Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Người Muốn Đợi

Phiên bản Dịch · 1458 chữ

Chương 1: Người Muốn Đợi

Quyển thứ nhất, Dạ Khúc.

. . .

Những cơn mưa nhẹ rơi từ bầu trời xám xịt, trôi nhẹ trên những con đường thành phố.

Bây giờ đang vào thu, thỉnh thoảng có thể thấy được người đi bộ không có ô che nên vội vã che tay trên đầu chạy qua.

Trong ngõ hẻm quân dân chật hẹp có một thiếu niên 17 18 tuổi cùng một lão gia tử ngồi dưới tán cây kế bên siêu thị để tránh mưa.

Dưới tán cây u ám, mặt đất bị thấm nước mưa chuyển sang màu đen nhạt, chỉ mặt đất dưới tán cây là khô ráo, tự hồ trên đời này chỉ còn một khối tịnh thổ này.

Trước mặt họ là một bàn cờ cũ nát, trên đầu là biển hiệu màu đỏ có chữ Siêu Thị Phúc Lai.

"Chiếu tướng … "

Khánh Trần nói xong thì đứng dậy, để lại lão đầu ngồi yên.

Khánh Trần nhìn đối phương một chút rồi bình tĩnh nói:

"Không cần cố gắng."

"Ta còn có thể. . ."

Lão đầu không cam lòng nói:

"Lúc này mới đi tới thứ mười ba a. . ."

Theo cách nói này, lão đầu có chút bối rối với tình huống hiện tại.

Khánh Trần cũng không giải thích gì, sát cơ trên bàn cờ đã lộ ra, đây là thời khắc cuối cùng để phơi bày chân tướng.

Gương mặt thiếu niên sạch sẽ, ánh mắt trong suốt, chỉ mặc đồng phục mộc mạc ngồi ở đó khiến mọi người trên thế giới như không tồn tại.

Lão đầu ném quân cờ trên tay xuống bàn cờ, cờ rơi, nhận thua.

Khánh Trần không coi ai ra gì, đi tới trong quầy trong siêu thị, lấy tờ tiền lẻ mệnh giá 20 nhét vào túi.

Lão đầu hùng hùng hổ hổ nhìn Khánh Trần:

"Mỗi ngày đều thua ngươi 20 tiền! Đó là tiền buổi sáng ta vừa thắng lão Lý và lão Trương đó, bây giờ thua sạch cho ngươi rồi!"

Khánh Trần lấy tiền xong quay lại ngồi xuống chơi tiếp:

"Nếu không phải họ không chịu đánh cờ cùng ta, ta cũng không tới đây thắng tiền của ngươi. Ngươi cần mặt mũi, ta cần tiền, rất hợp lý."

"Ngươi cảm thấy ngươi ăn chắc ta rồi đúng không?"

Lão đầu lầm bầm:

"Ta coi bói, ta có thể sống đến 78 tuổi. Hiện tại ta mới năm mươi, nếu mỗi ngày thua ngươi 20 tiền, ta phải thua bao nhiêu tiền chứ?"

"Nhưng ta có thể dạy ngươi thắng cờ tướng, có thêm mặt mũi mà… "

Khánh Trần bình tĩnh đáp:

"Như thế ngươi cũng không thua thiệt gì."

Lão đầu lầm bầm:

"Nhưng hai ngày này ngươi dạy đều là vô dụng."

Khánh Trần nhìn hắn một cái:

"Không nên nói chính mình như vậy."

Lão đầu:

"? ? ?"

Lão đầu tức giận lần nữa dọn bàn cờ, vội vàng nói:

"Được rồi được rồi, chơi tiếp đi."

Giờ khắc này, Khánh Trần bỗng cúi đầu.

Mọi thứ như được vẽ lại trong đầu thiếu niên nhưng từng phát súng khai chiến, quanh quẩn nào là mã, tướng, pháo…

Không chỉ có vậy, trong lúc họ đánh cờ có một vị đại thúc đi ngang qua, trong tay cần bốn cái bánh nướng. Bánh nướng mới ra lò tỏa ra hơi nước làm mờ bao đựng.

Bé gái mặc đồ trắng bung dù đi ngang, trên giày của nàng là hai con bướm xinh đẹp.

Trên trời cao, nước mưa phiêu diêu rơi vào ngõ hẻm, sáng óng ánh long lanh.

Cuối phố nhỏ, xe buýt 103 vụt qua con hẻm, một cô gái mặc áo khoác vàng nhạt cầm dù chạy về phía trạm xe buýt.

Tiếng bước chân và tiếng nước mưa chảy xuống cống thoát nước khiến thế giới vốn an tĩnh bỗng trở nên huyên náo.

Khánh Trần chưa từng quên những điều này, dù nhớ lại có hơi khó nhưng không có nghĩa là không thể.

Trí nhớ cổ quái này là thiên phú bẩm sinh của Khánh Trần. Giống như hắn tiện tay rút một USB từ trong dòng thời gian ra và xem những hình ảnh trong đó.

Khánh Trần nhịn xuống cảm giác chóng mặt, cầm quân cờ trên bàn cờ lên.

Lão đầu không nói gì, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm bàn cờ, việc nhớ lại sau mỗi ván cờ là một điều trong khóa học.

Khánh Trần phụ trách dạy cờ, lão đầu thua tiền sẽ được học cờ.

Một màn này trông có chút quỷ dị, Khánh Trần đối mặt trưởng giả không có khiêm tốn cùng ngại ngùng vốn có của thiếu niên, ngược lại càng giống lão sư hơn.

Đối phương cũng không cảm thấy có gì bất thường.

"Pháo vuông màu đỏ hai bằng năm, xe đen bằng năm, ngựa đỏ hai bằng ba, hắc mã tám nhập bảy, xe vuông màu đỏ một bằng một, xe vuông đen chín bằng tám ..."

Khánh Trần từng bước một di chuyển quân cờ.

Hai mắt lão đầu đều không nháy một chút. Những nước trước còn rất bình thường, chỉ là hắn không hiểu sau từ bước thứ sáu, rõ ràng hắn đã ăn ngựa của đối phương nhưng đột nhiên lâm vào xu hướng suy tàn.

"Bản chất của mười ba bước này là bỏ ngựa ở bước thứ sáu. Đòn sát thủ dùng để xé nát phòng thủ của đối thủ… "

Khánh Trần lẳng lặng nói:

"Ta đã xem ngươi chơi cờ với Vương Thành trong công viên hôm trước. Chỉ cần ngươi học được 13 bước này, ngươi có thể đánh bại hắn.”

Lão gia tử đối diện im lặng một hồi rồi nhỏ giọng hỏi:

"Thật là có thể thắng hắn?"

"Trong một tuần học bỏ ngựa trong 13 chiêu này, ngươi sẽ có thể tìm lại mặt mũi… "

Khánh Trần nói:

"Dù sao. . . Hắn cũng không có gì đặc biệt."

Sắc mặt lão đầu trở nên vui vẻ.

Nhưng hắn đột nhiên hỏi:

"Học một tuần có thể thắng hắn, vậy ta học cờ bao lâu có thể thắng ngươi?"

Dưới tán cây, Khánh Trần nghiêm túc suy nghĩ:

"Coi bói nói ngươi có thể sống 78 tuổi à. . . Vậy thì không kịp dâu."

Sắc mặt lão đầu trì trệ:

"Ngươi bớt tranh cãi với ta, nói không chừng ta có thể sống đến 79. . . A, lúc này ngươi hẳn đang tự học buổi tối a. Sao hôm nay tan học sớm vậy?"

Hắn biết Khánh Trần là học sinh lớp 11. Hôm nay thứ ba, Thập Tam Trung cách nơi này hai con đường đang là giờ tự học buổi tối.

Khánh Trần nghĩ nghĩ rồi đáp:

"Ta đang chờ người."

"Chờ người?"

Lão đầu sửng sốt một chút.

Khánh Trần đứng dậy nhìn ra làn mưa phùn bên ngoài. ánh mắt phiêu diêu trong màn mưa.

Lão đầu nói:

"Khánh Trần, tiểu tử ngươi đánh cờ lợi hại như vậy, sao không đi tham gia thi đấu cờ tướng? Không phải ngươi nói ngươi thiếu tiền sao, được quán quân sẽ có tiền đó a."

Khánh Trần lắc đầu:

"Ta chỉ nhớ lại rất nhiều kỳ phổ thôi, cũng không quá lợi hại. Trí nhớ tốt không đại biểu cho năng lực phân tích tốt. Chơi với các ngươi thì được, gặp cao thủ thì chẳng là gì. Con đường của ta không nằm ở đây, đánh cờ chỉ là tạm thời thôi."

"Nhớ hết tất cả. . ."

Lão đầu có chút cảm khái:

"Trước kia ta cảm thấy việc gặp qua không quên chỉ là người khác nói bừa thôi."

Mưa chậm rãi ngừng.

Vào lúc này, lão đầu chợt phát hiện Khánh Trần có chút sửng sốt. Theo tầm mắt của thiếu niên, hắn thấy cuối phố nhỏ có một đôi vợ chồng nắm một tay đứa bé trai đi tới.

Nữ tử trung niên mặc áo khoác xinh đẹp, trong tay cầm một hộp bánh ngọt, trên hộp buộc nơ màu tím đẹp mắt.

Trong thế giới tối tăm mờ mịt, thần sắc vui sướng của ba người này vẫn tỏa sáng vô cùng. Khánh Trần xoay người rời đi, để lại lão đầu ngồi dưới tán cây nhẹ giọng thở dài.

Nữ tử trung niên thấy bóng lưng Khánh Trần thì mở miệng gọi thiếu niên. Có điều Khánh Trần không quay đầu lại mà biến mất ở một con đường khác.

Bức tường hai bên rất cũ, sơn màu trắng đã dần tróc ra, lộ gạch đỏ bên trong.

Người Khánh Trần muốn chờ đã tới nhưng hắn không muốn chờ nữa.

Bạn đang đọc Nhân Danh Bóng Đêm - Đệ Nhất Danh Sách 2 (Bản dịch) của Hội Thuyết Thoại Trửu Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Buu.Buu
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 14
Lượt đọc 1512

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.