Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Xuyên Qua Thế Giới Khác

Phiên bản Dịch · 1093 chữ

Ầm ầm ầm!!!

Đầu óc của La Tĩnh chấn động lên và nó chấn động càng ngày càng mãnh liệt.

Đùng!!!

Đầu của hắn hung hăng đập vào một cái đồ vật cứng rắn, làm cho La Tĩnh kêu rên một tiếng.

Hắn chậm rãi mở hai mắt ra, và mơ hồ nhìn thấy trước mắt mình là một mảnh âm u màu xám.

Có một bóng người lúc ẩn lúc hiện ngay trước mặt hắn, tựa như đang bận rộn lấy thu dọn đồ đạc bên ngoài cửa sổ.

La Tĩnh mơ hồ có thể thấy được bóng người ngoài cửa sổ đang bật công tắc đèn kêu răng rắc một tiếng, một tia sáng hiện lên chiếu cho gian phòng sáng trưng như tuyết.

A...

La Tĩnh rên rỉ một tiếng, hắn muốn nhấc tay xoa xoa cái ót của mình nhưng toàn thân hắn hoàn toàn không nghe hắn sai sử.

Trên người hắn tràn ngập cảm giác hỗn hợp vừa ngứa vừa đau. Tứ chi của hắn giống như hoàn toàn không thuộc về hắn. Tuy chúng đang nằm ở trên người hắn nhưng lại tựa như bốn cái khúc gỗ.

"Mình đã chết rồi sao?"

Trong đầu La Tĩnh có chút hỗn loạn. Hắn chỉ nhớ rõ hình ảnh cuối cùng là hắn đã không cẩn thận khi tắm mà dùng bàn tay ướt đẫm cầm vào phích cắm điện, sau đó hắn đã bị điện giật bỏ mình.

La Tĩnh cũng tận mắt nhìn thấy tay mình và cái ổ điện kia nổ tung thành một đoàn điện quang màu xanh da trời, sau đó chính là khói đen đậm đặc khét lẹt, rồi tiếp theo cái gì hắn cũng không biết.

Trong đầu hắn mơ mơ màng màng, tựa như bộ não đã trở thành một đoàn bột nhão.

La Tĩnh cố gắng mở to hai mắt để nhìn thật tinh tường xem chung quanh là tình huống gì.

Ầm!!!

Lại là một hồi chấn động kịch liệt, đầu của hắn lại đụng tại vào thành giường sau lưng, một hồi đau nhức mạnh mẽ lại lần nữa truyền đến, sau đó La Tĩnh đã triệt để ngất đi.

...

Không biết trôi qua bao lâu, có lẽ là một ngày, và cũng có lẽ là mấy ngày.

La Tĩnh rốt cục cảm giác được thân thể của mình đã có đi một tí tri giác, ý thức của hắn dần dần tỉnh táo lại từ bên trong hôn mê.

Cạch!

Một tiếng vang nhỏ tựa như là tiếng đóng cửa.

Giọng nói hỏi thăm của một cô gái vang lên: "Mẹ đi ra ngoài rồi ạ?"

Một giọng nói đàn ông quen thuộc trả lời, rồi sau đó liền không có âm thanh: "Ừm, bà ấy ăn trước bữa sáng rồi đi mua một ít rau quả tươi. Lát nữa ba cũng sẽ đi đến chỗ thím của con."

La Tĩnh thình lình phát hiện, hắn đang ngồi bên trong một gian phòng ngủ xinh xắn. Trước mặt hắn là một cái bàn học hình chữ nhật, hắn thuận tay cầm lên bút máy màu đen và viết ra một hàng chữ bên trên tờ giấy trắng.

Bạch quang sáng ngời bên ngoài cửa sổ chiếu vào tay hắn, bên ngoài đang có mưa rơi lác đác tí tách, làm cho ngói đỏ của nhà lầu đối diện ướt đẫm một mảnh.

Ngay lúc này, một luồng ký ức khổng lồ như dòng nước lũ, mạnh mẽ như hồng thủy phá đê lập tức xông vào trong đầu của hắn.

"A..."

La Tĩnh không tự giác mà rên rỉ lên và lấy tay che cái trán. Vô số ký ức lạ lẫm điên cuồng dũng mãnh xông vào đại não của hắn.

Kanon? Mình tên là Kanon sao? Mình. . . đã xuyên việt rồi ư?

Hắn bất chấp mọi thứ, cố nén cơn đau đầu mà phi tốc tra xét ký ức đang dũng mãnh xông vào đại não của hắn.

Thế giới này có bối cảnh tương tự với thời kì cách mạng công nghiệp tại Châu Âu. Đã có ô tô, máy bay cũng có, vũ khí nóng như súng giới đại pháo cũng đều có. Chỉ có điều còn chưa có phát triển đến trình độ đại quy mô của vũ khí mang tính sát thương cao.

Thân phận của La Tĩnh là một chàng thiếu niên tên là Kanon, sinh ra trong một gia đình bình thường, năm nay 16 tuổi, cha mẹ đều là viên chức cho một công ty cao su bình thường. Hắn còn có một cô em gái tên là Anna. Hoàn cảnh sinh hoạt chung quanh tương tự với thời kì cách mạng công nghiệp tại Châu Âu, nhưng bằng vào ký ức này đã để cho hắn hiểu được, nơi đây tuyệt đối không phải là địa cầu.

Bởi vì hắn và em gái hắn đều trời sinh có mái tóc màu tím đen, con mắt có màu đỏ rượu. Màu tóc di truyền từ ba, còn màu mắt di truyền từ mẹ. Mà trên địa cầu cho tới bây giờ cũng không có nghe nói qua có người trời sinh mang màu tóc và màu mắt như thế này.

Hơn nữa chàng thiếu niên Kanon này trước kia đã học qua lịch sử, cho nên La Tĩnh liền biết các quốc gia cường đại nhất của thế giới này cũng không phải là Mỹ, Nga, Trung Quốc; mà lại là Liên Bang Aru, đế quốc Wiseman và nước cộng hoà Tulip. Những mặt khác thì ngược lại là có cách cục đồng dạng với địa cầu, có đến mấy trăm quốc gia lớn nhỏ không đều, và chế độ nhà nước cũng không đồng dạng.

Trừ địa danh và hoàn cảnh có chỗ bất đồng, nhưng các mặt khác đều cùng loại với địa cầu.

Người dân nơi này từ nhỏ đã tiếp nhận hình thức giáo dục, từ tiểu học đến trung học rồi lại đến đại học. Một bậc học cũng không thiếu.

La Tĩnh hiện tại đang học tại học viện quý tộc Saint Oriole, đứng thứ ba trong tỉnh của hắn. Học viện này là trường cấp 3, hắn chỉ mới vừa vặn nhập học một năm, và bây giờ đang là ngày nghỉ. Kanon đang ở nhà thì bất chợt phát sốt, thế là Kanon cứ như vậy mà đi đời nhà ma, rồi La Tĩnh vừa vặn xuyên việt tới cũng xem như nhặt được một cái đại tiện nghi.

Bạn đang đọc Thần Bí Chi Lữ (Bản Dịch) của Cổn Khai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Trinhthám369
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 44

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.