Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Dạ Vũ

Bạn đang đọc Tâm Ma - Tiếu Kì sáng tác bởi ngotieuki

Tiểu thuyết gốc · 2050 chữ · khoảng 7 phút đọc

“A…a…a…!”

Trong đêm đen mưa gió chập chùng, một tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, hòa vào tiếng sấm trên bầu trời.

Một vùng núi đồi hẻo lánh, nhưng lại có một ngôi nhà lớn nằm ở đó, tách biệt với thế giới bên ngoài. Đã là nửa đêm, ngôi nhà ấy vẫn sáng đèn, bên trong thấp thoáng vài bóng người, nét mặt ai cũng lộ vẻ lo lắng.

Lý Đại đi qua đi lại trong phòng, tay chân bồn chồn không yên. Vợ hắn chuyển dạ từ đêm hôm trước, nhưng đã một ngày trôi qua mà con hắn vẫn chưa chịu chào đời. Lần đầu làm cha, sao hắn có thể không lo được.

Đoàng!

“A...a…” Lý Đại lại hét lên khi nghe thấy tiếng sấm, làm cho những người khác ai cũng phải giật mình.

“Ngươi có thôi hét lên như vậy được không? Ngươi xem ngươi bao nhiêu tuổi rồi, sắp làm cha rồi mà vẫn còn sợ sấm chớp, sau này lấy bản lĩnh gì để dạy dỗ con cái.” Một bà lão ngồi bên chiếc bàn đặt giữa phòng trừng mắt nhìn hắn, tỏ vẻ không hài lòng.

“Dạ, mẹ.” Lý Đại nhìn bà ta, khép nép lui về phía sau một ông lão râu tóc bạc phơ ngồi gần đó, bóp vai cho ông ta. Đó chính là cha hắn.

“Bà đừng trách con như thế, nó chỉ lo lắng quá thôi mà.” Cha Lý Đại nhích nhẹ vai, khoan khoái nói.

“Từ nhỏ đến lớn ông cứ chiều nó như thế, bây giờ chẳng ra cái thể thống gì. Ông xem, con nhà người ta ở tuổi này đã gánh vác cả một phương, đầu đội trời chân đạp đất, còn con ông thì chỉ có tiếng sấm thôi cũng sợ vãi ra quần.” Mẹ Lý Đại nói.

“Ấy, nó cũng là con bà mà.”

“Mẹ, con tè ra quần hồi nào chứ.”

“Im miệng!” Bà lão trừng mắt nhìn hắn.

“Dạ, con biết rồi.”

“Còn dám nói!”

Lý Đại cúi đầu, tiếp tục đấm vai cho cha hắn.

“Ơ, chẳng phải vì bà lúc nào cũng quát mắng nên con nó mới nhút nhát như thế ư?”

“Giờ ông muốn đổ lỗi cho ta chứ gì? Dạy con không được lại đổi lỗi cho bà già này. Bảo ta dạy nó hư thì sao lúc đó ông không tự mà đẻ đi.”

“Ta mà tự đẻ được thì đã không phải chịu đựng mụ già như bà mấy chục năm.”

“Ông nói ai là mụ già?”

“Người nào bị lãng tai thì người đó già.”

“Cha, mẹ, hai người đừng cãi nhau…” Lý Đại cố gắng khuyên nhủ cha mẹ mình.

Đoàng!

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng sấm lại vang lên, ngắt lời hắn. Lý Đại giật mình, bấu chặt hai bàn tay lại.

Xoẹt!

Bỗng một ánh mắt sắc lẹm, giống như thực hóa thành lưỡi dao, cắt ngang qua ngọn tóc trên vai hắn. Hắn nhìn vài sợi tóc rơi xuống sàn nhà, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

“Con xin lỗi. Con xin lỗi.” Lý Đại run lẩy bẩy nói với ông lão. “Cha, người không sao chứ?”

“Thằng oắt con này.” Cha hắn rên lên một tiếng. “Ngươi định bóp cho nát vụn đống xương già này của ta à!”

“Không… không, con không dám.” Lý Đại lắp bắp nói.

Hóa ra, hắn giật mình vì tiếng sấm nên đã sơ ý bóp mạnh vào vai của ông lão. Trước mặt mẹ, hắn vẫn luôn được cha bênh vực, nhưng đó chỉ là vì ông ta thích gây sự cãi nhau thôi.

Bình thường, cha Lý Đại không đáng sợ là mấy, nhưng khi ông ta nổi giận lên thì còn đáng sợ hơn cả mẹ hắn. Mà việc khiến ông ta dễ nổi giận nhất chính là hắn đấm vai quá mạnh, hoặc quá nhẹ.

“Cút xuống dưới! Có một việc mà học bao nhiêu năm cũng không xong.” Ông lão gầm nhẹ. “Pha bình trà khác đem lên đây.”

“Dạ, dạ, con biết rồi.” Lý Đại rón rén tiến về phía nhà bếp, không quên híp mắt cười một cái khi đi ngang qua chỗ mẹ mình.

Cha mẹ Lý Đại tuy là vợ chồng nhiều năm nhưng tính tình lại không hợp nhau mấy, thường khắc khẩu, số lần cãi nhau còn nhiều hơn số bữa cơm trong ngày.

Mỗi lần cãi nhau xong, bọn họ lại khát nước, thế là bắt đứa con trai duy nhất của mình đi pha trà, lâu dần thành thói quen. Mặc dù trong nhà có người hầu, nhưng bọn họ lại thích uống trà của hắn pha hơn.

Lý bà bà thì thích vị trà nguyên chất, không đậm không nhạt. Còn Lý lão thì cầu kỳ hơn một chút, thích cho thêm một bông hoa cúc vàng vào trong ấm, lúc đun nước cũng không được để lửa quá to.

Đối với Lý Đại mà nói, pha trà đứng thứ hai trong những việc mà hắn thành thạo nhất, chỉ sau việc đấm vai cho cha hắn. Hắn đưa mũi ngửi mùi khói bốc lên từ hai ấm trà, nở một nụ cười nhẹ.

Hắn cẩn thận rót ít nước trà vào trong chén, ngâm một lát rồi đổ đi, sau đó lại lấy bã trà lau đều bên trong. Xong xuôi, hắn nhẹ nhàng nâng hai khay trà lên, quay lại gian phòng cha mẹ hắn đang ngồi.

“Không hay rồi!” Ngay khi Lý Đại vừa bước qua bục cửa, một nữ hầu từ phòng của hắn chạy tới, vẻ mặt hốt hoảng.

“Có chuyện gì?” Đôi vợ chồng già họ Lý đứng bật dậy khỏi ghế, đồng loạt hỏi.

“Đứa bé, đứa bé…” Cô ta ngừng lại, nuốt một ngụm nước bọt để lấy hơi rồi nói tiếp: “Chết rồi!”

Xoảng!

Hai bình trà trên tay Lý Đại rơi xuống đất, vỡ tan tành, còn hắn thì đã không thấy bóng dáng đâu. Trong một gian phòng ngủ cách đó không xa, tấm màn vải khẽ run lên, hắn xuất hiện ở đó lúc nào không hay, ngồi xuống bên cạnh chiếc giường có một nữ tử đang nằm nghỉ.

“Phu quân… con chúng ta…” Nữ tử nhìn hắn, thều thào nói.

“Không sao đâu Ngọc Nhi, có ta ở đây rồi.” Hắn đặt tay lên trán nàng, vuốt lại những sợi tóc không ngay ngắn.

“Phu quân… con…” Nữ tử tên Ngọc Nhi lại nói.

Con hắn lúc này đang nằm im lìm trong chiếc nôi gần đó, không có nhịp tim, cũng không có hơi thở, lạnh ngắt như một tảng băng. Hắn nhìn đứa bé rồi quay sang vỗ về vợ: “Con ngủ rồi, nàng cũng mau nghỉ ngơi cho lại sức.”

“Không, đừng gạt ta… con chúng ta… đâu…?”

“Nàng đừng buồn, coi như chúng ta không có duyên với nó.” Hắn âu yếm nhìn nàng, biết không thể giấu được nữa. “Đối với ta, nàng mới là quan trọng nhất.”

“Nó đâu?”

“Nàng…”

“Câm miệng!” Ngọc Nhi trừng mắt nhìn hắn, nhưng vì vẫn còn mệt nên giọng nói hơi yếu ớt. “Đưa con cho ta, ta muốn nhìn thấy nó.”

“À, ừ, phu nhân bớt giận.” Nói xong, Lý Đại cẩn thận bế đứa bé lên. Hắn chăm chú nhìn gương mặt bé bỏng đáng yêu trong tay, nhưng đã không còn chút sinh mệnh. Lòng hắn đau như cắt, nhưng không để lộ ra quá nhiều. Hắn vỗ về đứa bé một chút rồi tiến về phía chiếc giường, trao cho vợ mình.

Ngọc Nhi ngồi dậy đón lấy đứa bé, hơi lạnh từ cơ thể nó khiến làn da mềm mịn như ngọc của nàng khẽ run lên. Nhưng nàng chẳng bận tâm, vẫn hết mực ôm ấp đứa con trong lòng mình. Nàng xoa đầu, hôn nhẹ lên trán đứa bé, khẽ hát một điệu hát ru mà nàng vừa học được cách đây không lâu.

Lý Đại nhìn nàng, trong lòng có chút lo lắng. Đứa con này hắn mong chờ đã lâu, nhưng Ngọc Nhi mới là người mà hắn thương yêu nhất. Nhìn bộ dáng hiện tại của nàng, dù không than khóc, cũng không tỏ vẻ buồn đau gì, nhưng hắn biết nàng mới là người cảm thấy đau lòng hơn ai hết.

Đôi vợ chồng già họ Lý cũng chỉ biết đứng ở cửa phòng lắc đầu thở dài, nhìn đôi vợ chồng trẻ đang vỗ về xác chết của đứa con trai đầu lòng.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi, tiếng gió vẫn rít gào không ngừng, như tiếng than thở của đất trời. Sấm chớp xé toang màn đêm, nhưng khi sấm chớp qua đi, bức màn tối đen ấy lại trở về như lúc ban đầu.

“Con của mẹ ngủ cho ngoan

Cha săn yêu thú về luyện đan...”

Tiếng hát ru êm ả vang lên, nỉ non, da diết. Ngọc Nhi vừa ôm con vừa hát, chẳng bận lòng bởi mưa gió bên ngoài, cũng chẳng để tâm đến những người xung quanh.

Nước mắt tràn ra khóe mắt nàng, lăn dài trên má rồi rơi xuống trên mặt đứa bé. Nàng ta khẽ nở một nụ cười, tiếp tục khúc hát ru của mình. Nhưng nụ cười của nàng, giọng hát của nàng mỗi lúc một yếu ớt.

Lý Đại ngồi bên cạnh, không rời mắt khỏi vợ mình. Hắn nhìn nàng, cảm giác có gì đó không đúng. Sinh mệnh của nàng đang trôi đi. Có một thứ gì đó đang hút lấy sinh mệnh của nàng, âm thầm đến mức nàng không hề hay biết, hoặc mạnh mẽ đến mức nàng không thể phản kháng.

Không, là nàng cam tâm tình nguyện để nó hút đi sinh mệnh của bản thân. Nàng không biết vì sao, nhưng nàng không nỡ ngăn cản, thậm chí còn tự rút ra sinh mệnh của mình để trao cho nó.

Lý Đại nhìn vào giữa hai tay vợ mình, chân mày khẽ chau lại.

“Yêu nghiệt!” Hắn hét lớn, giơ bàn tay lên.

Chỉ một tiếng hét của hắn đã khiến cho bàn ghế trong phòng đều vỡ nát, trừ chiếc giường vợ hắn đang nằm là còn nguyên vẹn. Bàn tay hắn mạnh mẽ hạ xuống, như mang theo cả một ngọn núi lớn, hướng về phía đứa bé.

“Đừng!” Ngọc Nhi cố lấy chút sức lực còn sót lại xoay lưng về phía hắn. “Đừng hại con… con của chúng ta.”

Khi bàn tay chỉ còn cách người nàng một tấc, hắn vội thu lại, chưởng về phía bức tường bên cạnh. Trong chớp mắt, bức tường ấy đã hóa thành tro bụi, để lộ ra màn mưa âm ỉ bên ngoài.

Nếu là ngày thường, một chưởng này không đủ để khiến vợ hắn bị thương. Nhưng hôm nay, nàng vừa hạ sinh đứa con đầu lòng, lại bị hút đi rất nhiều sinh mệnh lực, không có cách nào chịu đựng được dù chỉ là dư chấn của một chưởng ấy.

Ngọc Nhi rên nhẹ, phun ra một ngụm máu lớn.

“Nàng…”

“Đừng, đừng giết con.” Nàng ôm chặt đứa bé vào trong ngực, rên rỉ từng tiếng một. “Con của chúng ta.”

“Nhưng nó…” Lý Đại nắm chặt nắm đấm, hơi thở dồn dập.

“Nó là con của chàng.”

Nhìn bàn tay run rẩy của Ngọc Nhi đang từ từ đưa lên, hắn cúi xuống, áp gương mặt của mình vào đó. Bàn tay nàng lạnh toát, sinh mệnh của nàng lúc này đã không còn nhiều, e là khó qua khỏi.

“Thường ngày, ta vẫn hay trách mắng chàng. Nhưng ta biết, chàng không hề nhu nhược như vẻ bề ngoài. Chàng chỉ giả vờ để khiến cho ta vui, đúng không? Xin chàng, hãy nghe ta lần này nữa thôi. Đứa bé không có tội, nó là con của chúng ta, hãy yêu thương nó, nuôi dạy nó thành người.”

Nói xong, hơi thở của nàng cạn kiệt, bàn tay nàng vô lực rơi xuống. Lý Đại bắt lấy tay nàng, ôm chặt vào lòng rồi gào thét. Tiếng gào của hắn còn to hơn cả tiếng sấm, phá vỡ cả màn đêm, vang lên tận trời.

Bạn đang đọc Tâm Ma - Tiếu Kì sáng tác bởi ngotieuki
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ngotieuki
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 190
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự