Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

kiếp Tâm Vấn Thế

Tiểu thuyết gốc · 3849 chữ

Ngàn năm trôi qua con người vẫn cứ luôn thích viết những gì mà họ muốn nói ở trên trang giấy.

Chính như vậy nên giấy sắm vai trò như một người đứng xem hết thảy mà không bao giờ có thể lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng nhìn mà thôi.

Nó vẫn im lặng mặc cho người khác viết và vẽ lên nó mà không một câu oán thán.

Nó nhẹ nhàng xem nhưng câu thăm hỏi chúc mừng của thế gian.

Nó cũng bàng quan mà xem những lời thân mật yêu thương của các vị giai nhân tài tử.

Nó cũng chả quan tâm người viết có phải là bụng đầy chữ nghĩa hay không.

Trang giấy, vĩnh viễn đều là công bằng vô tư, luôn giữ kín bí mật...

Có lẽ vì với giấy mà nói, những thứ của người trần như lòng người nóng lạnh, ân ân oán oán, ưu khuyết điểm, tình tình nghĩa nghĩa, xanh đỏ trắng đen, tất cả đều chỉ là như mây trôi, chả có thứ gì có thể vĩnh hằng.

Không chỉ những điều kể trên, thậm chí đối với những người viết cũng thế, sinh mệnh của bọn họ giống như ngọn nến trong gió, tùy thời cũng có thể tắt đi, thậm chí trước khi giấy kịp ố màu, mục nát.

Tất cả người và việc, đều như phù dung, sớm nở tối tàn, căn bản không đáng để nhắc tới, cũng không đáng giá cho người và việc than thở.

Bởi thế, giấy vĩnh viễn chỉ là đứng xem, không ngừng nghỉ.

Tựa như giờ phút này, một trang giấy đang bình tĩnh mà nhìn một lão nhân tuổi đã cao, nhưng nét mặt Hồng hào, ánh mắt rực sáng tinh quang. Lão nhân này đang từ từ viết lên trang giấy những dòng chữ uyển chuyển. Tuổi tuy đã cao nhưng nét bút của lão vẫn còn sắc nét và dứt khoát vô cùng, đủ thấy là một người tuyệt đối không tầm thường.

Trong căn nhà trúc nhỏ đơn sơ nhưng đồ đạc được bài trí gọn gàng sạch sẽ. Chủ nhân của nơi này nhất định là một người cẩn trọng và tinh mật.

Lão nhân dáng người nhỏ thó diện bộ y phục màu xám, tay cầm cây bút lông ngồi viết chữ bên cửa sổ, cử chỉ của lão phải nói là rất thanh nhã và vô cùng cẩn thận. Tựa như người này đang tập trung hết tất cả trí tuệ và tinh thần vào những chữ trên trang giấy đó.

Tuy ngồi bên cửa sổ, gió bên ngoài thổi vào làm lung lay tấm mền cửa và vài bức tranh cổ, nhưng chỉ có điều trang giấy và tấm rèm lớn phía sau lưng ông ta là không hề bị gió làm động đậy.

- Cậu đã sẵn sàng cho nhiệm vụ vô cùng quan trọng lần này chưa.

Ông lão chân mày rũ xuống, hai hàng mi khẽ động cất tiếng nói chầm chậm, giọng tuy trầm trầm nhưng thanh âm rõ ràng đủ để cho người phía sau bức rèm nghe được rõ.

- Vãn bối đã sẵn sàng, xin tiền bối cứ việc phân phó.

Nghe xong những lời này lão nhân kia, tự nhiên thở dài một tiếng, rồi đạt cây bút lông xuống cạnh bên nghiên mực cũ cất tiếng.

- Thật ra việc lần này nếu không phải là cậu thì chắc chắn trong thiên hạ này không có ai làm được cả.

Lão nhân nói xong liền từ từ đứng dậy đi ra phía cửa sổ.

- Tiền bối có phải đã quá đề cao ván bối rồi không?

Người phía sau bức rèm hỏi lại với một chút nghi ngờ trong tâm:

- Không đâu! Ta tin rằng chỉ có cậu mới làm được mà thôi.

Bức rèm phía sau phát ra một luồng tà khí làm người ta lạnh toát cả sống lưng. Có điều vải rèm đang rung nhẹ rõ ràng người đứng phía sau nó còn đang phân Vân.

- Võ lâm còn nhiều người tài giỏi hơn vãn bối rất nhiều, huống chi ta hiện giờ khác nào một phế nhân đâu chứ.

Lão nhân nghe xong câu ấy liền im lặng một hồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một vườn hoa rực rỡ, nắng vàng chiếu xuống làm cả khu vườn ngập tràn màu sắc.

- Tiểu tử! Cậu thấy vườn hoa của lão phu có đẹp không?

Một câu hỏi không liên quan gì tới chủ đề của lão nhân kia làm người sau bức rèm cũng cảm thấy kỳ lạ.

- Tất cả đều là giống hoa đẹp nhất trong thiên hạ.

Nghe xong lão nhân liền mỉm cười ra vẻ tự hào một chút.

- Vậy theo cậu trong những khóm hoa ngoài kia hoa nào là đẹp nhất.

Người sau bức rèm liền trả lời:

- Không có khóm hoa nào đẹp nhất cả.

Lão nhân lại hỏi:

- Vì sao trả lời vậy?

Người kia liền đáp:

- Bởi những bông hoa đẹp nhất ở cạnh nhau khiến cho vẻ đẹp của chúng bị lu mờ đi trở nên đồng đều, nên không có khóm nào đẹp nhất.

Nghe đến đây lão nhân liền cười lớn một tiếng:

- Khá lắm! Chàng trai cậu rất là thông minh. Vậy nên nhiều khóm hoa đẹp lử cạnh nhau sẽ không có khóm đẹp nhất. Cho nên cao thủ cũng phải cần người đối lập với võ lâm mới đủ sức làm việc cho ta.

Phía sau bức rèm người kia cũng im lặng tựa như đồng ý với điều lão nhân kia vừa nói.

- Đã vậy thì giờ vãn bối phải làm gì.

Lão nhân liền nói:

- Những gì cậu cần phải làm ta đã ghi lại rõ ràng trên bàn. Cậu cầm lấy rồi cứ thế tiến hành làm theo, an nguy của cả thiên hạ đang nằm trong tay của cậu đó, hi vọng cậu sẽ không làm lão phu that vong.

Người phía sau bức rèm không trả lời thêm, bước từng bước thận trọng đi tới chiếc bàn mà lão nhân kia vừa ngồi. Mỗi bước của gã rất nặng nề, tựa như cảm giác của một người đang tiến về phía vực thẳm vậy.

Cho tới khi người đó tiến sát mép bàn, nhìn vào quyển giấy được đặt trên bàn thì không khỏi cảm giác bàng hoàng khi nhìn thấy những chữ được viết trên đó.

Thôi Bối Bí Quyển Đệ Ngũ Quyển Thiên Thu Đại Kiếp.

Kiếp là gì?

Là cách mà người ta gọi để chỉ thời gian, thời gian thì có khi rất dài, cũng có khi lại vô cùng ngắn ngủi.

Con người ta có người có thể sống cả niên kỷ trăm năm, nhưng cũng có người số phận không tốt vài năm thôi cũng đã lìa đời. Nhưng cho dù là sống được bao lâu, là ngắn hay dài thì vẫn được gọi chung là một kiếp người cả.

Cũng là cách gọi thời gian nhưng có một cách khác để gọi thời gian rất ngắn, đó là "sát na".

Trong sát na ngắn ngủi đó có thể sẽ có người chết, cũng có thể lại thay đổi vận mệnh cho cả thiên hạ. Xa hơn nữa là có thể ngăn chặn một đại kiếp.

Kiếp nói dài thì là dài vô hạn, mà nói ngắn thì chỉ ngắn như một sát na mà thôi.

Vậy đại kiếp là gì?

Một lần sinh diệt của địa cầu thì gọi là một đại kiếp (kiếp lớn).

Thiên Thu Đại Kiếp là một kiếp nạn khủng khiếp, sẽ hủy diệt tất cả mọi sinh vật trên thế gian, thiên thiên địa vô thanh vạn vật đồng tịch.

Đó là một điều vô cùng đáng sợ mà khắp giang hồ đang xôn xao, hư thực thế nào thì chưa ai rõ, chỉ biết đã có nhiều người phải chết và họ đều là tuyệt đại cao thủ.

Nói đâu xa chính là Minh chủ Đồng Minh Hội Bộ Thiên, hơn thế nữa chàng còn là con trai của Bất Khốc Tử Thần Bộ Kinh Vân. Một con người chính trực quang minh, người ta đã từng nghĩ chàng sẽ là ngọn cờ tung bay trên bầu trời chính đạo.

Đáng tiếc đương kim thanh niên cường giả, viên ngọc vô khuyết, bên trong quang minh lỗi lạc, bề ngoài đĩnh đạc anh tuấn ấy lại chết trong tay Dịch Phong.

Số phận thực sự trêu ngươi hay do định mệnh ép buộc, hai người cha một đời gắn bó cùng nhau, vượt qua bao nhiêu khó khăn hiểm nguy. Nhưng đến đời sau, hai đứa con của bọn họ lại không thể bước chung trên một con đường mà cha chúng đã từng đi.

Nhắc đến Bất Thế Tà Vương Dịch Phong của Phường Bạc Dịch Thiên, một chàng trai tâm tà khó đoán. Giết Bộ Thiên để chịu tiếng ác chỉ để lấy lòng Liên Thành Chí, ngăn cản hắn cắt đứt long mạch ở Bạch Long Khê. Tuy khổ kế đã thành nhưng số mệnh tàn khốc đã khiến tà vương táng mạng trong trọng chưởng của Đông Doanh Quyền lực đệ nhất nhân.

Đường đi của mỗi người không giống nhau, lý tưởng cuộc đời của mỗi người lại càng không bao giờ có thể giống được nhau.

Dịch Phong đã chọn cho hắn con đường tà tâm chi lộ. Ở con đường đó chỉ duy nhất hắn đi mà không ai khác có thể đi được.

Tâm tà vương khó đoán khôn cùng, Bất Thế Tà Vương vốn là một con bạc kỳ cựu. Việc đánh thắng một canh bạc lớn là khoái cảm vô cùng với một con bạc, cho dù có thua đi chăng nữa một con bạc lão luyện nhất định cũng chọn đường lui cho mình, chứ chẳng bao giờ chịu trắng tay.

Dịch Phong cả đời đánh bạc, hắn thường thắng nhiều thua ít, vậy thì ván cược với Liên Thành Chí ở Đô Phường Dịch Thiên, đem cả tính mạng của mình ra đặt cược có phải hắn đã thua, một kẻ tinh quái như hắn liệu có đặt tất tay vào ván cược sinh tử này.

Trong tứ đại danh môn đương thế không thể không nhắc tới Bất Diệt Lam Môn. Là hậu nhân của Ma Trung Chi Vương Đoạn Lãng, Lam Vũ mang trong mình dã tâm và thừa kế sự tàn ác của cha. Hắn muốn một mình một đao hoành tảo thiên hạ, thủ đoạn, tham vọng, độc kế không việc gì người này không làm. Cuối cùng bá niệm bất thành đành cam tâm thịt nát xương tan.

Lam Vũ cả đời làm ác lại có đứa đệ đệ Quang minh lỗi lạc, phút cuối trong đời họ Lam có thể vì đệ của mình mà chết âu cũng là may mắn đối với người như hắn.

Nhắc đến kiếm thì thiên hạ có mấy người có thể quần kiếm cam tâm cúi đầu sùng bái.

Thiên kiếm là thanh kiếm vinh quang, thì hắn là một thanh kiếm cô ngạo bất quần.

Tiểu Kiếm Thánh một đời vô địch đến chết vẫn không hổ danh là bậc thầy kiếm đạo, vì an nguy xã tắc, vì đại kiếp mà Long Nhi đã cam tâm chịu chết.

Một con người sống vì kiếm chết vì thiên hạ, ít ai biết đương kim kiếm thánh vì nghĩa mà diệt thân.

Đã có nhiều người chết lắm rồi mà người ta rốt cuộc vẫn chưa biết Đại Kiếp đó là thứ gì.

Người ta chỉ biết có một điều duy nhất, là chỉ có một người đã nhìn thấy Đại Kiếp, và chỉ một mình ông ta mới biết cách phá giải nó.

Muốn tiêu trừ được Thiên Thu Đại Kiếp thì phải làm sao?

Huyền cơ đã được bất thế kỳ nhân Tiếu Tam Tiếu, chỉ dẫn rõ ràng cho hai thần thoại võ lâm Phong Vân.

Nhiếp Phong là ai?

Là Phong Trung Chi Thần!

Bộ Kinh Vân là ai?

Là Bất Khốc Tử Thần!

Thần gió và thần chết chỉ có bọn họ, chỉ có Phong Cấp Vân Nộ và Ma Ha Vô Lượng mới đủ sức ngăn chặn trường thiên thu đại kiếp này.

Nhưng hiện giờ Nhiếp Phong và Bộ Kinh Vân hai người họ đang ở đâu?

Phong Vân hai thần thoại võ lâm này vẫn luôn là chủ đề bàn tán hấp dẫn, đối với đám nhân sĩ giang hồ.

Không phải vì võ công của họ cao cường mà còn bởi cuộc đời đầy truyền kỳ của họ.

Hiện tại có người nói rằng:

... Trận đại chiến long trời lở đất trên Dịch Thiên Đảo, giữa Phong Vân với con của Thập Cường Võ Giả tên gọi Tiểu Vũ đang bất phân thắng bại.

Trong khi đó Bộ Uyên Đình bí mật dẫn binh lính triều đình nhân lúc hỗn loạn bắt cóc con của Tà Vương.

Phong Vân đối với việc hoàng đế muốn bắt con của Dịch Phong là Thiên Nhai, hai người họ tuyệt không có ý nhượng bộ.

Nhiếp Phong vốn là người nhân nghĩa, luôn lấy đạo lý đặt lên làm đầu, nhưng trong chuyện này Phong cũng cảm thấy lo lắng hoang mang.

Số phận trêu ngươi hay định mệnh chia rẽ, mà thuở sinh thời Nhiếp Phong và Dịch Phong hai cha con họ đã không có được nhiều thời gian ở bên nhau.

Mỗi lần phụ tử tương phùng lại là những lần đối nghịch, cho dù Nhiếp Phong không hoàn toàn đồng tình với cách hành xử tà dị độc đoán của Dịch Phong. Nhưng cũng chưa từng dứt khoát quyết liệt phản đối.

Là một người Lãnh Nhẫn Băng Tâm nhưng ai cũng biết Nhiếp Phong rất yêu thương đứa con bị lưu lạc này.

Bởi vì Phong hiểu rõ con người sinh thiếu thốn tình thương của cha mẹ, là một nỗi thiệt thòi, mất mát to lớn đến nhường nào.

Phong dĩ nhiên là hiểu điều đó hơn ai hết, vì chính y cũng từng có một quá khứ thiếu đi tình cảm gia đình yên ấm.

Ngày thơ ấu Nhiếp Phong tuy được ở cùng mẹ là Nhan Doanh khi thiếu thời.

Nhưng cuộc sống yên ấm đó không được bao lâu, thì Nhan Doanh vì vinh hoa phú quý mà đang tâm dứt bỏ tình nghĩa phu thê, mẫu tử mà phủ áo ra đi.

Người ta vẫn nói đàn ông phụ tình, nhưng có ai biết phụ nữ khi cạn tình mới đáng sợ làm sao.

Cha Nhiếp Phong là Nhiếp Nhân Vương khi đó cũng vì thương tiếc thê tử, từ tiếc thương trở thành thủ hận mà phát điên.

Con người si tình luôn như vậy, chỉ khi yêu chúng ta mới nhận thấy việc lạc mất người mình yêu, trong khi bản thân còn chưa sẵn sàng đón nhận điều đó, nó đau khổ cùng cực như thế nào.

Người điên có rất nhiều lý do khác nhau, nhưng điên vì tình thì thật là cảm giác vô cùng đau khổ. Mà nguyên nhân chủ yếu cũng chỉ vì quá yêu thương một người đàn bà.

Nhiếp Phong vì người cha điên cuồng này mà chịu bao đau khổ thiệt thòi, cái cảm giác thiếu đi tình cảm gia đình đoàn viên yên ấm ấy, Nhiếp Phong cảm nhận thấu hơn cả.

Cuộc sống thơ ấu bươn trải mưu sinh làm cho anh ta thấm được, sự cô độc của một con người sống trong thế giới này.

Có lẽ chính vì như vậy mà Nhiếp Phong thấu hiểu, đồng cảm được với những hành động độc hành, độc bộ của Dịch Phong con mình.

Nhiếp Phong luôn muốn được bù đắp cho nó những thiệt thòi về tình cảm gia đình, điều mà bất kỳ một nhi tử nào sinh ra trên đời này đều đáng được hưởng, mà ông trời lại không cho người cha đáng thương cơ hội ấy.

Dịch Phong là Bất Thế Tà Vương chủ tể của cái ác, nhưng sau tất cả những việc mà Dịch Phong làm. Nhiếp Phong và võ lâm đều nhận ra đằng sau cái mặt ma mị, do vô tình hay do bị số phận ép buộc ấy, là một trái tim nhiệt thành đầy chính nghĩa.

Dịch Phong đã hiểu được rằng số mệnh bắt buộc anh ta trở thành Bất Thế Tà Vương, nếu như đã không thể nghịch lại thì hãy chọn cách là thuận theo.

Dùng sức mạnh tà ác để khống chế tà ác trong thiên hạ, há chẳng phải là một phương pháp đặc biệt hay sao. Nhưng kết cục của những người mang sức mạnh tà ác thường rất thê thảm. Không cần biết những gì anh đã làm, mà chỉ cần biết anh đại diện cho cái gì mà thôi.

Việc đời luôn đầy rẫy những bất công là thế.

Một tên ngụy quân tử lòng đầy dã tâm, chuyên làm nhiều chuyện ám muội. Nhưng bề ngoài hắn vẫn có cái mác là một đại anh hùng.

Còn kẻ sinh ra đã mang số phận khoác lên cái ma tà, thì cả đời cũng khó có thể trở thành đại anh hùng được.

Dịch Phong cũng vậy, chỉ có điều anh ta đã chọn chết một cái chết oanh liệt và đầy ý nghĩa, thật không hề xấu hổ với thiên hạ xứng đáng là con cháu Nhiếp Gia.

Cái chết ấy thể hiện một chí khí anh hùng mà nhiều người phải công nhận, nhưng bên cạnh đó những người thân thì đau đớn khôn nguôi. May mắn cho Đệ Nhị Mộng là đã sớm ra đi trước, để không thấy cảnh Dịch Phong táng mạng dưới trọng chưởng của kẻ thù.

Nhiếp Phong là một người cha nhân nghĩa lại sinh ra một đứa con tà vương, đúng là ông trời luôn thích trêu ngươi con người. Nay Dịch Phong chết đi để lại một sinh linh bé nhỏ, hơn nữa đứa trẻ cũng là giọt máu cuối cùng của Nhiếp gia, thân là ngoại tổ phụ Nhiếp Phong phải chịu sự giằng xé trong tư tưởng rất nhiều.

Nếu là Nhiếp Phong trước đây vì nghĩa diệt thân, thì phải hai tay dâng cháu ngoại cho hoàng đế, để giải trừ triệt để mối họa Thiên Thu Đại Kiếp, giải phóng hòa bình an lạc cho muôn dân bách tính.

Nhưng nếu là thế thì thật có lỗi với đứa con mình là Dịch Phong, chắc chắn Phong nhi dưới cửu địa hoàng tuyền sẽ không tha thứ cho sự nhẫn tâm của Nhiếp Phong.

Xưa nay bên tình bên nghĩa đứng giữa hai con đường này, thật vô cùng khó để đưa ra được một quyết định vẹn toàn.

Huống chi nếu Thiên Nhai đúng là mầm họa của Thiên Thu Đại Kiếp, thì sinh mạng của hàng ngàn bá tánh thiên hạ, đang nằm hoàn toàn trong tay Nhiếp Phong.

Tuy có rất nhiều dấu hiệu khác thường về căn nguyên trong người đứa nhỏ, liệu nó có phải là Kiếp Tâm thật hay không. Điều đó với Nhiếp Phong, đã không còn quan trọng nữa, vì lần này ông ta đã có chủ định.

Một đời nhân nghĩa rốt cuộc Nhiếp Phong đã có được cái gì chứ, cha mẹ vì cái lòng nhân nghĩa ấy mà chết, rồi đứa con trai cũng vì nghĩa mà quên thân, người vợ thân yêu bao năm kề cận cuối cùng cũng ra đi trong đau đớn.

Một đời hiệp nghĩa cuối cùng vẫn chỉ có một mình Nhiếp Phong cô độc, ôm đứa trẻ trong tay nhìn nó nở nụ cười thơ ngây trong sáng. Phong cuối cùng đã có một sự chọn lựa mà có lẽ lần đầu tiên trong đời, đó là nghịch lại lý tưởng chính nghĩa cả đời theo đuổi của mình.

Một đời ra sức vì thiên hạ thực sự Nhiếp Phong đã hi sinh quá nhiều, đã đến lúc cần hi sinh cho bản thân, cho gia đình của mình.

Anh ta có thể tin chắc một điều dù cho võ lâm này có quay lưng, hay thế gian này phản bội, thì có một người sẽ luôn ủng hộ quyết định của Nhiếp Phong.

Đó không phải ai khác chính là nghĩa huynh thủa thiếu thời, cùng một bước lên Thiên Hạ Hội năm đó với Phong.

Người ấy cùng vào sinh ra tử với Phong không biết bao nhiêu lần, chẳng phải ai khác chính là Bất Khốc tử Thần Bộ Kinh Vân.

Bộ Kinh Vân một đám mây đen vô định, một con người mà cuộc đời sinh ra chỉ để hứng chịu khổ đau và thù hận. Nếu nói ông ta là một đại ma đầu cũng đúng, vì những người chết dưới tay của tử thần cũng phải tới hàng ngàn.

Còn nói ông ta là một đại anh hùng cũng chẳng sai, ba lần bốn lượt cứu võ lâm tránh khỏi họa kiếp bởi những kẻ bị quyền lực làm mờ mắt, tạo nên những sóng gió bão bùng tai họa cho muôn dân.

Ngoài lạnh trong nóng, tâm tư khó đoán, thần thái lãnh ngạo, độc bộ độc hành ra tay quyết đoán, bất kể thần hay phật cứ cản ta là giết bỏ.

Phong thái khủng bố và cách làm việc lạnh lùng, nên dù đã nhiều lần cứu võ lâm song trong mắt người trong thiên hạ, Bộ Kinh Vân vẫn là kẻ vô cùng đáng sợ.

Ngoại hiệu Bất Khốc Tử Thần có lẽ cả đời này sẽ gắn chặt lấy Bộ Kinh Vân mãi mãi.

Nhưng sự việc lần này lại diễn biến bất thường, Tiểu Vũ lại dễ dàng có được Thiên Nhai mà không hề bị sự cản trở gay gắt của Phong Vân.

Tại sao lại như vậy?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trên Dịch Thiên Đảo. Dấu chấm hỏi đó bao trùm lấy tâm trí của rất nhiều người, trong đó có cả ông ta, người đã bỏ tâm huyết nhiều nhất trong truyện này.

Bộ Uyên Đình là cha ruột của Bộ Kinh Vân, một người làm việc bất chấp tất cả. Vì lý tưởng cả đời ông ta chính là hóa giải Thiên Thu Đại Kiếp.

Để hoàn thành tâm nguyện đó, ông ta nhẫn tâm giết chết Kinh Nô, một nô bộc tuyệt đối trung thành của Dịch Phong.

Nay triều đình vì mối họa Thiên Thu Đại Kiếp vẫn chưa chấm dứt. Hoàng đế sai ông ta đi bắt kiếp tâm là Thiên Nhai.

Bộ Uyên Đình đã làm thế nào mà bắt được Kiếp Tâm Thiên Nhai.

Phong Vân sẽ đã cách nào để bảo vệ đứa bé.

Phụ tử đối đầu Bộ Kinh Vân phải đối điệnđiện như thế nào, khi kẻ địch chính là cha ruột của mình.

Bạn đang đọc Phong Vân Quyển 4 sáng tác bởi HùngBáTHH
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi HùngBáTHH
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 1981

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.