Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 3 Ô Châu cổ đại

Bạn đang đọc Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng của Khanh Thiển

Phiên bản Dịch · 1387 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhiếp Triều lại một lần nữa sững sờ: “???”

What?

Anh vừa nghe thấy cái gì cơ?

Ô Châu cổ đại không phải đã hoàn toàn biến mất rồi sao?

Ô Châu cổ đại tồn tại ở thế kỉ 14-16, bởi vì một cuộc vận động tư tưởng văn hóa, văn học, nghệ thuật, âm nhạc,… nhiều nhân vật trứ danh ở các lĩnh vực xuất hiện, Ô Châu cũng từ đó chuyển suy sang thịnh.

Hoàng thất Ô Châu rất nhiều, nhưng phần lớn đều không còn tồn tại nữa. Đến nay, ở Y Quốc cũng chỉ còn lại hậu duệ của 10 hoàng tộc, mỗi hoàng tộc sẽ có những lễ nghi khác nhau.

Chỉ là một tư thế ngồi bình thường, anh không thấy nửa điểm khác biệt, sao có thể là lễ nghi của hoàng tộc Ô Châu ?

Nhưng Nhiếp Triều không nghi ngờ lời nói của Phó Quân Thâm.

Bởi người bạn công tử này từng nói với anh, muốn trở lên thành công thì điều kiện tiên quyết là trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.

Nhiếp Triều cứ cảm thấy có điều bất ổn, nhưng không thể chỉ rõ được, đành phải khiêm tốn học hỏi.

Công tử quyền quý đệ nhất Hỗ Thành biết lễ nghi Ô Châu cũng không có gì là lạ, nhưng cô con gái từ dưới quê lên này của Doanh gia?

Doanh Tử Khâm mở to mắt, sắc mặt không đổi.

Cô đổi tư thế ngồi, ngả người ra sau: “Đã từng đọc qua trong sách”

Phó Quân Thâm cũng dựa người ra sau, cười: “Cái sở thích này có vẻ không giống những bạn nhỏ khác.”

Doanh Tử Khâm không trả lời nữa.

Mười phút sau, toàn bộ đồ ăn được mang lên.

Ở Hán Các không có phòng đơn, các bàn sẽ được ngăn cách bởi một tấm mành che, trên bàn có lư hương, tùy theo sở thích của khách mà đốt những hương khác nhau.

Bên cạnh còn có một cây cầu đá nhỏ, nước chảy mang đậm phong cách cổ kính.

Doanh Tử Khâm nghiêng đầu, ánh mắt khẽ nhúc nhích.

Hoa quế, hương thảo, trầm hương, oải hương, đàn hương…tất cả đều là những loại thảo mộc giúp xoa dịu thần kinh, hiển nhiên là được đặc biệt chuẩn bị.

Chỉ một lúc thôi, cũng giúp cô thả lỏng không ít.

Lần đầu tiên cô đến địa cầu là vào giữa thế kỉ 15.

Không ngờ tới có thể đến đây một lần nữa. Nói cho cùng thì cô cũng là người phàm trần, có thể sống sót cũng chẳng dễ dàng gì.

Bởi vì bị thương quá nặng, linh hồn cô bị phách tán, ý thức của cô đã ngủ say 17 năm, hôm nay mới hoàn toàn tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, cô có chút thảm thương.

Tình trạng thiếu máu kéo dài khiến cô trở lên suy yếu, thậm chí có thể nói là nghìn thương trăm tích, chỉ cần chạm nhẹ thôi sẽ vỡ.

Cô cần nhiều dược liệu quý để cải thiện sức khỏe, hồi phục khí huyết.

Nhưng vấn đề là cô KHÔNG CÓ TIỀN!!!

Trước đây ở Ô Châu cô có không ít vàng bạc, đã nhiều năm qua đi, những ngân hàng trước đây đều đã ngừng hoạt động, không biết chỗ tiền bạc đó của cô giờ ở đâu nữa…

Doanh Tử Khâm suy nghĩ một lát, hỏi: “Hỗ Thành có nơi nào chơi vui không?”

“Có nhiều là đằng khác.” Nhiếp Triều có vẻ đã say, nấc cục một cái “Cô đến Hỗ Thành cũng lâu vậy rồi, vẫn chưa đi đâu chơi à?”

“Kho máu di động như tôi, làm gì có cái tự do đấy.”

Nhiếp Triều lại lần nữa nghẹn lời.

“Cô bạn nhỏ, ăn cái này đi.” Phó Quân Thâm đưa cho cô một bát canh long nhãn táo đỏ. Sau khi thấy cô nhận lấy mới ngả người ra sau: “Một năm nay, Doanh Lộ Vi đã bị thương bao nhiêu lần rồi?”

Nhiếp Triều nhẩm tính: “Chỉ tính những lần vào viện thôi, cũng không dưới 10 lần.”

Lời này vừa nói ra cũng khiến anh ta tự thấy kinh hãi.

Ở Hỗ Thành không ai không biết Doanh Lộ Vi bị bệnh máu khó đông, thế nên mọi người đều hết sức che chở. Đến chạm còn không dám, sao có thể bị thương nhiều như thế?

Nhiếp Triều ngập ngừng nói: “Đại tỷ, em không biết nếu truyền nhiều máu như thế cho cô ta thì…”

Lời nói đến môi nhưng không thốt ra được.

Hơn mười lần truyền máu, ai mà chịu nổi chứ?

Doanh Tử Khâm từ từ uống hết canh long nhãn táo đỏ, mắt phượng híp lại, vô tư nói: “Còn hơn cả thế.”

Ngay khi vừa tỉnh lại, cô đã biết cơ thể này tiêu hao quá nhiều sức lực, giờ chỉ có thể miễn cưỡng gắng gượng.

“Ừm” Phó Quân Thâm đưa cho cô một tờ giấy ăn, cười nhẹ một tiếng: “Chắc em đủ khả năng để ghi danh vào Kỷ lục Guinness rồi đấy.”

Nhiếp Triều toát mồ hôi lạnh.

Anh với Phó Quân Thâm chơi với nhau từ nhỏ, tính khí của đối phương đều hiểu rõ.

Với cái ngữ khí dịu dàng thế này, hẳn là đang rất giận.

Nhưng điều này sao có thể?

Doanh gia nhận nuôi một cô con gái, cho ăn ngon uống tốt, không phải chỉ để lấy máu đấy chứ?

Những góc khuất của hào môn, bọn họ đều đã sớm quen, so với chuyện này còn kinh khủng hơn.

Nhiếp Triều khẽ thở dài, vẫy tay gọi phục vụ, rồi lịch sự nói: “Đại tỷ, ăn nhiều một chút, Thất thiếu nói đúng đấy, cần phải bồi bổ.”

Doanh Tử Khâm khó khăn lắm mới ăn hết đĩa gan heo, giờ lại bị đẩy thêm đĩa nữa: “…”

                        --------------------------------------------------------------------------

Lúc này, cánh cửa gỗ chạm khắc của Hán Các lại mở ra.

Có tiếng bước chân, một nhóm người bước vào.

Đi đầu là một người đàn ông vóc dáng cường tráng, đôi chân thon dài, rắn rỏi được bao bọc trong chiếc quần âu đen.

Khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt lạnh như băng, toàn thân tỏa ra khí chất cao quý, quyến rũ của đàn ông trưởng thành.

Nhìn rõ người bước vào là ai, các nhân viên trong Hán Các đều khẩn trưởng.

Gương mặt này, ở Hỗ Thành có ai không biết.

Tam gia của Giang gia – Giang Mạc Viễn.

Người thừa kế đầu tiên trong tứ đại gia tộc, vừa có diện mạo, địa vị, lại nắm trong tay thực quyền.

Các thiên kim ở Hỗ Thành, đều muốn gả cho anh ta.

Giám đốc nhà hàng bước tới, cung kính tiếp đón : “Giang tổng, vị trí ngài đặt ở bên này, mời theo tôi.”

Giang Mạc Viễn gật đầu, nhấc bước tiến vào.

Nhưng đúng lúc này, thư ký phía sau đột nhiên tiến lên, trầm giọng gọi: “Tam gia”

Nói xong, liền chỉ về một hướng.

Giang Mạc Viễn cau mày, nhưng cũng quay đầu lại nhìn theo hướng thư ký chỉ, ánh mắt đột nhiên trầm xuống.

Cô gái với thân hình mảnh mai đang ngồi trên ghế trúc, đầu hơi nghiêng. Không biết đã xảy ra chuyện gì mà nét mặt cô có vẻ hơi kháng cự.

Những người ngồi cạnh cô, anh cũng biết.

Phó Quân Thâm.

Vị thiếu gia phong lưu của Phó gia, danh tiếng không tốt đẹp là mấy.

Ra nước ngoài ba năm, xem ra cũng chẳng thay đổi gì.

Không biết nghĩ tới điều gì, lông mày Giang Mạc Viễn nhíu sâu, sải bước rời đi, để lại những người phía sau nhìn nhau khó hiểu.

Những người này đều là khách hàng của tập đoàn Giang thị, cũng xem như là hiểu tính khí của Giang Mạc Viễn.

Giang tam gia của Hỗ Thành trước giờ đều không để lộ biểu tình ra ngoài, việc gì có thể khiến anh thay đổi sắc mặt như vậy?

“Tam gia phải đi dạy dỗ một vãn bối không nghe lời, một lát sẽ quay lại.” Thư ký tiếp lời “Mời các vị ngồi trước đã.”

Bạn đang đọc Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng của Khanh Thiển
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi yinyin1302
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự