Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Màn Dạo Đầu

Bạn đang đọc Tiên Đảo sáng tác bởi daihuynhjuka

Tiểu thuyết gốc · 1038 chữ · khoảng 3 phút đọc

Trần Thanh Thanh cũng không bình tĩnh được nữa, hơi thở cô phà vào quy đầu, từng đợt từng đợt khí nóng cô phun ra hít vào quy đầu không dứt.

Tần Vũ cảm nhận hơi thở của cô, hắn nhắm mắt lại hưởng thụ tình cảnh này.

500 năm một lòng cầu đạo, chưa từng nếm trải sắc dục bao giờ, bây giờ được người khác phái hầu hạ tận miệng như thế cảm giác sướng không gì sánh được.

Có lẽ do quá hưng phấn, cũng có lẽ do quá sung sướng, quy đầu dần ửng đỏ lên.

Trần Thanh Thanh nhìn màu sắc quy đầu từ màu nhạt chuyển sang màu đỏ đậm, cô biết chuyện gì sắp xảy ra.

Sắp xuất tinh!

Cô thầm nghĩ trong lòng, động tác cũng nhanh hơn.

Đây là lần đầu tiên cô được chứng kiến cảnh xuất tinh ngoài đời thực nên có hơi căng thẳng, nghe nói lúc chưa xuất thì phái nam sướng lắm, sau khi xuất xong cậu bé sẽ nhỏ lại vì hết hứng thú.

Lại thêm vài lần xóc lên xóc xuống, cậu bé đỏ chót bắt đầu có vài đường gân xanh hiện lên, sau đó Trần Thanh Thanh cảm thấy thanh dùi cui run bần bật, một cảm giác kỳ quái hiện lên trong đầu, sau đó vài giọt tinh dịch bắn ra phun thẳng vào mặt cô.

Hình như tinh dịch hơi ít thì phải? Cô thầm nghĩ, một giây tiếp theo cô biết suy nghĩ này là ngây thơ cỡ nào.

Sau vài giọt phun vào mặt cô, một dòng tinh dịch nối theo hàng phun vào mắt cô, vào mũi cô, vào miệng cô, mãi đến 2 giây sau mới chấm dứt quá trình này, mà thanh dùi cui bên dưới cũng đã ỉu xìu.

Trần Thanh Thanh nhắm chặt hai mắt lại, tinh dịch dính đầy mặt cô, mắt cô cũng dính vài chục giọt khiến cô không mở mắt ra được, cô hé miệng muốn nói gì đó bỗng vài giọt rơi tọt vào miệng cô.

Vị này...ưm…..hơi đắng….

Trần Thanh Thanh thầm đánh giá, cô biết nam nhân thích nữ nhân của mình nuốt tinh dịch của mình, cô mở miệng ra để mặc tinh dịch rơi thẳng vào miệng, cô lè lưỡi ra liếm lên liếm xuống, hai bầu vú của cô cũng dính đầy tinh dịch, cô cúi đầu lè chiếc lưỡi nhỏ cố gắng liếm cho hết mới thôi.

Tần Vũ cảm thấy một trận sung sướng ập tới, hắn nhắm nghiền mắt thoả mãn hưởng thụ cảm giác tê tái, sung sướng từ tận linh hồn, cũng không để ý tới cử động của Trần Thanh Thanh.

Mãi đến khi Trần Thanh Thanh nhìn chằm chằm hắn, hắn mới mở mắt nhìn cô, hắn cười khẽ hỏi:"Vị thế nào?".

Trần Thanh Thanh lè lưỡi ra, trên chiếc lưỡi màu hồng hồng của cô còn dính chút tinh dịch, như muốn chứng minh cho hắn xem là cô đã nuốt hết không sót một giọt, cô thụt lưỡi lại nuốt xuống, sau đó cô thè lưỡi ra lần nữa.

Lần này trên bề mặt chiếc lưỡi đã không còn một giọt tinh trùng, lúc này cô mới cười khẽ nói:"Vị hơi đắng nhưng vì anh tôi sẽ cố hết sức phục vụ".

Tần Vũ hài lòng gật đầu, nói:"Yên tâm, đi theo tôi là tạo hoá lớn nhất cuộc đời cô".

Trần Thanh Thanh cười khẽ, gật gật đầu tỏ vẻ đồng tình, trải qua một màn phóng túng vừa rồi cô cảm thấy cả người khô nóng cần được giải toả, nhất là vùng kín bên dưới mơ hồ đã rỉ ra vài giọt nước.

Chẳng lẽ mình lại dâm đãng như vậy?

Trần Thanh Thanh thầm nghĩ, từ trước đến nay cô là một người sống nội tâm, vì gia tộc cô có thể hi sinh tất cả, từ nhỏ cô đã được hưởng thụ đãi ngộ giáo dục tốt nhất Liên Bang, hưởng tài nguyên mà không người dân thường nào được hưởng.

Cô được dùng đồ tốt nhất, được học giáo trình cao cấp nhất do hàng trăm giáo sư tiến sĩ cao cấp nhất Liên Bang biên soạn ra.

Cô được xem như thiên chi kiêu nữ, một người trên vạn người, các thế hệ đồng trang lứa của cô đều phai mờ ảm đạm trước quang mang huy hoàng, cao quý của cô.

Cô như một nữ hoàng được vạn người kính ngưỡng, trí tuệ cô cao đến đáng sợ, từ lúc chấp chưởng gia tộc đến nay chỉ có 5 tháng nhưng cô đã khiến thực lực kinh tế gia tộc tăng gần một phần ba, bằng nguồn tài chính của gia tộc cô đã mời chào được thêm 5 vị Tông Sư cho gia tộc.

Cống hiến của cô là không thể chối bỏ.

Từ khi còn bé đến khi lớn lên cô luôn vì gia tộc, cô xem gia tộc cao quý nhất hơn tất cả mọi thứ trên thế giới, nếu phải lựa chọn giữa gia tộc và bản thân cô thì cô sẽ không chút do dự chọn gia tộc.

Nhưng một màn vừa rồi khiến trái tim thiếu nữ của cô loạn nhịp, cô không biết thứ cảm xúc kỳ lạ khi cô nhìn về phía người thanh niên này là gì, nó không phải tình dục hay ham muốn, nó chỉ là một ý nghĩ, một ý niệm, một thứ cảm xúc mà cô không thể diễn tả bằng lời.

Tia cảm xúc kỳ lạ này khiến cô không khống chế được chính mình.

Khẽ lắc đầu gạt ý nghĩ kỳ quái này sang một bên, cô xoa xoa cặp núm vú đỏ chót của mình, dùng ngữ khí nhẹ nhàng mang theo một chút ham muốn nói:"Ừm….anh có muốn làm bây giờ không?".

Đã có lần một thì sẽ có lần hai, cô cũng không e thẹn như trước nữa, giọng điệu bình tĩnh trở lại.

Cô muốn kết thúc tấm thân xử nữ của mình trong hôm nay.

Đó có lẽ là một loại bản năng, nhưng giọng nói cô ẩn ẩn mang theo chút hi vọng.

Bạn đang đọc Tiên Đảo sáng tác bởi daihuynhjuka
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi daihuynhjuka
Thời gian
Lượt thích 8
Lượt đọc 408
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự