Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Nhà ma sắp đóng cửa

Bạn đang đọc Ta Có Một Kinh Khủng Phòng của Ngã Hội Tu Không Điều

Phiên bản Convert · 2533 chữ · khoảng 12 phút đọc

“Lần đầu tiên tao thấy cái nhà ma mà chẳng khiến người khác sợ chút nào “

“Đạo cụ quá giả, đi dạo một vòng, không chỉ không có sợ, thậm chị có chút buồn cười.”

“Người chủ nghĩa duy vật không sợ hãi “

“Từ đầu đã nói mấy người rồi, thà rằng ở lại ký túc xá chơi game còn hơn, account của tao giờ đã là cấp 80”

Ngoài cổng căn nhà ma ở ngoại ô thành phố Cửu Giang, một đám học sinh đạp xe đạp, không chút lưu luyến rời đi.

Thấy cảnh này, Trần ca cầm trên tay tờ rơi quảng cáo nhà ma cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Hù dọa người là một công việc cần kỹ thuật, nhưng người hiện đại đã trải qua các loại phim kinh dị tẩy não, tâm lý tố chất cực mạnh, vào nhà ma coi như đi ra sân sau nhà mình như nhau.

“Ông chủ”

Sau lưng truyền đến một giọng nữ trong trẻo, Trần ca quay đầu nhìn lại, trông thấy một người mặc đồng phục y tá, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn cùng vòng một đẫy đà “Cương thi Mỹ nhân”, đang nổi giận đùng đùng từ trong nhà ma đi ra.

“Làm sao vậy Uyển Uyển.” Cô gái tên là Từ Uyển, một trong những diễn viên tạm thời của nhà ma.

“Vừa rồi mấy thằng nhóc chết tiệt muốn chiếm tiện nghi của ta” Cô nàng nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nói.

Thì ra là đến cáo trạng.

“Thật quá đáng, bọn nó đến ngay cả cương thi cũng không buông tha”, là ông chủ, Trần Ca tự nhiên sẽ bênh vực tiểu Uyển.

“Ta đi tìm quản lý nhạc viên nói chuyện, kêu họ điều tra thêm.

“Không cần đâu, ngay khi phát hiện ý định của chúng nó, ta đã đánh đòn phủ đầu khiến chúng nó dừng lại.” Từ Uyển chỉ về phía vết máu ở góc bộ đồ y tá nói “Đây không phải hoá trang nha”.

Trời, con gái đúng là nên học cách tự bảo vệ mình. Trần Ca lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn thoáng qua trời chiều: “Vậy hôm nay tới đây thôi. Đoán chừng sẽ không có khách tới nữa, ngươi đi báo với mọi người sớm tan làm đi.”

Hắn nói xong thế nhưng cương thi mỹ nhân cũng không có vẻ sẽ đi liền.

“Còn có việc gì sao “

“Ông chủ… “Từ Uyển muốn nói rồi lại thôi, từ trong túi móc ra một phong thư, “Đây là thư xin nghỉ việc của Đào Minh và tiểu Ngụy, ngươi vốn đối xử với họ không tệ thế nên họ không dám trực tiếp nói chuyện này với ngươi, nên nhờ ta đưa thư giúp.”

“Bọn họ muốn đi “, Trần Ca sửng sốt một chút nhận lấy phong thư: “Người có chí riêng, ngươi cũng sớm tan tầm đi.”

“Dạ, ta đi thay đổi trang phục.”

Đưa mắt nhìn “Cương thi “vừa ngốc vừa đáng yêu rời đi, Trần Ca yên lặng đốt một điếu thuốc.

Nửa năm trước, cha mẹ hắn bỗng nhiên mất tích một cách kì lạ, để lại cho hắn một căn nhà ma.

Vì không ngừng tưởng niệm, Trần Ca xin nghỉ việc, toàn tâm toàn lực vào kinh doanh nhà ma, mong muốn làm tốt hơn.

Đáng tiếc thời đại biến hóa quá nhanh, nhà ma cạnh tranh ngày càng áp lực, bản thân lại không quá nhiều kinh nghiệm, nên tồn tại rất nhiều mặt hạn chế.

Mỗi tràng cảnh kinh dị chỉ đi qua một lần liền sẽ trở nên nhàm chán, mà muốn thường xuyên thay đổi thì lại tiêu tốn một lượng lớn kinh phí.

Từ mấy tuần trước, kinh doanh của nhà mà đã bắt đầu thâm hụt, nhập không đủ xuất, tiền vé vào cửa một ngày còn không đủ chi trả phần tiền lẻ của phí điện nước.

“Không biết mình còn có thể chèo chống đến lúc nào.”

Dập thuốc lá, Trần Ca đang định quay trở về nhà ma thì thấy một người trung niên ăn mặc quần áo lao động của nhạc viên Thế Kỷ Mới đi tới.

Nhìn thấy hắn, Trần ca như chuột nhìn thấy mèo, tranh thủ thời gian bước chân nhanh hơn.

“Giả bộ không nhìn thấy sao?” Người đàn ông trung niên một phát bắt được bả vai Trần Ca: “Hôm nay cậu phải nói chuyện cho rõ ràng, phí điện nước công với tiền thuê nhà đều đã thiếu hai tháng, phía trên một mực hối thúc làm cho ta áp lực rất lớn đấy! “

“Chú Từ, không phải cháu không muốn trả mà quả thật gần đây tài chính có chút khó khăn, chú cho cháu thêm một tháng thời gian.”

“Tháng trước cậu cũng nói như vậy.”

“Cháu cam đoan với chú, tuyệt đối tháng này nữa thôi!” Trần Ca vỗ ngực chân thành nói.

“Nhà ma bây giờ kinh doanh đã không còn tốt, không hấp dẫn được du khách, chú nghĩ cháu không cần kiên trì nữa.” Chú Từ nhìn phong thư trong tay Trần Ca, lực đạo trên tay cũng giảm bớt: “Cháu còn trẻ, thiếu gì việc để làm, sao phải sống mệt mỏi như vậy?”

“Chú Từ, cháu biết chú cũng vì muốn tốt cho cháu, nhưng mà nhà ma này có ý nghĩa đặc biệt đối với cháu, xem như đây là cha mẹ cháu để lại cho cháu chút tưởng niệm.” Trần Ca âm thanh trầm thấp, tựa hộ như không muốn để nhiều người nghe được.

Chuyện của cha mẹ Trần Ca, ông chú trung niên là quản lý ở nhạc viên hiểu rất rõ, ông ấy không trả lời, qua vài giây đồng hồ, khẽ thở dài một cái, cũng bị mềm lòng: “Chú có thể hiểu một chút suy nghĩ của cháu, được thôi chú sẽ cố gắng hết sức giúp cháu kéo dài thời gian thêm mấy tuần lễ.”

“Cám ơn chú.”

“Đứng cám ơn chú, cháu vẫn là nên tập trung suy nghĩ làm sao để bán thêm được nhiều vé tham quan nhà ma đi.”

Đưa tiễn nhân viên quản lý nhạc viên, Trần Ca trực tiếp vào trong nhà ma, bắt đầu lặp lại công việc hàng ngày, kiểm tra hao tổn thiết bị, giữ gìn đạo cụ, quét dọn vệ sinh.

“Lau dọn đi máu giả đã sử dụng, lại đi mua sắm thêm một ít, lối đi này có nên nghiêng thêm một chút có thể tạo nên điểm mù thị giác cho du khách, con rối bị cào nát cần sửa lại một chút, Trời, cái đèn trang trí đâu mất rồi? Bị trộm mất rồi quá!”

Trong mắt người ngoài, hắn là ông chủ nhà ma, cũng coi như là người tự chủ có triển vọng phát triển, nhưng trên thực tế những chuyện phía sau chua xót cũng chỉ có mình hắn biết.

Nhà ma là một loại hình giải trí tâm lý, tại trong hoàn cảnh đáng sợ, cơ bắp và tinh thần con người sẽ tập trung cao độ khẩn trương, sau khi đạt được phóng thích liền sẽ như xoa bóp, loại phương thức này trong thời gian ngắn có thể khiến người ta sinh ra một cảm giác thỏa mãn.

Đồng thời nhà ma cũng là loại hình giải trí dùng một lần, trên thị trường rất nhiều nhà ma lựa chọn phương thức lưu động trong thành phố, không ngừng tìm kiếm khách hàng mới đến tham quan. Loại nhà ma cố định như của Trần Ca, trừ khi là loại cực kì nổi tiếng, có khả năng khiến người khác nghe danh mà tìm đến, nếu không đều sẽ không duy trì được quá lâu.

Hắn chỉ một người mà có khả năng chèo chống thời gian dài dài như vậy, đã rất không dễ dàng.

Cầm lấy con rối bị bắn nát, Trần Ca tiến vào khu sửa chữa, chuyên ngành đại học của hắn chính là thiết kế đồ chơi cùng chế tạo chuyên nghiệp, con rối cùng các cơ quan trong nhà ma phần nhiều đều do hắn thiết kế ra.

Quá trình sửa chữa rất đơn điệu, đem da của con rối khâu lại, rồi một lần nữa vẽ màu, làm cũ.

“Còn thiếu chút máu giả, hình như trên lầu vẫn còn chút ít.” Nhà ba chia làm ba tầng, tầng một và hai dùng để bố trí tràng cảnh kinh dị, lầu ba dùng để chứa tạp vật.

Đẩy ra cửa gỗ dính đầy bụi, trong phòng chứa đầy các loại thiết bị bị đào thải, trong đó đại bộ phận là của cha mẹ hắn trước kia kinh doanh nhà ma lưu lại.

Nhìn vật nhớ người, cho nên Trần Ca rất ít khi lui tới đây.

“Nhoáng một cái cũng đã qua nửa năm.”

Nhìn đến các loại thiết bị quen thuộc, Trần Ca lại nhớ đến tuổi thơ của mình.

Khi đó nhà hắn vẫn kinh doanh loại nhà ma lưu động, cha mẹ hắn mang theo hắn đi khắp các thành thị, có đôi khi vợ chồng hai người bận rộn, liền đem Trần Ca một người ném vào hậu trường, cùng các loại quỷ quái đạo cụ làm bạn, từ nhỏ đã bắt đầu bồi dưỡng, khiến cho Trần Ca bây giờ lá gan rất lớn.

Dù sao khi các bạn đồng lứa còn đang chơi trò ghép chữ cái, hắn đã ôm mô hình đầu người chạy đi khắp nơi.

“Đều là hồi ức cả.”

Bất tri bất giác Trần Ca đi đến bên cạnh hòm cất đựng di vật của cha mẹ, bên trong đặt một con thú bông thô ráp cùng một cái điện thoại đen nhánh.

Thú bông chính là món đồ chơi đầu tiên của Trần Ca khi còn bé, điện thoại thì hắn hoàn toàn không có ấn tượng.

Hai thứ đồ này là cảnh sát tìm thấy trong một cái bệnh viện bị vứt bỏ phía ngoại thành, về phần tại sao cha mẹ Trần Ca đêm khuya lại tìm đến đó, không ai biết nguyên nhân.

“Đã qua lâu như vậy, mọi người rốt cuộc đang ở đâu?” Trần Ca ôm lấy thú bông, nhéo nhéo mặt nó khẽ thở dài: “Mình cũng nên tranh thủ thời gian tìm người chế tạo máu giả, nếu không qua được mùa ế khách này, nhà ma có lẽ thật phải ngừng kinh doanh mà chuyển nhượng.”

Trần Ca chỉ là đang lầm bầm lầu bầu, nhưng khi hắn nói đến ngừng kinh doanh chuyển nhượng, điện thoại màu đen một mực không có động tĩnh bên trong hòm gỗ, bỗng nhiên màn hình lóe lên, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

“Chuyện gì vậy? Máy bị hack? Hiện tượng linh dị?”

Nếu như thành người khác thay vào có lẽ tim sẽ đập loạn, nhìn trái phải bốn phía, lòng bàn tay xuất mồ hôi, nhưng Trần Ca lại khác, hắn trực tiếp cầm lấy điện thoại, đưa đến trước mặt tiến hành hai lần xác nhận.

“Cái điện thoại này trước kia mình thử cả trăm lần đều không mở được, hôm nay đột nhiên khởi động? Cái này là cha mẹ mình tìm tới, chẳng lẽ bọn họ biết mình gặp khó khăn nên chủ động liên hệ đến?”

Kiềm chế kích động, Trần Ca nhìn vào màn hình, trên màn hình đen nhánh của điện thoại chỉ có một chương trình ứng dụng, hơn nữa dùng biểu tượng hình nhà ma.

“Cùng trong tưởng tượng không giống nhau lắm, bất quá cái biểu tượng này nhìn khá quen, nhìn giống như cổng nhà ma của mình!”

Trần Ca cau mày ấn mở ứng dụng, một hàng chữ bằng máu hiện lên màn hình “Ngươi tin tưởng thế giới này có quỷ hay không?”

Trên thế giới có quỷ hay không, đây là một vấn đề chủ nghĩa siêu hiện thực triết học, đối với Trần Ca dạng này mà nói, có chút khó nói.

"Hẳn là có đi. . ."

Trần Ca làm ra lựa chọn của mình, mấy giây qua đi, trên màn hình điện thoại di động nổi lên dòng chữ mới.

"Trong lòng ngươi suy nghĩ, đã là đáp án. Từ giờ khắc này, ngươi chính thức tiếp nhận ta trở thành chủ nhân mới của nhà ma. Đương nhiên, đó cũng không phải một kiện đáng giá ăn mừng, tại tân thủ giáo trình giai đoạn sau cùng, ta nghĩ tặng cho ngươi một lời khuyên, tự sát là hành vi hèn yếu nhất, mời cố gắng sống sót!"

“Lượng tin tức này có chút nhiều nha! Bất quá cái giọng nói này làm sao nghe có chút giống giọng nói của lão cha mình?”

Trần Ca lần nữa ấn mở nhà ma ứng dụng, xuất hiện một cái hoàn toàn mới giao diện:

Nhà ma phía ngoại ô thành phố Cửu Giang

Trạng thái: Gần như đóng cửa

Độ khen ngợi: Không

Số lượng khách tham quan hôm nay: Bốn

Số lượng khách tham quan trong tháng: Mười

Số lượng thành viên quỷ trong nhóm: Không

Kho đạo cụ: Không

Số lượng tràng cảnh giải khóa thành công: Không

Tràng cảnh hiện có: Đêm cương thi sống lại (Đạo cụ hư hỏng, diễn viên kém cỏi, không có cố sự cùng logic, chỉ số thét lên: Không) Minh hôn (Sinh thời không phải vợ chồng, chết táng cùng huyệt, vợ quỷ truy hồn, chỉ số thét lên: nửa sao)

Tràng cảnh kinh dị có thể giải khóa : Nửa đêm trốn giết ( một bệnh nhân tâm thần nửa đêm tiến vào nhà trọ cũ nát,trên tay cầm kéo cùng búa thép,đứng chờ ngươi ngay bên ngoài cửa phòng, chỉ số thét lên : một sao ); bệnh viện số 3 ( bệnh viện bỏ hoang mỗi khi đến nửa đêm sẽ phát ra những âm thanh kỳ quái, ngươi giả làm phóng viên sẽ tiến vào đó tìm hiểu thực hư, chỉ số thét lên : ba sao ); xe tang chết chóc ( xe tang chờ người chết đã lên đường,nếu trong vòng một giờ không thể rời đi, ngươi sẽ vĩnh viễn lưu lại trên xe, chỉ số thét lên : hai sao)

Nhiệm vụ mỗi ngày: Hoàn thành nhà ma nhiệm vụ hằng ngày sẽ cho ra tương ứng ban thưởng, cũng mở ra thêm càng nhiều tràng cảnh kinh dị.

Điều kiện xây dựng nhà ma: Lượng khách tham quan trong tháng vượt qua một trăm, khen ngợi đạt tới sáu mươi phần trăm trở lên (xây dựng thêm ba lần về sau, nhà ma sẽ thăng cấp thành mê cung run rẩy)

Vòng quay nhà ma (sử dụng năng lượng sinh ra khi du khách kinh hãi, đạt đến giá trị nhất định có thể chuyển động bàn quay): Chết sống có số, giàu có nhờ trời, nơi này có linh quả tăng tuổi thọ, cũng có trần ngập thù hận lệ quỷ!

Những chức năng khác: Chưa giải khóa.

Bạn đang đọc Ta Có Một Kinh Khủng Phòng của Ngã Hội Tu Không Điều
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi lethanh.ilf
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự