Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Vương Trường Sinh (1)

Phiên bản Dịch · 1410 chữ

Nhóm dịch: NTm.Group

Phụ trách: Vô Tà Team

Đại Tống, Ninh Châu

Huyện Bình An là một trong bảy mươi hai huyện của Ninh Châu, bao quanh bởi núi đồi, dân cư rất thưa thớt, đảo Liên Hoa là đảo duy nhất ở huyện Bình An.

Đảo Liên Hoa nhìn ngoài giống như một đóa sen đang nở rộ nên mới có cái tên như vậy, trên đảo không ít hoa sen.

Sáng sớm, ánh mặt trời từ phía đông dâng lên, chiếu rọi mọi nơi ở đảo Liên Hoa, mang đến một tia nắng ấm áp.

Ở trung tâm đảo, có một sân vườn rộng lớn, đình đài lầu các, hành lang hoa viên chỗ nào cũng có.

Giữa sân có một hồ nhỏ do người đào, sương mù màu trắng dày đặt che kín toàn bộ hồ nước, không thể nhìn rõ được bên trong.

Thời gian trôi qua, sương trắng dần dần tan đi.

Trong hồ có một đóa sen lớn màu xanh, đứng vững ở trung tâm là một đài đá hình hoa sen, trên đài đá là một tòa nhà hai tầng cao màu xanh, ở lầu các cửa vào phía trên, lộ ra một bảng màu xanh dài hơn một trượng, rồng bay phượng múa viết to ba chữ “Thanh liên các” màu vàng.

Trong một phòng trên tầng hai của Thanh liên các, một thanh niên áo lam chừng mười tám mười chín tuổi, ngồi xếp bằng trên một cái bồ đoàn màu xanh.

Thanh niên áo lam hai hàng lông mày như kiếm, mi thanh mục tú, tóc đen tới vai, làm cho người ta có cảm vô cùng thoải mái.

Thanh niên áo lam khép hờ hai mắt lại, hơi thở có một nhịp điệu, theo nhịp hít thở, xung quanh có nhiều điểm ánh sáng lam hiện lên, một tầng ánh sáng lam nhè nhẹ bao phủ thân thể hắn.

Thời gian dần dần trôi qua, ánh sáng màu lam dần hấp thụ vào cơ thể hắn.

Thanh niên áo lam mở hai mắt, trong mắt hắn lộ ra một tia sáng.

“Rốt cuộc cũng tiến vào luyện khí tầng năm.”

Vương Trường Sinh nhẹ thở ra một hơi, khuôn mặt gầy lộ ra chút ý cười.

“Cửu thúc công, điểm tâm làm xong rồi.”

Thanh âm cung kính của một nam tử từ bên ngoài truyền đến.

Vương Trường Sinh cười nhẹ nói: “Thu Sinh, mang điểm tâm vào đi!”

Vương Trường Sinh đẩy cửa ra ngoài, đi xuống dưới lầu.

Một gã thanh niên áo lam hơn hai mươi tuổi đẩy cửa đi đến, trong tay cầm một cái khay màu xanh.

Khay bày một chén cơm trắng, một dĩa rau xanh cùng một dĩa đậu hũ, hương thơm ngất mũi làm người ta vừa ngửi đã thèm.

“Cửu thúc công, đây là điểm tâm Thu Nguyệt làm cho ngài, người xem xem có hợp khẩu vị không.”

Vương Thu Sinh bày đồ ăn ra xong, đứng ở một bên, thần sắc cực kỳ cung kính.

Vương Trường Sinh nhíu mày nói: “Ta không phải nói rồi sao? Chúng ta cùng nhau dùng điểm tâm, tại sao chỉ đưa tới một phần?”

“Phụ thân có dặn dò, Cửu thúc côn là trưởng bối, tôn nhi nhất định phải phụng dưỡng cẩn thận, không thể chậm trễ Cửu thúc công, tôn nhi vạn vạn không dám cùng Cửu thúc công ngồi cùng bàn dùng bữa, mong Cửu thúc công hiểu cho.”

Vương Trường Sinh sắc mặt căng thẳng, thật cẩn thận giải thích.

Vương Trường Sinh nhẹ thở dài một hơi, lắc lắc đầu nói: “Quên đi, ngươi đi xuống dùng điểm tâm đi! Dùng xong điểm tâm hẵng qua đây thu thập bát đũa.”

“Tôn nhi tuân mệnh.”

Vương Thu Sinh lên tiếng đáp ứng, hành lễ xong rút khỏi Thanh Liên các.

Năm trăm năm trước tổ tiên Vương gia, Vương Nguyên Cương dẫn toàn gia đến quận Trườn Bình, Ninh Châu định cư.

Lúc ấy, Vương gia chỉ là gia đình có 7 người, nhưng ở dưới sự che chở của 2 tu sĩ Trúc Cơ, không đến trăm năm, nhân khẩu Vương gia đã lên gấp mấy chục lần, tuy rằng chỉ có số ít người may mắn có linh căn, nhưng có thể đặt trụ cột cho Vương gia sau này.

Trải qua hơn trăm năm phát triển, dân cư Vương gia không ngừng tăng lên, lượng người tu tiên không ngừng gia tăng, tính đến nay, Vương gia có 145 người tu tiên, còn có mấy chục vạn tộc nhân không có linh căn.

Gia tộc Vương gia trú ở quận Trường Bình núi Thanh Liên, tộc nhân có được linh căn Vương gia đều ở tại núi Thanh Liên.

Thanh liên sơn vốn dĩ có một cái nhất giai thượng phẩm linh mạch, nhưng dưới sự nỗ lực khai thác của các đời tổ tiên Vương gia, nhất giai thượng phẩm linh mạch nay đã chỉ còn là nhị giai hạ phẩm linh mạch, có thể cung cấp đủ linh khí cho tu sĩ Trúc Cơ.

Về phần chục vạn tộc nhân Vương gia không có linh căn, sẽ sống phân bố tại ba huyện của quận Trường Bình. Phân biệt là huyện Bình An, huyện Thanh Vân và huyện Thanh Trúc.

Gia chủ đương nhiệm của Vương gia là Vương Minh Viễn, cũng là phụ thân của Vương Trường Sinh. Vương Minh Viễn là tứ linh căn, tư chất cũng không tốt, nhưng hắn xử sự công bằng, đối nhân khiêm hòa, được đại đa số tộc nhân đề cử làm gia chủ Vương gia, phụ trách các sự vụ lớn nhỏ của gia tộc.

Trúc cơ tu sĩ Vương gia Vương Diệu Thông thường ngày rất ít lộ diện, hàng năm bế quan tu luyện.

Mẫu thân Liễu Thanh Nhi của Vương Trường Sinh là một tán tu, tam linh căn. Tư chất so với Vương Minh Viễn tốt hơn một bậc.

Năm đó, gia gia của Vương Trường Sinh là Vương Diệu Tổ không đồng ý cho Liễu Thanh Nhi vào cửa. Bởi vì Vương Diệu Tổ tính để cho Vương Minh Viễn cưới đích nữ của Quảng Dương quận Triệu gia, tăng thêm quan hệ của hai nhà vào lúc đó. Vương gia và Triệu gia thực lực không sai biệt lắm, Trúc cơ lão tổ của hai nhà lại là bạn tốt, cửa hôn nhân này đối với hai bên đều có lợi.

Vương Minh Viễn kiên quyết từ chối, không phải Liễu Thanh Nhi không cưới. Vương Diệu Tổ tức giận cấm bế Vương Minh Viễn ba năm.

Liễu Thanh Nhi cũng ở phụ cận Liễu Thanh sơn khổ đợi Vương Minh Viễn ba năm. Cảm động đến Vương Diệu Tổ, lúc này mới để Liễu Thanh Nhi vào cửa gặp mặt.

Liễu Thanh Nhi nhận chức ở một cửa hàng luyện khí mười năm, làm một học đồ luyện khí. Vương Diệu Tổ biết được việc, mới sảng khoái đồng ý cửa hôn sự này.

Vương Trường Sinh là con trai độc nhất, trong đám hậu bối cùng bối phận xếp hàng thứ chín. Hắn là kim thủy thổ tam linh căn. Chủ linh căn là thủy, độ cảm ứng của thủy linh căn đạt đến sáu mươi, tư chất so với đám hậu bối cùng thời xem như trung đẳng. Hắn tu luyện là “Vân Vũ Quyết” Vương gia tổ truyền.

Công pháp này là công pháp Hoàng phẩm nhất giai. Có thể từ luyện khí tầng một tu luyện đến luyện khí tầng chín. Công pháp này thắng ở điểm vững vàng, ít bình cảnh, dễ đột phá.

Vương Trường Sinh năm tuổi tiến vào Giảng đạo đường, đọc sách, biết chữ, từ tộc lão học biết được tri thức tu tiên.

Tám tuổi bắt đầu tu luyện, mỗi tháng nhận mười cân nhất giai hạ phẩm linh mễ.

Năm mười ba tuổi, Vương Trường Sinh tiến vào luyện khí tầng bốn, mỗi tháng nhận ba cân nhất giai trung phẩm linh mễ.

Thời điểm Vương Trường Sinh mười sáu tuổi, vẫn là luyện khí tầng bốn, dựa theo tộc quy, trước mười tám tuổi không cần làm việc, gia tộc cung cấp tài nguyên tu luyện. Nếu có thể trước mười tám tuổi luyện đến được luyện khí tầng năm, sẽ xuất lực cho gia tộc, đổi lấy tài nguyên tu luyện.

Bạn đang đọc Thanh Liên Chi Đỉnh(Bản Dịch) của Tiêu Thập Nhất Mạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi vânkhinh
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 29
Lượt đọc 5253

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.