương lai nhờ nhà vợ."

Lâm lão thấy biểu hiện của tên tiểu tử này rồi nghe hắn nói như vậy thì vỗ vỗ trán bất đắc dĩ nói: "Tiểu tử ngươi… sao không có một tí gì gọi là cầu tiến thế?"

Thiên Vũ nhún vai đáp : "Cầu tiến cho những kẻ muốn mạnh lên, muốn đứng trên đỉnh cao, còn ta chỉ muốn lựa gốc cây râm mát mà nằm thôi."

Nói rồi hắn bước đến gốc cây quen thuộc gần đó nằm xuống, Lâm lão cũng đi lại nằm xuống bên cạnh, cơn gió nhẹ thổi qua hai người, thời tiết thì trong xanh, cảm giác này khiến cho ai cũng lười vận động.

Lâm lão hưởng thụ được chút thì nói: "Cảm giác này cũng không tệ."

Thiên Vũ cười: "Chứ còn gì nữa, cứ đánh đánh giết giết hoài cũng vậy, rồi một ngày cũng sẽ bị người khác ám toán, không bằng sống an nhàn như vậy, để khi chết rồi cũng không nuối tiếc."

Lâm lão không trả lời, lão đang hưởng thụ cảm giác bình yên của nơi này, Thiên Vũ thì cũng nhắm mắt lại hưởng thụ cơn gió nhẹ nhàng xuyên qua những tán cây.

Lúc xế chiều, mặt trời cũng đã dần dần xuống núi, tại một gốc cây gần căn nhà nhỏ, Thiên Vũ vẫn còn nằm ngủ say sưa. Tuyết Nguyệt đi từ trong nhà ra, nhìn qua chỗ Thiên Vũ vẫn còn nằm ngủ, còn Lâm lão đã rời đi từ lúc nào.

Nàng đi lại con sông nhỏ, cởi bỏ lớp xiêm y bên ngoài, lộ ra phần bả vai trắng nõn nà, nàng cởi trâm cài tóc xuống, mái tóc đen huyền xõa xuống hai bên vai, cộng với khuôn mặt xinh đẹp của bản thân, nếu như Thiên Vũ còn thức thì hắn có thể sẽ chết vì say mê vẻ đẹp của nàng, nhưng tiếc rằng Thiên Vũ lại không có phước hưởng cái phúc lợi này rồi.

Tuyết Nguyệt ngâm thân thể xuống dòng sông, vẻ đẹp của nàng như một bông hoa được tưới vào giọt nước mùa xuân, khiến chúng mang theo một vẻ đẹp của tạo hóa.

Tuyết Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài, mái tóc nàng như những đám mây, được những cơn gió nhẹ nhàng đưa đi trên bầu trời, khung cảnh hữu tình, bất quá người lại là người vô tình, Thiên Vũ mà biết mình bỏ qua một cơ hội bổ mắt thế này, có lẽ cậu hận không thể ngủ luôn một giấc thiên thu chứ vì ngủ mà bỏ lỡ phong cảnh hữu tình này, hắn không cam tâm.

Vì Thiên Vũ vẫn còn ở cạnh, nên Tuyết Nguyệt cũng không có ngâm mình trong nước quá lâu, nàng tắm rửa cho thân thể xong, đi lên bờ, những giọt nước vẫn còn dính trên thân thể, khiến nàng nhìn như một bông hoa mới được tưới tắm, thanh khiết và xinh đẹp động lòng người.

Nàng lấy từ hư không ra một chiếc váy áo màu lam ngọc, rồi mặc lên người, mái tóc nàng một phút trước còn ướt nước, một phút sau đã khô ráo, xoã tung sau lưng nàng.

Tuyết Nguyệt đi lại chỗ Thiên Vũ đang ngủ, lung lay tay để kêu hắn dậy. Tuyết Nguyệt gọi: "Dậy nào, chiều tà rồi đấy."

Giọng nói của nàng như có một sức mạnh ma lực nào đó, từ trong sâu thẳm thâm tâm Thiên Vũ vẫn có thể cảm nhận được tiếng nói nhẹ nhàng của nàng.

Thiên Vũ mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, cậu nhìn thấy Tuyết Nguyệt đang mặc một chiếc váy áo mới, hắn liếc xung quanh thì chỉ thấy có một chỗ bờ suối trước nhà vẫn còn ướt nước, hắn liền biết mình vừa bỏ lỡ một khung cảnh tuyệt vời như thế nào.

Tuyết Nguyệt nhìn là biết trong đầu của Thiên Vũ đang nghĩ đến điều gì, nàng ngại ngùng, gò má nàng đỏ bừng, Thiên Vũ mới ngủ dậy, vẫn chưa tỉnh táo lắm mà để ý những biểu hiện lạ của nàng.

Tuyết Nguyệt nhéo tai Thiên Vũ nói : "Nghĩ cái gì trong đầu thế, đi vào nhà."

Thiên Vũ bị nàng nhéo lỗ tai đến tỉnh cả ngủ, cậu dùng tay giữ lại tay nàng đáp: "Ấy nhẹ chút."

Tuyết Nguyệt nghe vậy mới buông lỏng tay ra, nàng liếc cậu đáp: "Suốt ngày chỉ có suy nghĩ xấu là giỏi, đi vào nhà thôi mau."

Mạc Thiên Vũ gật đầu, đứng dậy, như một thói quen, hắn vươn vai cho giãn xương cốt thì vô tình tay hắn lại đụng vào một thứ gì đó, cảm giác thật mềm mại, đẫy đà. Quay qua nhìn, hoá ra tay hắn đang xâm phạm chỗ phát dục của Tuyết Nguyệt.

Tuyết Nguyệt vốn đã đang ngại ngùng, giờ còn bị Mạc Thiên Vũ trực tiếp đụng chạm vào nơi nhạy cảm thì nàng giống như núi lửa phun trào, cả khuôn mặt đỏ bừng lên trông thấy.

Thiên Vũ thì tưởng là nàng giận, nhưng thật ra thì nàng đang hồi hộp, xấu hổ muốn chết, nhịp tim đập nhanh thêm mấy lần.

Thiên Vũ rút lẹ cái tay về, giơ hai tay lên đầu hàng nói: "Ta nói chỉ là vô tình thì có bị đánh không?"

Mặc dù Tuyết Nguyệt vẫn chưa thể bình tĩnh lại cảm xúc, nhưng nàng vẫn ngạo kiều đáp: "Đáng đánh!"

Tuyết Nguyệt vừa nói xong thì đã thấy Thiên Vũ chạy một mạch về nhà, nàng đuổi theo nói : "Chiếm tiện nghi của người ta rồi chạy à, đứng lại !!!."

Cả hai vui đùa rượt đuổi khắp sân, giọng nói thanh thót và nụ cười của nàng khiến cho vạn vật nơi đây cũng lây nhiễm sự vui vẻ đấy.

Sau một lúc đùa giỡn thì Thiên Vũ đã mệt mỏi lắm rồi, vì hắn vẫn chỉ là một con người bình thường chưa có sự rèn luyện. Tuyết Nguyệt thì hơi thở vẫn bình thường, không có sự ngắt quãng, một giọt mồ hôi cũng không có trên người.

Tuyết Nguyệt đi lại bàn, rót cho Thiên Vũ một chén nước, vì Thiên Vũ không quen uống trà.

Mạc Thiên Vũ trong đầu lúc này có muôn vàn câu hỏi, sáng nay nàng rõ ràng nói hắn là nam nhân của nàng, lại thêm một số biểu hiện lạ mấy ngày nay hắn bắt gặp, giờ thì lại thêm chuyện vừa xảy ra, Tuyết Nguyệt là sao đây, nàng thầm thương trộm nhớ ta sao?

Tiếp nhận chén nước từ Tuyết Nguyệt, Thiên Vũ uống cạn rồi hỏi: "À mà Tuyết Nguyệt này, bây giờ chắc chắn ta sẽ sống và chết ở thế giới này rồi, vậy nàng cho ta biết chút thông tin về nơi này đi."

Tuyết Nguyệt một bên cởi áo ngoài dùm Thiên Vũ đáp : "Có thể nói thế giới này là hư, cũng có thể nói là thật, nếu như bây giờ huynh đang ở trái đất thì nơi này là hư ảo, còn bây giờ huynh đang ở đây thì nó là thật, nghe thì có vẻ mâu thuẫn đấy, nhưng đây là sự cảm nhận dễ hiểu nhất cho huynh."

Thiên Vũ gật nhẹ đầu suy nghĩ, nghe thì mâu thuẫn thật, nhưng nó cũng giống với việc mỗi người một cách nhìn nhận về sự việc, cũng giống như việc ở trái đất khi có một ai đó xăm hình, thì người xung quanh họ sẽ bảo là họ giang hồ, hay là đại loại như là da thịt cha mẹ sinh ra lại đắp lên người những hình thù kỳ quái, nhưng những người đã xăm thì nhìn nhận một cách khác.

Đối với họ mà nói hình xăm chỉ là nghệ thuật, nó không ảnh hưởng đến nhân cách con người, với họ những hình xăm đôi khi còn lưu giữ những ký niệm khó quên trong cuộc hành trình đường đời, có những cảm xúc, ký ức mà họ không muốn bản thân mình quên đi trong lúc bận rộn cho những công việc trong tương lai, họ muốn khi nhìn lại những hình xăm sẽ nhớ lại khi xưa mình từng thế nào.

Có thể bạn nhìn vào một người giàu có nào đó, thì bạn mơ ước giống họ, nhưng bạn nào hiểu để có được những thứ đó họ đã phải cố gắng đến thế nào, vì vốn dĩ bạn chỉ đứng ngoài thế giới của họ và nhìn vào, còn họ thì đang đứng trong đó nhìn ra, nên nỗi khổ của bạn họ cũng không hiểu, ngược lại cũng như thế.

Thiên Vũ cũng đang như thế, có lẽ hiện tại ở trái đất thì hắn chỉ tồn tại trong tưởng tượng, nhưng ở một nơi nào đó mà trái đất chưa chạm đến thì hắn vẫn đang tồn tại.

Sự mâu thuẫn nằm ở chỗ đó, hắn cũng thử hỏi bản thân mình sống vì điều gì, tồn tại có mục đích hay chỉ đơn giản là do quy tắc bắt buộc hắn phải tuân theo để tồn tại như một điều đương nhiên.

Tuyết Nguyệt chủ động nắm lấy tay Thiên Vũ nói : "Muốn hiểu được những thứ đó thì với tình trạng hiện tại của huynh là không có kết quả, và những thứ đó cũng không giúp cho cuộc sống huynh tốt hơn, nó chỉ khiến huynh không còn tha thiết được cái gọi là cuộc sống khi đã biết trước kết quả."

Một câu nói làm thức tỉnh Thiên Vũ, hắn bỗng bật cười : "Ờ ha, tự nhiên mình đi nghĩ chi mấy thứ đó nhỉ, thôi để mấy thứ đó cho lão quái vật nào muốn tìm hiểu đi. "

Tuyết Nguyệt thấy cậu đã không còn vướng bận đến vấn đề đó thì mỉm cười nói : "Việc cần làm bây giờ của huynh là phải có sức mạnh, không cần mạnh để giết ai hay ngông cuồng, chỉ đơn giản sức mạnh sẽ giúp huynh được nhiều việc, ví dụ như anh hùng cứu mỹ nhân chẳng hạn."

Thiên Vũ vuốt cằm cười gian đáp : "Đúng nha, ta giờ đã là trưởng lão rồi, ta có quyền lực, còn trẻ nữa he he.. "

Tuyết Nguyệt nghe hắn có ý lạm dụng chức Trưởng lão để làm bậy thì nhéo vào bên hông hắn nói: "Ta kêu huynh mạnh lên, chứ không phải kêu huynh dùng chức vụ để làm mấy chuyện đó !."

Thiên Vũ đột nhiên bị Tuyết Nguyệt nhéo một bên hông thì đau muốn chết, cậu lấy tay giữ lại tay nàng để nàng đừng dùng thêm sức lực cho cú nhéo đó và đáp: "Đau đau, đùa thôi, nàng thả tay ra đã."

Tuyết Nguyệt hừ lạnh buông tay ra, nàng lấy từ trong người ra một quyển công pháp đã cũ nát nói: "Đây là công pháp nhập môn cho những người như huynh, sau khi đại thành sẽ dư sức tung hoành ngang dọc."

Thiên Vũ nghe vậy liền cầm lấy công pháp và mở ra coi, trang đầu tiên không có gì hết, chỉ là một tờ giấy trắng, trang thứ hai, thứ ba… tất cả đều là giấy trắng.

Thiên Vũ nhìn quyển công pháp chỉ toàn giấy trắng rồi ngước lên nhìn Tuyết Nguyệt như nói "Nàng đùa à, thế này thì luyện kiểu gì".

Tuyết Nguyệt cười một cách gian manh nói : "Muốn tung hoành ngang dọc mà dễ thế à, chỉ khi gặp được kỳ ngộ thì công pháp mới hiện ra, công pháp này tên Vô Vi Hành, huynh phải đi tìm cơ duyên nhưng tâm lại không có mục đích cho cơ duyên đó."

Thiên Vũ gật gật như kiểu đã hiểu, nhưng trong lòng cậu mà hiểu được câu nào mới lạ, cậu đem cuốn công pháp đó cất vào người rồi nhìn Tuyết Nguyệt cười gian nói : "Còn bộ nào dễ hơn không, ta còn chưa tính là nhập môn nha, bộ này tạm để đó đi."

Tuyết Người gật đầu cười một cách bí hiểm đáp : "Còn, huynh có muốn luyện không?."

Thiên Vũ gật đầu lia lịa trả lời : "Có chứ, đâu đâu?."

Tuyết Nguyệt lấy ra một cuốn sách, bìa sách ghi "Những Bài Tập Luyện Cho Vận Động Viên Chuyên Nghiệp", rõ ràng, nó là một cuốn sách ở trái đất, dành cho những người muốn có sức khỏe như một vận động viên chuyên nghiệp.

Thiên Vũ khi thấy bìa sách đã nghi ngờ rồi, khi nhìn đến tựa đề trên bìa sách thì cậu đã chắc chắn rằng đây không phải là một cuốn công pháp, mà đây là một quyển sách dày cỡ ba đốt tay, nói về cách vận động viên tập luyện.

Thiên Vũ nhìn Tuyết Nguyệt thở dài nói: "Thân thể ta kém đến vậy sao…"

Tuyết Nguyệt gật đầu một rất dứt khoát đáp: "Chứ còn gì nữa, nếu mà huynh khi xưa chăm chỉ tập luyện thể dục thể thao chút thì qua đây đã có thể học công pháp rồi, chứ huynh bây giờ chưa chắc đánh lại một người thường nữa là."

Thiên Vũ thấy Tuyết Nguyệt thẳng tay đâm thêm một đao vào vết thương thì gục ngã, cậu nằm ra giường, ném cuốn sách sang một bên nói: "Phiền phức quá, dẹp nghỉ, ta muốn ăn bám cái tông môn này hết đời."

Tuyết Nguyệt thấy Thiên Vũ lười đến độ chảy cả nước thì dùng tới sát chiêu, nàng cúi người xuống, nói nhỏ bên tai hắn: "Nếu huynh không có thân thể khỏe mạnh thì làm sao thỏa mãn được giai nhân đây…." Nói rồi nàng cười quyến rũ nhìn Thiên Vũ, Thiên Vũ đang tuổi trẻ, chưa được trải nghiệm cái gì gọi là trái cấm thì sao chịu nổi, cả người nóng hừng hực, miệng cậu thì đang nuốt nước miếng ừng ực.

Thiên Vũ đánh liều, nhào tới ôm Tuyết Nguyệt thì nàng đã né ra khỏi đó, nàng cười trêu: "Đấy, thấy chưa, thân thể yếu đuối, làm sao bắt được mỹ nhân nha."

Thiên Vũ đang trong tình trạng đó, nghe nàng nói thế, hắn nghĩ đến việc phải luyện tập hằng giờ, hằng ngày, thì bĩnh tình lại, tiếp tục nằm xuống đáp: "Phiền phức, cùng lắm thì ta ở vậy tới hết đời, tập luyện chán chết."

Tuyết Nguyệt thấy Thiên Vũ lại trở về làm con cá ướp muối thì lắc đầu thở dài đáp: "Tốt a, ta không ép huynh nữa, tùy huynh vậy đi, giờ thì đi ngủ."

Vì ở thế giới này không có Facebook hay mạng Internet nên việc trời tối thì Thiên Vũ chỉ có đi ngủ chứ chẳng có gì làm.

Tựa hồ Tuyết Nguyệt cũng phát hiện ra Mạc Thiên Vũ đã có chỗ khác lạ, vì đề phòng Mạc Thiên Vũ làm gì đó thì đêm này Tuyết Nguyệt quyết định trở lại dạng linh hồn, vào thức hải của hắn mà nghỉ ngơi.

Thấy Tuyết Nguyệt tránh mình như thế thì Mạc Thiên Vũ nhún vai cười khổ nghĩ "Con gái thật khó hiểu, làm ta như vậy rồi không chịu trách nhiệm mà trốn đi mất, cuộc đời là những niềm đau, đêm nay thằng đệ lại đau rồi."

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DragQ
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 45
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự