Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Đệ tử đầu tiên

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ

Tiểu thuyết gốc · 2967 chữ · khoảng 14 phút đọc

A Ngưu dẫn theo Mạc Thiên Vũ và Tuyết Nguyệt xuống dưới sườn núi của Chủ Phong. Sau khi đi được khoảng 10p thì đến một hang động, ở bên cạnh có một tấm bia đá ghi Nhân Gian Đường, còn có hai đệ tử đứng đó làm nhiệm vụ canh gác, hai người canh gác khi thấy A Ngưu thì cười cười.

Một người vẫy tay thân thiết gọi A Ngưu lại: " y dô…. Ngưu Ngưu, tối nay ta có hẹn với Tiểu Lan sư muội, đúng dịp ngươi có thể giúp ta canh gác đêm nay đấy."

Người còn lại thì nghiêm nghị: "Ngưu Đần, mau giúp ta khiêng 10 lu nước về đây, lão tử đang thiếu điểm cống hiến."

Nghe qua giọng điệu hai kẻ này liền biết cả hai chẳng phải dạng tốt lành gì, rõ ràng cả hai đang bắt nạt A Ngưu làm việc thay bọn chúng. Nhưng A Ngưu lại vẫn vui vẻ trả lời: "Hảo a. Trưởng lão, Nhân Gian Đường ở đây, hai vị vào trong liền có chấp sự đến giúp ngài. Đệ tử còn có việc phải làm." Câu trước là trả lời hai tên đệ tử, câu sau là nói với Mạc Thiên Vũ.

Lúc này, hai gã đệ tử kia mới thấy đi bên cạnh A Ngưu là một đôi nam nữ. Khi nhìn thấy lệnh bài bên hông của nam nhân đi cùng A Ngưu thì hai tên canh gác không dám thở mạnh, vì đây là vị Mạc Trưởng Lão mới lên chức, nghe đồn người này thực lực thâm sâu vô cùng, dùng sức một người đánh bại cả chín vị trưởng lão.

Nhưng mặc dù sợ thì sợ, nhưng nhiệm vụ là không thể bỏ qua, hai người canh gác lấy hết dũng khí tiến lại, một trong hai tên canh gác nói với thái độ cung kính: "Mạc Trưởng Lão đến đây có việc gì không ạ?"

Thiên Vũ gật đầu cười mỉm nói : "Có, ta đến gây sự!"

Hai tên canh gác khi nghe Thiên Vũ nói đến đây gây sự thì đã chân run, hắn cố bình tĩnh lại, cười ngượng lên trông thật khó coi nói : "Ngài đừng đùa tiểu nhân như vậy chứ, người có thân phận như ngài, sao có thể….."

Thiên Vũ thấy hai tên canh gác đã sợ đến nỗi đó thì trong lòng đã cười thầm rồi, những hắn vẫn làm khuôn mặt lạnh lùng nói: "Ngươi không tin lời ta nói!?"

Hai tên canh gác trong lòng khóc lớn rồi, bọn hắn nào dám không tin lời Thiên Vũ nói, nhưng mà cái này thì xử lý làm sao bây giờ, đến tất cả các vị Trưởng Lão còn không cản được kẻ này lên chức Trưởng Lão thì nói gì hai tên lính lác như chúng lại cản được ở ngoài cơ chứ.

Thấy hai tên lính canh đã tái xanh mặt mày thì Tuyết Nguyệt cười mỉm nói: "Thôi nào Thiên Vũ, vậy được rồi, đừng có dọa bọn hắn nữa."

Thiên Vũ khi nghe nàng bảo đủ rồi thì bật cười, hắn đi lại vỗ vai cái tên vừa nói chuyện: "Tốt, ta đùa đấy, ngươi kêu Lục Trưởng Lão ra gặp ta có chút việc."

Hai tên canh gác lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng thì đào hỏi thăm cẩn thận mười tám đời tổ tông nhà Mạc Thiên Vũ, cảm nhận được sự bất kính từ hai tên canh gác, Tuyết Nguyệt hừ lạnh một cái, hai tên đó như vừa được đi qua quỷ môn quan một lần, họ không dám nghĩ điều gì nữa mà chỉ có thể chửi trời, sao ông trời lại đưa vị Tôn Thần này đến ngôi miếu nhỏ này mà hành hạ bọn hắn cơ chứ.

Hai tên lính gác liếc nhau để tranh đi gọi Lục Trưởng Lão, vì không ai muốn đứng lại tiếp chuyện với Mạc Thiên Vũ, bọn hắn sợ vị Mạc trưởng lão lại nổi hứng lên làm gì đó nữa thì tim họ chịu không nổi mất.

Sau khi trao đổi ánh mắt cho nhau thì cả hai đều gật đầu, cả hai chạy đi vào trong kêu Lục Trưởng Lão, cổng thì có vị tôn thần này đứng đó, nên họ không sợ ai cả gan đi vào trước mặt Mạc Thiên Vũ, vì vậy nên họ quyết định là đi vào chung để tránh Mạc Thiên Vũ.

Thấy hai tên lính gác chạy đi mà như chạy trốn thì Tuyết Nguyệt che miệng cười: "Huynh hù dọa hai tên lính gác làm gì, giờ họ còn không dám đứng đây với huynh nữa kìa."

Mạc Thiên Vũ vòng tay qua ôm lấy chiếc eo thon gọn của Tuyết Nguyệt, mắt thì liếc xuống toàn thân mỹ nhân tuyệt sắc này và cười nói: "Yên tâm, ta sẽ khiến mấy lão già kia sẽ hối hận đôi chút khi đã chống đối ta lên ngồi chiếc ghế Trưởng Lão này. Heheheh….."

Tuyết Nguyệt sao không biết được cặp mắt của cái tên hư hỏng này mới vừa liếc qua thân thể mình, nàng nhéo cái móng heo của Mạc Thiên Vũ đang ôm eo nàng: "Con mắt của huynh nhìn gì đó? Có cần ta dời nó đi dùm huynh không thế?"

Thiên Vũ buông tay ra, cười hê hê đáp : "Ta mà không còn mắt thì sao thấy nàng xinh đẹp như thế nào được?"

Tuyết Nguyệt hừ lạnh một cái.

Mạc Thiên Vũ cũng không chọc ghẹo nàng nữa, ngoan ngoãn đứng yên chờ Lục Trưởng Lão ra.

A Ngưu thì muốn đi xách nước nhưng lại bị Mạc Thiên Vũ giữ lại, khiến hắn chỉ có thể thành thật đứng yên như một bức tượng. Nhưng đôi mắt A Ngưu cứ nhìn ngó cửa vào Nhân Gian Đường chứ không nhìn vào hai kẻ phớt lờ người bên cạnh mà trêu chọc nhau, tai thì nghe bên trái nó chạy ra bên phải, A Ngưu thật mong Lục Trưởng Lão thật nhanh đi ra để hắn có thể rời đi.

Ở bên trong Nhân Gian Đường, hai tên lính canh đang tường thuật lại việc Thiên Vũ đến và nói những gì lại cho Lục Trưởng Lão, Trần Hoàng Thổ.

Sau khi nghe xong thì Trần Hoàng Thổ điềm tĩnh bảo hai tên đệ tử mời Mạc Thiên Vũ vào trong. Hai tên kia vừa đi khuất, Trần Hoàng Thổ khẽ thở dài: "Haizzz…. Không hiểu tên đó đến tìm ta có việc gì, mong là hắn nói thật, chứ không phải đến để gây sự."

Hai tên đệ tử canh gác chạy vội ra ngoài mời Mạc Thiên Vũ vào, bọn hắn chỉ mong vị Mạc Trưởng Lão này đứng làm gì đó khiến bọn chúng bị trách tội là tốt rồi.

Mạc Thiên Vũ đi theo hai tên đệ tử đang dẫn đường phía trước và tiện thể quan sát nơi này. Vừa rồi tên A Ngưu có nói qua về Nhân Gian Đường, nơi này là nơi chịu trách nhiệm về tạp vụ, các việc vặt trong tông môn. Từ giặt dũ quần áo, vệ sinh quảng trường, cơm ăn hàng ngày.... cho đến những việc lặt vặt ở các phong khác, đều do nơi này quản lí. Chính vì chuyên môn xử lí các việc lặt vặt này mà nơi đây có tên Nhân Gian Đường.

Mạc Thiên Vũ không nhanh không chậm bước đến phòng làm việc của Lục trưởng lão. Nơi đây ngoài vị trưởng lão này còn có mấy người đệ tử đang lúi húi xử lí công việc, Trần Hoàng Thổ thấy hắn liền khách khách khí khí tiếp đón nồng hậu nói: "Mạc Trưởng Lão hôm nay sao rảnh rỗi mà ghé đến chỗ này vậy, nào, mời ngồi, mời ngồi." Vừa nói, lão vừa ra hiệu cho hai tên đệ tử kia lui ra ngoài, tuy vậy, A Ngưu vẫn đứng lại đó làm lão có chút kinh nghi bất định.

Mạc Thiên Vũ tùy tiện ngồi xuống, hắn nhìn Trần Hoàng Thổ cười mỉm nói: "Trần Trưởng lão coi bộ không thích ta đến thăm lắm nhỉ?"

Tuyết Nguyệt và A Ngưu thì không ngồi mà chỉ đứng sau lưng hắn, Tuyết Nguyệt đơn giản là muốn đứng sau lưng Thiên Vũ, còn A Ngưu là không đủ tư cách để ngồi ở đây.

Trần Hoàng Thổ cố nặn ra nụ cười đáp: "Nào có, Mạc Trưởng Lão tuổi trẻ tài cao, là nam nhân ngàn năm có một, ta chỉ hận là không biết biết trưởng lão sớm hơn thôi."

Miệng thì nói vậy, trong thâm tâm lão thì "tiểu tử ngươi chắc chắn là đến gây sự, ai mà muốn tiếp một tiểu tử như ngươi chứ".

Nghĩ thì nghĩ thôi, chứ Trần Hoàng Thổ cũng không dám biểu hiện ra, vì có Tuyết Nguyệt ở đây, lão cũng không dám nghĩ gì quá đáng, lão vẫn còn nhớ rõ cảm giác trên bình đài hôm qua, Tuyết Nguyệt chỉ nói một câu mà đã khiến hắn cảm nhận được hương vị của tử vong, cảm giác như có một ngọn núi lớn đang đè trên người của hắn, mà chỉ mới hôm qua thôi đấy, lão làm sao dám đối nghịch trước mặt nàng nữa.

Thiên Vũ đột nhiên vỗ mạnh vào bàn nói: "TIếp đãi ta mà trà không có, bánh cũng không có, thế đây là đạo đãi khách của Lục Trưởng Lão sao?"

Lục Trưởng lão và A Ngưu đều giật cả mình vì cái vỗ bàn của Thiên Vũ, chỉ có Tuyết Nguyệt là như không có chuyện gì xảy ra.

Trần Hoàng Thổ thì mồ hôi đã đầy đầu, lòng bàn tay cũng đã ướt do mồ hôi ra. Lão quát lớn: "Trà đâu, mấy tên đệ tử các ngươi làm ăn cái kiểu gì vậy, Mạc Trưởng Lão đến thăm mà không có một chén trà là sao!"

Hiện tại Trần Hoàng Thổ không dám nhận là do mình không kêu người chuẩn bị trà, lão chỉ có thể đổ tội cho người dưới gánh hộ thôi, dù gì thì lão nghĩ với sức mạnh và chức vị của Thiên Vũ thì sẽ không làm khó gì lắm với một người dưới cả nên lão không lo lắng sẽ có chuyện gì lớn.

Thiên Vũ giơ tay ra hiệu cho người dưới khỏi cần pha trà rồi nói: "Khỏi, ta mất hứng rồi."

Trần Hoàng Thổ cười khổ suy nghĩ, tên này đúng là đến gây sự mà.

Trần Hoàng Thổ miễn cưỡng cười hỏi: "Vậy hôm nay Mạc Trưởng Lão đến Nhân Gian Đường có việc gì cần giúp đỡ à."

Thiên Vũ lắc đầu: "Ta không cần giúp đỡ gì, nhưng hôm nay, ta đến đây chủ yếu là để mang một người đi, Lục Trưởng Lão thấy thế nào?"

Trần Hoàng Thổ cười khổ nghĩ " Bà nội nó chứ, chỉ là cần người thì đến nói một câu là được rồi, cần gì phải hại ta khổ vậy chứ", khi biết được Thiên Vũ chỉ cần người thì lão nhẹ cả người, nụ cười dần tự nhiên hơn, vì ở Nhân Gian Đường không thiếu nhất, chính là người, mặc dù hầu hết đều chỉ là người thường chưa có cảnh giới, hoặc chỉ là những người có chút tu vi, coi như là hơi mạnh hơn so với người thường mà thôi, không có gì là quý hiếm như những thiên tài như những nơi khác mà phải tiếc.

Trần Hoàng Thổ cười gật đầu nói: "Thế Mạc Trưởng Lão cần bao nhiêu người, để ta sắp xếp dùm."

Thiên Vũ cười mỉm, giơ một ngón tay lên: "Ta chỉ cần một là đủ."

Trần Hoàng Thổ cười mỉm trả lời: "ít như vậy có đủ không, hay ta sắp xếp cho trưởng lão thêm vài người nữa?"

Thiên Vũ lắc đầu nói: "Ta chỉ cần một là đủ." Sau đó hắn chỉ về A Ngưu đang đứng phía sau mình.

Khi Trần Hoàng Thổ khi thấy người mà Thiên Vũ muốn là A Ngưu thì khuôn mặt cứng ngắc. Lão vội vàng lên tiếng: "Ai cũng được nhưng riêng hắn không được."

Mạc Thiên Vũ nhíu máy, Trần trưởng lão liền một phen giảng giải đôi chút về A Ngưu.

Vì tính cách thật thà, hiền lành khiến A Ngưu bị đồng môn kẻ thì tránh né, kẻ thì ăn hiếp hắn, nhưng A Ngưu chưa bao giờ oán trách họ một lời, khiến cho quản sự rất ưa thích hắn, Lục Trưởng Lão cũng đang có ý định thu hắn làm đệ tử chân truyền, nhưng vì hắn quá hiền lành nên Lục Trưởng Lão sợ hắn không sống sót nổi ở nơi mà phải dùng máu để đánh đổi này.

A Ngưu cũng có một người bạn là thanh mai trúc mã trong tông môn, nàng tên là Tiểu Linh, mỗi khi A Ngưu bị đồng môn bắt nạt thì nàng luôn đứng ra giúp đỡ hắn, đôi khi là mang một ít đồ ăn đến cho hắn, khi thì giúp hắn băng bó một chút vết thương, còn có lần vì muốn A Ngưu có thể tu luyện để vào được danh sách đệ tử ngoại môn, nàng đã lén bớt đi đan dược mà chấp sự phân phát cho nàng, đem cho đến cho A Ngưu dùng.

A Ngưu thật thà đâu có chịu sử dụng, hắn đem lọ đan dược đó đến chỗ Lục trưởng lão báo cáo lại sự việc. Lục trưởng lão cũng biết tính cách của A Ngưu và Tiểu Linh nên chỉ tính nói vài câu, A Ngưu tưởng trưởng lão nổi giận vì hành động của nàng, hắn đã quỳ xuống cầu xin tha thứ, Lục Trưởng lão vì việc đó mà rất có thiện cảm hơn với A Ngưu.

Hiện tại bây giờ thì Tiểu linh đã vào được nội môn, còn A Ngưu thì vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn ở Nhân Gian Đường, vì Tiểu Linh cũng là một tiểu mĩ nữ xinh xắn đáng yêu, nên ở nội môn cũng có một số người theo đuổi, thế nhưng Tiểu Linh vẫn chỉ ưa thích duy mỗi A Ngưu, khiến cho những kẻ đó rất ngứa mắt hắn, bọn chúng dùng linh thạch mua chuộc một số người ở Nhân Gian Đường để đánh đập, bắt nạt hắn thường xuyên.

Nhưng vì A Ngưu có thể chất hơn người, dù có bị đánh thảm thế nào thì ngày hôm sau hắn vẫn khỏe mạnh như không có gì xảy ra, làm việc hùng hục như một đầu trâu cày, vốn với thể chất mạnh mẽ như vậy, hắn hoàn toàn có thể khiến đám người bắt nạt hắn bị đánh gục thê thảm nhưng hắn lại chưa lần nào ra tay. Mà thiên phú của hắn cũng thật kì là, rõ ràng thể chất của hắn cũng có phải là không thích hợp tu luyện đâu nhưng dù cho A Ngưu có cố gắng đến mấy, tu vi của hắn cũng tiến bộ vô cùng ỳ ạch.

Đó là lý do vì sao hai tên canh gác khi thấy A Ngưu thì liền tiến lên gây sự với hắn, việc này đối với hắn cũng chỉ như những buổi luyện tập hằng ngày, mặc dù bị đánh nhưng nếu ai đó kêu hắn giúp đỡ thì hắn vẫn cười vui vẻ tới giúp một cách nhiệt tình.

Nhờ như vậy hắn mà hắn có nhân duyên bằng hữu ở Nhân Gian Đường khá là tốt, những người bạn bè đó tuy cũng chẳng phải là hạng thiên kiêu hay phú nhị đại gì nhưng đôi khi sẽ chia sẻ phần cơm của mình cho A Ngưu, giúp đỡ hắn một chút về khẩu phần vì sức ăn của hắn thật sự to lớn, nên hầu như tiền bạc, điểm cống hiến tông môn của hắn kiếm được đều phải dùng mua đồ ăn. Nên hắn rất chịu khó làm, hắn làm rất nhiều việc để có thể ăn nhiều thêm một chút.

Đó là vì sao khi nghe Thiên Vũ nói ai rảnh rỗi thì làm việc giúp thì hắn liền đi lại, vì hắn nghĩ khi làm giúp việc cho Thiên Vũ thì sẽ được ăn cơm nhiều hơn mọi hôm.

Nói đến đây, Mạc Thiên Vũ cũng đã hiểu hơn về thanh niên tên A Ngưu này, nhưng thiên phú kẻ này đến Tuyết Nguyệt cũng nhận xét là không tệ nên hắn không thể bỏ qua được. Hắn nói: "Ta nhận thấy thiên phú của hắn khá tốt vậy mà tu vi lại thấp như vậy, nên ta muốn thu hắn làm đồ đệ, giúp hắn phát huy hết thiên phú bản thân."

Mặc dù không nỡ bỏ đi một đệ tử có tâm như A Ngưu, nhưng Lục Trưởng lão cũng không lỡ để thiên phú A Ngưu bị hoang phế trong tay lão, nên cũng đành chấp nhận, đồng thời để có thể tiễn vong Mạc Thiên Vũ càng sớm càng tốt.

Trần Hoàng Thổ ngoài cười nhưng trong lòng đang rỉ máu nói: "Tốt, ngày mai ta sẽ đưa hắn qua Lạc Kiếm Phong."

Thiên Vũ lắc đầu, đứng dậy nói: "Khỏi cần phiền tới Trần Trưởng Lão, ngài còn có trăm công nghìn việc đang chờ giải quyết, ta sẽ đưa hắn đi luôn bây giờ."

Nói rồi hắn quay người đi ra khỏi chỗ này, Trần Hoàng Thổ thấy một nhân tài của mình đã bị cướp đi một cách trắng trợn như vậy thì cũng chỉ biết thở dài bất lực.

Bạn đang đọc Tiên Giới Nhàn Cư Giả sáng tác bởi DragQ
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DragQ
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 15
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự