Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Du ngoạn

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ

Tiểu thuyết gốc · 1920 chữ · khoảng 9 phút đọc

Sáng hôm sau, mới sáng sớm, Mạc Thiên Vũ đã thức dậy, hôm nay hắn thức dậy sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay hắn sẽ đi tham quan tông môn với thân phận Trưởng Lão chứ không còn là kẻ vô danh như trước.

Mặc dù Mạc Thiên Vũ đã dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng đó là sớm với hắn, chứ nếu so sánh với các đệ tử trong tông môn thì hắn vẫn dậy trễ hơn các đệ tử tận một canh giờ cơ.

Tuyết Nguyệt lại bước ra từ hư không tới trước mặt hắn. Mạc Thiên Vũ ngắm nhìn dung nhan buổi sớm của Tuyết Nguyệt đến thất thần, nàng thật quá đẹp.

Tuyết Nguyệt thấy mới sáng ra mà tên ngốc kia đã nhìn nàng đến thất thần, khiến nàng không thể không quay mặt đi chỗ khác để giấu đi sự xấu hổ, mặc dù vậy, trong thâm tâm Tuyết Nguyệt có một cảm xúc thật khó tả, nhưng nàng cũng thật ưa thích cảm giác này.

Lúc sau, Tuyết Nguyệt ngước lại liền nhìn thấy Mạc Thiên Vũ vẫn đang nhìn mình một cách say mê thì che miệng cười khẽ.

Tiếng cười làm Mạc Thiên Vũ tỉnh lại, hắn thấy nàng đang che miệng cười thì quay mặt đi chỗ khác vì ngượng ngùng, khi xưa hắn chỉ có một mình, bạn bè còn hiếm nói chi đến một người con gái có thể quan tâm chăm sóc hắn như thế.

Mạc Thiên Vũ đi ra con sông trước nhà làm chút vệ sinh cá nhân đơn giản, rồi đi vào nhà, đi lại bàn ngồi xuống, hắn đang đợi Nhị Trưởng Lão đem lệnh bài đến cho mình, là Trưởng Lão thì tất nhiên là phải có một chút đồ vật tượng trưng cho thân phận của mình chứ.

Dường như là Nhị Trưởng Lão đã quen với cách sinh hoạt của hắn, hơn một canh giờ sau thì lão mới xuất hiện, lúc này Mạc Thiên Vũ đã ủ rũ lắm rồi, hắn đã cố gắng dậy sớm thì lão đầu này lại đi trễ mới chết không cơ chứ.

Lâm lão đi vào nhà, nhìn thấy Mạc Thiên Vũ và Tuyết Nguyệt đang ngồi đó từ bao giờ thì kinh ngạc nói: "Tiểu tử ngươi hôm nay không khỏe à, sao dậy sớm thế?"

Mạc Thiên Vũ bộ dáng lười biếng đáp: "Ta tưởng đâu lão tới sớm, làm hại ta được hôm dậy sớm rồi phải ngồi đợi cả một canh giờ."

Lâm lão đang tính cười nhưng bắt gặp cặp mắt của Tuyết Nguyệt nhìn qua lão một cái, bất giác lão rùng mình không dám đùa giỡn nữa mà nói thẳng vào vấn đề: "Tốt a, bình thường ta thấy tiểu tử ngươi ngủ tới gần trưa mới dậy, nên hôm nay ta cũng tính giờ đó mới tới, ai biết ngươi lại đợi ta, đây là lệnh bài Trưởng Lão của người, còn có hai bộ y phục, là trưởng lão rồi, ngươi cũng lên chú ý cách ăn mặc một chút, đừng mặc như tên phàm nhân thế, đến lúc bị người khác gây sự lại nói hắn trêu vào ngươi trước."

Mạc Thiên Vũ cầm lấy lệnh bài xem xét thử, lệnh bài được chế từ kim loại gì đó khiến nó có vỏ ngoài màu bạc ánh kim cực kì bắt mắt, khối lệnh bài có hình dáng kích thước cũng tương đương mấy chiếc điện thoại cảm ứng ở trái đất, một mặt điêu khắc nổi một thanh kiếm lơ lửng giữa trời đất, còn một mặc còn lại khắc chữ "Mạc".

Nhìn đến đây, Mạc Thiên Vũ giật mình, hắn mới nhớ đến mấy hôm trước muốn tìm hiểu một số vấn đề nhưng có vẻ một trong số đó đã được giải đáp cho hắn vừa rồi, vậy mà không chỉ tiếng nói, mà cả chữ viết đều là tiếng Việt, điều này làm lòng hắn nổi lên vô số nghi vấn.

Đặt lệnh bài xuống, Mạc Thiên Vũ coi thử hai bộ y phục, y phục được thiết kế dành riêng cho Trưởng lão, có màu xanh lam, vì là trang phục cho trưởng lão nên nó nhìn rất lịch sự và nghiệm nghị, ở ngực trái áo thì còn có một ký hiệu đánh dấu biểu tượng Nhất Kiếm Tông.

Sau khi xem xét một hồi thì Mạc Thiên Vũ thẳng tay ném trả lại hai bộ y phục cho Lâm lão, hắn lắc đầu nói: "Cũng đẹp đấy, nhưng mặc vào không thoải mái chút nào nên thôi ta không cần đâu, ta cứ mặc mấy bộ bình thường như này là được rồi." Nói rồi hắn chỉ chỉ vào bộ y phục mà mình đang mặc.

Bộ y phục mà hắn đang mặc là áo vải thô dành cho thường dân hay mặc, kiểu dáng đơn giản, có một màu xám nhạt cũ kĩ, nếu như ai không biết sẽ nghĩ Mạc Thiên Vũ là đầy tớ của Tuyết Nguyệt chỉ với ngoại hình cả hai khác biệt.

Lâm lão cũng không quản hắn mặc gì, Lão để lại hai bộ y phục trên giường rồi nói: "Tùy tiểu tử ngươi, khi nào cần thì cứ bảo ta, nhiệm vụ hôm nay của ta đã xong, ta về động phủ của mình đây." Nói rồi lão quay người chậm rãi đi ra ngoài.

Sau khi thấy Lâm lão đã đi, Mạc Thiên Vũ liền nhoẻn miệng cười, tựa hồ hắn đã nảy ra ý tưởng xấu gì đó, hắn gọi Tuyết Nguyệt: "Tuyết Nguyệt, chúng ta đi dạo thôi!"

Nói rồi, hắn đánh liều đứng dậy dắt tay Tuyết Nguyệt đi mà không đợi câu trả lời từ nàng, Tuyết Nguyệt cũng không phản kháng, mặc cho Mạc Thiên Vũ đang lôi kéo mình đi theo.

Đi ra khỏi Lạc Kiếm Phong, thứ đầu tiên Mạc Thiên Vũ nhìn thấy chính là các đệ tử đi qua đi lại, có một số ít cũng để ý tới sự hiện diện của hai người, nhưng không đệ tử nào dám bàn tán, vì bây giờ Mạc Thiên Vũ đang đeo lệnh bài trưởng lão ngay bên hông, vì vậy mà các đệ tử kia cũng hiểu đây là một vị Trưởng lão trong tông môn, nếu như dám bàn tán sau lưng một vị trưởng lão thì hậu quả khó lường.

Mạc Thiên Vũ nhìn ngó xung quanh, hắn thấy được các nữ đệ tử như những bông hoa mới nở, mang theo sức sống của thanh xuân, một vài nam đệ tử đang cố gắng theo đuổi và bắt chuyện nhưng có vẻ chả khả quan lắm, còn có một tên thì nhìn các thiếu nữ với cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống họ.

Mạc Thiên Vũ nhìn được những điều đó thì cười nói với Tuyết Nguyệt bên cạnh: "Nàng thấy không, đây là cuộc sống, nam truy cầu nữ là điều thú vị cũng như gian khổ nha."

Tuyết Nguyệt cũng thấy hứng thú, nhưng chỉ là hứng thú với các nữ đệ tử, còn nam phái thì nàng còn không thèm liếc mắt tới.

Các nam đệ tử cũng thấy được sự hiện diện của nàng, mặc dù nàng có thể nói là tuyệt sắc giai nhân, nhưng cũng không ai dám có ý đồ với một nữ nhân trò truyện thân mật với một trưởng lão cả.

Các nữ đệ tử thì ngưỡng mộ, nhưng cũng có chút ghen ghét Tuyết Nguyệt, vì đều cũng là nữ tử, nhưng Tuyết Nguyệt có nhan sắc tuyệt trần như vậy.

Còn về phía Mạc Thiên Vũ chẳng có ai quan tâm đến, tuy có thể chính là vị trưởng lão mới nhận chức nhưng cảnh giới thể hiện ra thì không bằng một đệ tử ngoại môn, đẹp trai thì cũng không bằng Long Ngạo Kiệt, còn mặc bộ đồ thường dân, nếu như không phải mọi người đều thấy lệnh bài trưởng lão thì có lẽ đã đá hắn xuống núi từ lâu.

Mạc Thiên Vũ thấy ai cũng nhìn Tuyết Nguyệt thì hừ lạnh nói: "Không có việc à, rảnh rỗi vậy thì đến giúp ta ít việc nào."

Tuyết Nguyệt thấy Mạc Thiên Vũ khó chịu khi có người nhìn nàng như vậy, nàng che miệng cười.

Các đệ tử khi nghe Mạc Thiên Vũ lên giọng trưởng lão thì ai cũng vội vội vàng vàng đi nhanh ra khỏi chỗ này, mặc dù trong lòng có bất mãn và khó chịu, nhưng cũng không ai ngu mà biểu hiện nó lên trên mặt mình.

Tuy nhiên, trong số đó có một đệ tử tướng tá to con, cao khoảng 1m8 đi lại chỗ Mạc Thiên Vũ, Mạc Thiên Vũ và Tuyết Nguyệt đều nhìn hắn thanh niên này một cách khó hiểu.

hắn thanh niên đi lại trước mặt Mạc Thiên Vũ nói : "Mạc Trưởng Lão cần đệ tử giúp gì?."

Mạc Thiên Vũ nghe vậy thì nhìn người trước mặt, kẻ này tướng tá to con, thân hình vạm vỡ, nhìn đã đủ hình dung sức mạnh thân thể to lớn đến chừng nào, nhưng mà sao ngây thơ vậy, Mạc Thiên Vũ nhìn hắn thanh niên xong, quay qua nhìn Tuyết Nguyệt như đang xin ý kiến của nàng xử lý tên khờ thật thà này.

Tuyết Nguyệt liếc mắt hắn thanh niên đó, rồi gật đầu nói : "Tên đệ tử này có tiềm năng, huynh hãy hỗ trợ hắn đi, tương lai sẽ làm được chuyện lớn."

Mạc Thiên Vũ thì không bao giờ nghi ngờ lời nói của Tuyết Nguyệt, nghe nàng đánh giá cao cho hắn thanh niên này thì Mạc Thiên Vũ cũng khá bất ngờ, hắn gật đầu mỉm cười nói : "Tốt, nhà ngươi tên họ là gì, đang là đệ tử ngoại môn hay nội môn?."

hắn Thanh Niên đáp với giọng nói to và vang: "Bẩm Mạc Trưởng Lão, đệ tử kêu là A Ngưu, mồ côi từ bé, được một chấp quản sự nhặt nuôi, vì đệ tử khỏe mạnh phi thường so với bạn đồng lứa, nên mọi người hay gọi đệ tử là A Ngưu, năm nay đệ tử 16 tuổi và đang làm nhiệm vụ ở Nhân Gian Đường."

Mạc Thiên Vũ vuốt cằm cười gian hỏi : "Thế vị trưởng lão nào đang quản lý Nhân Gian Đường?."

A Ngưu trả lời một cách dứt khoát: "Lục Trưởng Lão."

Mạc Thiên Vũ gật gật đầu, vỗ vỗ vai A Ngưu nói: "Dẫn đường."

A Ngưu gãi gãi đầu è dè hỏi lại: "Mạc Trưởng lão muốn ta dẫn đi đâu?"

Mạc Thiên Vũ trả lời, trong lời nói có mang theo sự bí hiểm: "Nhân Gian Đường chứ đâu."

A Ngưu gật gật đầu đi trước dẫn đường cho Mạc Thiên Vũ và Tuyết Nguyệt, Tuyết Nguyệt đi gần lại người Mạc Thiên Vũ nói khẽ: "Huynh tính đào góc tường của Lục Trưởng Lão à."

Mạc Thiên Vũ cười mỉm nhìn nàng, dùng tay vuốt nhẹ cái mũi tỉnh xảo của nàng và trả lời: "Đúng là chỉ có nàng mới hiểu lòng ta."

Tuyết Nguyệt ngại đỏ cả gò má, nàng quay mặt đi chỗ khác tránh cho Mạc Thiên Vũ khuôn mặt đỏ bừng bừng của nàng.

A Ngưu vẫn thành thục đi trước dẫn đường mà không biết ở đằng sau đang có chuyện gì.

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DragQ
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 22
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự