Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Đừng Sợ

Phiên bản Dịch · 1670 chữ

Chương 34: Đừng Sợ.

“Hoa Chiêu! Đây là nhà Hoa Chiêu phải không? Cô có thư.” Người phát thư hô.

Hoa Chiêu bỗng chốc bật cười, vậy mà có thể hồi âm thư cho cô hả? Dấu hiệu tốt!

“Đến đây đến đây!” Hoa Chiêu vui vẻ bước chậm ra ngoài. Công bố tin tức mang thai ra ngoài rồi, cô cũng có tự giác của người phụ nữ có thai, làm gì cũng biết chú ý.

Hoa Chiêu cầm lấy bức thư, cũng thấy rõ chữ của Diệp Thâm, rồng bay phương múa, cứng cáp hữu lực. Đột nhiên cô nghĩ tới đôi lông mày sắc bén của anh, còn có đôi tay kiên cố hữu lực… Dễ dàng liền đem một người hơn 100 cân như cô trở mình…Nếu bàn về khí lực, kỳ thật anh cũng không kém. Chỉ là không thể so sánh với cô.

Hoa Chiêu che mặt hì hì nở nụ cười, người phát thư thấy nhưng không thể trách, đây nhất định là nhận được thư của chồng mình chứ sao.

Anh ta nhấc chân định đi thì Hoa Chiêu nhanh chóng gọi lại: “Chờ một chút! Tôi có một kiện đồ muốn gửi bưu điện.”

Lần này, cô làm 4 bình củ cải trắng muối dưa. Mỗi lần đều muốn cho đối phương một bất ngờ khác nhau. Cô đã ở trong rừng cây mà vụng trộm chăm chút, cải tạo giống cho những củ cải trắng này đấy, hương vị này, đến tương thịt bò cũng không thể so sánh cùng. Đối với thịt cô không thay đổi được bản chất, không trao đổi năng lượng được. Dị năng của cô chỉ hữu dụng đối với thực vật.

Hơn nữa, không thể gửi thịt đến quá thường xuyên được, như vậy có chút phách lối, ngược lại sẽ mang đến phiền toái cho anh ấy, một ít củ cải trắng thì không sao cả.

Tiễn bước người đưa thư, Hoa Chiêu vào nhà đọc thư.

Đồng chí Hoa Chiêu, cô khoẻ không.

Đồ tôi đã nhận được, rất thích. So sánh hai loại, tôi càng thích vị cay hơn.

Nhưng lần sau, đừng gửi những thứ đắt tiền như vậy cho tôi nữa. Tiền cô cứ giữ lại, mua thêm đồ ăn ngon cho ông nội ăn.

Về sau, mỗi tháng tôi sẽ đem tiền trợ cấp gửi qua bưu điện cho cô, cô chú ý kiểm tra và nhận.

Diệp Thâm

…….

Chỉ mấy câu vô cùng đơn giản như vậy, không hề nhiều lời, nhưng Hoa Chiêu lại cười thật vui vẻ.

Có đáp lại là tốt rồi. Hơn nữa chẳng những nộp lên tiền lương, mà còn không ngăn cản cô sài tiền bậy bạ. Người đàn ông tốt ah!

……..

Vài ngày sau.

“Diệp đoàn! Anh có bưu kiện.” Một cậu lính trẻ hô.

Chỉ một câu mà thoáng một cái ba thân ảnh chỉnh tề xuất hiện ở cửa ra vào tại hành lang, sau đó hướng cậu ta nhào tới. Chờ bọn họ chia xong rồi chừa một chút cho “Đại ca” là được. Cho ngươi làm đại ca đấy, không thể quá keo kiệt!

Nhưng một bóng người động tác còn nhanh hơn so với bọn họ, trước khi bọn họ nhào vào người cậu lính kia thì đã cầm bưu kiện trên tay. Diệp Thâm đảo mắt qua, ba người liền dừng động tác sau đó đồng loạt thở dài.

“Đại ca, quy củ cũ, phân một nửa ah!” Trang Nguyên Vũ nói.

Triệu Dũng lại không vừa lòng: “Đại ca, anh xem, cái bưu kiện này nhìn giống như lần trước, đoán chừng cũng là 4 hũ, chúng ta mối người một hũ chứ sao.”

Ăn hết mười ngày tương thịt bò, anh ta đã triệt để bị chinh phục, tiếng đại ca này gọi được, một chút cũng không thấy trái lương tâm.

“Tôi một cái cũng không muốn cho các người” Diệp Thâm ăn ngay nói thật. Thực sự không muốn cho, một chút cũng đều không muốn. Không nghĩ tới tay nghề Hoa Chiêu lại tốt như vậy.

“Đại ca, anh không thể như vậy. Chị dâu cũng là của anh rồi, anh có thể ăn cả đời! Chúng tôi mới ăn có mấy ngụm? Anh không thể quá keo kiệt.” Trang Nguyên Vũ nói.

Lời này dường như rất có đạo lý, Diệp Thâm cũng không thể phản bác được. Cuối cùng cũng chia cho bọn họ hai bình. Ba người lấy đi qua một phòng khác chia lại, kết quả mở bình ra thì không phải là tương thịt bò như trong dự liệu, lập tức có chút thất vọng. Bất quá, đồ chị dâu làm ra, chắc không có vấn đề gì a? Hơn nữa mùi vị này cũng rất hấp dẫn ah! Sau khi cả ba nếm qua, lại bắt đầu một hồi đại chiến tranh cướp.

Diệp Thâm lần này đóng cửa phòng, yên tĩnh xem thư. Hai lá thư cách nhau hơn 10 ngày, chữ viết trong thư cũng được luyện tập không ít, bây giờ đã giống như một học sinh tiểu học nghiêm túc viết chữ rồi.

Anh thoả mãn gật đầu, bắt đầu xem nội dung.

“Diệp đại ca! tôi mang thai.”

Một câu đem Diệp Thâm chấn động tại chỗ, cả buổi không có phản ứng.

“ Cái kia hơn một tháng cũng chưa tới. Tôi cũng có phản ứng mang thai, buồn nôn, khó chịu, nôn nửa, người cũng gầy đi rất là nhiều. Mấy thím trong thôn có kinh nghiệm phong phú, bọn họ khẳng định tôi mang thai.

Tôi rất vui, tôi sắp được làm mẹ rồi!

Tương lại sẽ có một bé con mềm mại, đáng yêu gọi tôi là mẹ, trong ánh mắt tất cả đều là tôi, tôi chính là toàn bộ thế giới của đứa bé.

Chỉ là không biết là con trai hay con gái?

Tôi hi vọng là con trai, như vậy khẳng định là giống anh! Sẽ cực kỳ cực kỳ đẹp mắt!.

Hơn nữa con đầu là con trai, tương lại có thể bảo vệ em trai, em gái, để bọn nhỏ không bị bắt nạt!

Thế nhưng tôi cũng hi vọng là con gái. Chị lớn là tri kỷ nhất, có thể chăm sóc thật tốt cho em trai, em gái…

Ai nha! Trai gái đều thích! Cả hai đều muốn làm sao bây giờ?

Diệp đại ca! Anh thích trai hay gái?

Anh sẽ không trọng nam khinh nữ đúng không?

Tôi nếu sinh con gái, anh có mất hứng không? Có thể ghét bỏ con bé không?

Tôi thật sự rất lo lắng.

Còn có, mấy thím trong thôn giúp tôi tính thời gian, đứa bé dự sinh vào trung tuần tháng 1 sang năm, ba Cửu Thiên, Đông Bắc ba Cửu Thiên sẽ rất lạnh ah…

Tôi rất sợ, sợ đứa bé vừa sinh liền bị lạnh cóng, nó còn nhỏ như vậy…

Hơn nữa, tôi vừa mới 18 tuổi, lần đầu làm mẹ, còn rất nhiều điều chưa biết, không biết phải chú ý gì, chuẩn bị những gì, các thím trong thôn nói chuyện lộn xộn, bất đồng ý kiến, tôi cũng không biết phải nghe theo ai mới tốt.

Còn có còn có, tên của đứa nhỏ, tên gì mới tốt đây?

Ai nha! Bất tri bất giác đã nói thật nhiều.

Vậy thì nói một câu cuối cùng: Xin thủ trưởng yên tâm! Bất kể chuyện gì xảy ra, tôi đều sẽ chiếu cố tốt cho con chúng ta!

Lạc khoản: Vợ của anh, Tiểu Hoa Chiêu.”

Cuối thư vẫn có một biểu tượng cảm xúc, nhưng lần này không phải là mặt cười, mà là một khuôn mặt biểu lộ bất an.

…………

Phong thư này tốn không ít tâm tư của Hoa Chiêu, cô vẫn còn trẻ con yếu đuối đấy, đáng thương bất lực dấy, cần anh ấy giúp đỡ…Nhưng mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, cô đều bảo vệ tốt đứa trẻ, kiên cường, dũng cảm cỡ nào a…Hơn nữa tinh thần trách nhiệm của một người đàn ông đối với đứa nhỏ cũng cần được bồi dưỡng. Tình cảm đều là từ các hành động quan tâm, chăm sóc mà tạo thành đấy, đặc biệt là đối với đứa nhỏ.

Quan tâm nhiều hơn, tự nhiên người đó sẽ biết đứa nhỏ thích gì, không thích cái gì, tính tình như thế nào, từng chút,từng chút đều sẽ ghi lại trong lòng. Đứa bé tự nhiên sẽ ở lại trong lòng anh ta.

Nếu mọi việc đều không cần đàn ông quan tâm, tay cũng không động một cái, thì đứa con đối với anh ta sẽ trở nên lạ lẫm, mặc dù là thân sinh đấy, nhưng có thể có bao nhiêu tình cảm?

Cho nên cô muốn, trước khi đứa trẻ ra đời, để cho anh quan tâm, chăm sóc.

……..

Diệp Thâm ngồi ở trên ghế, thật lâu không nhúc nhích.

Anh sắp được làm cha rồi….

Anh sắp được làm cha rồi…

Không bao lâu nữa, sẽ có một sinh mệnh nhỏ đáng yêu, bởi vì anh mà đến với thế giới này. Giống như cô nói, đứa nhỏ sẽ mềm mại gọi anh là bố, toàn tâm toàn ý mà tin cậy anh, được anh che chở mà lớn lên.

Tim Diệp Thâm đập thình thịch, cảm giác huyết dịch toàn thân đều sôi trào, anh chưa bao giờ có cảm giác kích động và vui mừng như vậy. Hiện tại, thế giới trong mắt anh, màu sắc không còn giống như lúc trước, lại càng thêm tươi sáng hơn.

Mục đích sống cũng không còn giống với lúc trước. Anh phải có trách nhiệm với đứa bé và mẹ của nó.

Anh lại nhìn cuối thư, cái biểu tượng thấp thỏm không yên.

Đừng sợ!....Anh ở đây!

Diệp Thâm cầm lấy điện thoại cạnh bàn lên, gọi đi.

Bạn đang đọc Trọng Sinh Năm 70: Béo Thê Muốn Xoay Người của Lý Bảo Châu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi mayphan
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 65

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.