Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Quý Tộc

Phiên bản Dịch · 1067 chữ

Kanon ngồi ở bên người em gái, chứng kiến ánh mắt của Anna cũng không tự chủ mà nhìn về phía hai người nam sinh kia.

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu mà liếc nhìn hai người nam sinh này rồi dời đi ánh mắt.

Có rất nhiều nam sinh bình thường ngồi ở trên xe, cho nên khi hai vị nam sinh ưu tú kia lên xe đã tạo ra tình huống hoàn toàn đối lập, tựa như là một loại phụ gia vậy.

Kanon nhìn cảnh sắc đang xẹt qua bên ngoài cửa sổ. Hai bên đường sạch sẽ xám trắng xếp vào những cây đèn đường màu đen, kiến trúc ven đường phần lớn đều là nhà lầu bình thường bằng xi-măng trắng. Ngẫu nhiên có thể thấy được một ít phòng ốc bằng đá trắng, phong cách đều có một chút kiểu dáng của Châu Âu.

Thỉnh thoảng cũng có ô tô vượt qua bên cạnh.

Anna ngồi bên cạnh bỗng nhiên nhỏ giọng nói: "Ba mẹ bảo em nói với anh là cuối tuần chúng ta không cần trở về nhà nữa mà cứ ở lại trường học, do công ty của ba mẹ có chút việc cần bọn họ đi công tác. Có thể là một tuần lễ ba mẹ sẽ không về nhà, vì vậy mới để cho chúng ta tự giải quyết."

Kanon gật đầu và nói ra với ngữ điệu như thường ngày: "Ừm, anh biết rồi! Đúng rồi, lần trước thứ tự của em sau kỳ thi đã tăng lên vài thứ hạng, có phải mẹ em đã mua cho em con gấu Bunni đúng không?"

Anna nghiêng đầu sang chỗ khác và không để ý tới hắn mà nói: "Vậy thì thế nào? Nếu thành tích của anh cũng tăng lên thì mẹ cũng sẽ mua cho anh chút quà thôi."

Kanon chỉ cười cười và không nói thêm gì nữa. Trong lúc lơ đãng hắn chợt nhận thấy, phía dưới tầm mắt của hắn đang chậm rãi hiện ra năm ô số liệu màu đỏ hồng. Nó dùng một loại ký hiệu quái dị để hiện ra mấy loại thuộc tính bất đồng. Mà điều rất kỳ dị chính là, hắn lại không biết ý nghĩa của mấy loại ký hiệu này.

Nụ cười trên mặt Kanon lập tức thu liễm lại, trong nội tâm hắn lập tức chấn động. Hắn vội vàng nhìn chung quanh một chút và phát hiện không có bất kỳ người nào nhận ra hắn khác thường mà vẫn còn tiếp tục nói chuyện.

Em gái hắn thì đã lấy ra một cuốn sách lịch sử và bắt đầu yên lặng học thuộc lòng.

Kanon thầm nghĩ: "Đây là cái gì? Là phúc lợi sau khi xuyên việt sao?"

Kanon từng xem qua rất nhiều tiểu thuyết, và bên trên đều có giảng rằng sau khi xuyên việt sẽ được bổ sung phúc lợi, nhưng hắn từng cho là mình không có. Thật không nghĩ tới hiện tại nó mới chậm rãi hiện ra. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào năm loại ký hiệu kia.

Hắn tập trung tinh thần nhìn vào năm loại ký hiệu phía dưới tầm mắt, trong miệng hắn còn khẽ nhúc nhích và trong lòng lặng yên niệm ra:

"Lực lượng 0.31, nhanh nhẹn 0.22, thể chất 0.27, trí lực 0.32, tiềm năng 25%!"

Ngay tại hắn mặc niệm ra năm loại ký hiệu này thì lập tức, một luồng tin tức ngắn gọn đã chảy vào trong đầu của hắn.

Kanon bỗng nhiên nhắm lại hai mắt và trầm mặc ngồi tại chỗ không nhúc nhích. Một lát sau hắn mới chậm rãi mở to mắt ra.

"Vì điện giật mà ta xuyên việt rồi phụ thể, cuối cùng đã biến dị ra siêu năng lực trong linh hồn!"

Hắn nhớ lại tất cả quá trình mà năng lực này xuất hiện, đúng là xen lẫn vô số sự trùng hợp.

Sau vô số sự biến hóa phức tạp không hiểu, cuối cùng đã hình thành loại siêu năng lực này.

Kanon nghi hoặc nhìn vào chỉ số tiềm năng 25% ở hàng cuối cùng, hắn cảm giác có chút không thể tưởng tượng nổi.

"Sau khi chỉ số tiềm năng này tràn đầy, vậy ta có thể trực tiếp gia tăng bốn hạng thuộc tính phía trước!" "Chuyện này chẳng phải rất giống chơi trò chơi ư? Nhưng nó lại có thể dùng trong sinh hoạt hiện thực và tùy ý thay đổi thuộc tính của chính mình!"

Kanon biết rất rõ, tại thế giới có khoa học kỹ thuật lạc hậu như này, khi chiến tranh vẫn dùng kết hợp giữa vũ khí lạnh và vũ khí nóng, vậy bản thân cái siêu năng lực này nếu quả thật có thể gia tăng thuộc tính, thế thì tương lai của hắn tuyệt đối không phải là người bình thường có thể tưởng tượng được.

Kanon tự giễu cười và thầm hỏi: "Đây không phải là ảo giác chứ? Chẳng lẽ ta muốn siêu năng lực đến điên rồi sao?"

Vào lúc này, chiếc xe buýt bỗng nhiên ngừng lại.

Tài xế lái xe hô lên: "Đã đến đã đến! Tất cả đều xuống xe đi!"

Tài xế lái xe là một người đàn ông có râu quai nón.

Các học sinh trên xe cũng bắt đầu lục tục ngo ngoe đi xuống xe.

Anna đẩy đẩy Kanon xem như là nhắc nhở, sau đó cô ấy mang theo túi sách và đi xuống xe trước.

Một mảng lớn thảm cỏ xanh biếc hiện ra, từng chiếc xe buýt màu đen vững vàng dừng lại bên cạnh thảm cỏ, và trên xe không ngừng đi xuống các học sinh của học viện Saint Oriole.

Các học sinh này đều ăn mặc quần áo dạng trắng đen.

Phía cuối thảm cỏ đang đứng sừng sững một mảng lớn kiến trúc mái vòm với hoa văn ố vàng, trung tâm là một mái vòm hình vuông, hai bên là những lầu cao dạng tháp hơn mười tầng.

Phía xa xa còn mơ hồ thấy được một tòa nhà to lớn có cùng phong cách kiến trúc.

Một số lượng lớn học sinh đang qua lại ở trong đó.

Trong đó cũng xen lẫn một ít giáo viên ăn mặc đồng phục màu đen nhánh.

Bạn đang đọc Thần Bí Chi Lữ (Bản Dịch) của Cổn Khai

Truyện Thần Bí Chi Lữ (Bản Dịch) tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Trinhthám369
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.