Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Bạch Viên

Tiểu thuyết gốc · 5206 chữ

Dịch quán

nhóm người của Tần Lý đã tới gặp Sala

Tần Lý : “tham kiến hoàng dì”

Sala : ”Tần Lý là con à, mau đứng dậy ta tưởng Tô Na sẽ tới đón ta chứ”

Tần Lý : ”Hoàng biểu tẩu bận nhiếp chính, hoàng biểu tỷ thì đang mang thai không tiện đi xa, Tô Na ở lại bầu bạn với tỷ ấy, nên lần này là con tới đón Hoàng Dì”

Sala : ”ồ, thế nhị vị tướng quân trong oai phong đó đã bảo vệ con à”

Tần Lý : ”đúng rồi để giới thiệu một chút, hai vị này một vị tay cầm Phương Thiên Họa Kích là Hàng Long Đại Tướng Quân Tiết Ứng Long, người mặc ngân bào tay cầm trường đao là  Bạch Ngân Đại Tướng Quân Mộc Cao Phong, họ là tân ngũ hổ tướng của Hoàng Biểu Tẩu”

Mộc Cao Phong, Tiết Ứng Long : “Minh Tướng, Mộc Cao Phong, Tiết Ứng Long Tham Kiến Nữ Nhi Quốc, Sala Nữ Vương”

Sala : “Nhị vị tướng quân hãy đứng lên”

Mộc Cao Phong, Tiết Ứng Long :“Tạ Nữ Vương”

Tần Lý : “Hoàng dì. Hoàng biểu tẩu lệnh con cùng hai vị tướng quân tới đây để bảo vệ người, nghệnh đón người hồi kinh”

Sala: “Được..... Các khanh mau ra ngoài cùng trẫm.”

.................

Tiêu Dương ở căn nhà gần dó lập dàn làm phép cho khói bay lan tỏa cả bầu trời làm các binh sĩ ngất di

Mộc Cao Phong : “mọi người cẩn thận, có kẻ đang làm phép dùng mê hồn thuật xem ra bọn chúng nắm được hành tung của chúng ta rồi”

Một luồng khói nâu, mang theo vài cương thi bay tới.

Kim Ngân : Kẻ tới là ai?".

Sala :” Luồng khói này khá quen. Có khi nào là... Hả, mọi người cần thận”

Tiết Ứng Long : ”Tần Lý huynh bảo vệ nữ vương đám cương thi này để cho ta”

Tiết Ứng Long hét lên : ” PHI THIÊN LIỆT HỎA KÍCH” Tiết Ứng Long, tay cầm phương thiên hỏa kích đánh tới đâu chương thi cháy tới đó

Mộc Cao Phong cũng không chịu thua : ”hắn lo phía trái vậy ta lo phía phải” thế là Mộc Cao Phong hét lên: “BẠCH NGÂN MINH QUANG TRẢM” thế là tay cầm bạch ngân thiên trường đao lóe lên đao quang, chém đôi cương thi

Tấn Lý lúc này đứng ở phía trước, còn Kim Ngân Thủ ở phía sau, Sala Dùng phép triệu ra hỏa hoàng khí công vào ma khí

Thiên Ma : HAHAHAHA, bọn nhãi nhép các ngươi hãy ngoan ngoãn chịu chết di, đám người phàm không biết sống chết kia”

Tần Lý bất ngờ : “Hả, là ngươi. THIÊN MA . có Tần Lý ta ở dây ngươi dừng hòng”

Lưu Bá Ôn, Như Song, Số Trân cùng tiểu hoàng tử đang đánh cương thì Thấy được, Số Trân : ”là nữ vương mau hộ giá”

Như Song : ”được đi mau”

Thế là Nhóm người Lưu Bá Ông xông tới

Sala : “Lưu quốc sư”

Lưu Bá Ôn: “Nữ Vương bệ hạ thần giúp mọi người một tay”

Sala : ”Tốt, mau đánh đuổi Thiên Ma”

Lưu Bá Ôn : ”Như Song muội dùng ngũ lôi chú đối phó, ta dùng chú phòng thân cho mọi người”

Lưu Bá Ôn đọc chú : ”Ngũ tinh liệt chiếu , hoán minh ngũ phương . Thuỷ tinh khước tai , mộc đức trí xương .

Huỳnh Hoặc tiêu hoạ , Thái Bạch tích binh . Trấn tinh tứ cứ , gia quốc lợi hanh .

San danh ngọc giản , lục tự đế phòng . Thừa phong tán cảnh , phi đằng thái không .

Xuất nhập minh vô , du yến thập phương . Ngũ vân phù cái , chiêu thần nhiếp phong . Dịch sử vạn linh , thượng vệ Tiên Ông . ”

Hà Như Song : “được” Hà Như Song đọc thần chú ngũ lôi chú diệt quỷ : ”Vô thượng Ngọc Thanh Vương

Thống Thiên tam thập lục

Cửu Thiên phổ hóa trung

Hoá hình thập phương giới

Phi phát kỵ kỳ lân

Xích cước nhiếp tằng băng

Thủ bả Cửu Thiên Linh

Khiếu phong tiên Lôi Đình

Năng dĩ trí tuệ lực

Nhiếp phục chư ma tinh

Tế độ trường dạ hồn

Lợi ích ư chúng sinh

Như bỉ ngân hà thủy

Thiên nhãn thiên nguyệt luân

Thệ ư vị lai thế

Vĩnh dương Thiên Tôn Giáo

Nguyện Qui Y Đại Đạo

Cấp cấp như Ngũ Lôi Nhị Tiên Linh hiển luật lịnh sắc .”

Số Trân : ”Nữ Vương cho con mượn Hỏa Hoàng Khí của người kết hợp với Tiên Khí của Con”

Sala: “Được”

Sô Trân điều động Tiên Khí trong cơ thể phối hợp với Hỏa Hoàng Khí của Sala chống lại Ma Khí Của Thiên Ma

còn Tiểu Long Tử thì dùng Tiên Khí Cảm nhân ra vị trí của Tiêu Dương. Cậu điều động vòng càn không bay tới đánh tan pháp đàn của Tiêu Dương, Tiêu Dương bị đánh bất ngờ thổ huyết

Lưu Bá Ôn : ”mọi người mau tập hợp sức truyền vào cho Số Trân”

Tiết Ứng Long, Mộc Cao Phong : “chúng tôi cũng sẽ giúp”

Mọi người tập hợp sức truyền vào cho Số Trân làm phép chống lại Thiên Ma làm suy yếu linh lực của hắn rồi chớp lấy thời cơ dưa mọi người chạy thoát

thế là nhóm người lên đường trở về Kinh Thành

-------------

Lúc này Tại hồ Sen,

Thiết Tố Nhi : ”thái tử ngài mau triệu tập các quan lại khu vực này thiếp có chuyện cần”

Chu Doãn Văn : “Được, người đâu gọi các quan lân cận khu vực này tới đây cho ta”

Chúng quan địa phương tới : ”thám kiến tiểu thái tử,  tiểu thái tử phi”

Chu Doãn Văn : ”tất cả bình thân”

Một vị quan : ”xin hỏi Tiểu Thái Tử cho gọi chúng thần có việc gì?”

Thiết Tố Nhi : ”là Ta Có việc cần tới các vị đại nhân”

Vị Quan : ”xin hỏi tiểu thái tử phi cần chúng tôi giúp chuyện gì?”

Thiết Tố Nhi : ”các ngươi tất cả hãy nhắm mắt lại một chút, cả chàng nữa hãy nhắm mắt lại đi”

vị Quan Thắc mắt : ”xin hỏi tiểu thái tử phi, tại sao lại cần chúng thần nhắm mắt?”

Thiết Tố Nhi : ”cứ làm theo lời ta rồi ta sẽ giải thích”

thế là tất cả mọi người nhắm mắt, Thiết Tố Nhi Cười gian một cái bắt đầu làm phép khống chế bọn họ

Thiết Tố Nhi : ”từ giờ các ngươi hãy nghe lời ta”

các vị quan : ”chúng thần xin nghe”

Thiết Tố Nhi : ”tốt, từ giờ nếu có ai hỏi về Hoàng Hậu nương nương, hãy nói bà có tới đây hỗ trợ bá tánh nghe rõ chưa?”

Các vị Quan : ”chúng thần đã rõ”

Thiết Tố Nhi : ”tốt, bây giờ trở về làm việc của các ngươi đi”

Chu Doãn Văn : ”tại sao nàng lại làm như thế?”

Thiết Tố Nhi cười hôn lên môi Chu Doãn văn một cái : ”để giúp chàng có được sự ủng hộ của Quần Thần, chàng muốn có được hoàng vị thì không thể thiếu đi sự ủng hộ của bọn ngu đó”

Chu Doãn Văn cười : ”đa tạ nàng ái phi”

Thiết Tố Nhi : ”thiếp không ngại chàng lập thêm phí miễn là thiếp luôn kẻ đứng đầu, và chàng không được sủng ái họ hơn thiếp”

Chu Doãn Văn : ”tất nhiên rồi, ta cũng không lập thêm, cuộc đời ta có được nàng là phúc 9 kiếp có được”

Thiết Tố  Nhi cười : ”càng nói thật chứ”

Chu Doãn Văn : ”dĩ nhiên”

Thiết Tố Nhi : ”nè chàng mau dừng lại, chàng định làm chuyện đó ngay tại chốn đông người hay sao?”

Chu Doãn Văn nhìn xung quanh : ”là ta nhất thời hồ đồ”

Thiết Tố Nhi cười : ”để dành tối nay đi”

Chu Doãn Văn : ”được ta nghe nàng”

................

Kinh thành - Ngự thư phòng

Chu Đệ, Đàn Phong :” Tham kiến mẫu hoàng”

Tô Na cười tươi : “hihi tham kiến nữ vương“

SaLa: “nữ vương nữ Nhi Quốc Vân Đăng Sala, Tham kiến Hoàng Thượng”

Chu Nguyên Chương  : “Nữ Vương, quá khách sáo, sau này không cần phiền phức như vậy, trực tiếp gọi trẫm là ông thông gia”

Sala : ”được vậy ta cung kính không bằng tuân lệnh”

SaLa: “Đàn phong, con dang mang thai không cần quỳ vậy dâu... Tất cả mọi người dứng lên hết đi”

Chu Đệ, Đàn Phong, Tô Na : “Dạ”

Chu Nguyên Chương : “Người đâu, lấy ghế cho Sala Nữ Vương....

Nữ vương, mấy vị đây là”

Sala : “Ông thông gia, vị này là tả tướng quân Lang Đài Kim Ngân của Nữ Nhi Quốc chúng tôi. Vị này là Nguyệt Phương Số Trân, đặc sứ của ta”

Kim Ngân : “Nữ Nhi Tướng Lang Đài Kim Ngân tham kiến Đại Minh Hoàng Đế”

Số Trân : ”Nữ Nhi Đặc Sứ Nguyệt Phương Số Trân tham kiến Đại Minh Hoàng Đế ”

Chu Nguyên Chương : “Bình Thần”

Số Trân, Kim Ngân :”Tạ hoàng thượng”

Đàn Phong nhìn Long Tử : ”còn đứa trẻ này là ai?”

Số Trân : Bẩm Đại Công Chúa. Đứa bé này là tiểu long tử, Con ruột của Tứ hoàng tử và Đại công chúa

Tiểu hoàng tử : “Tôn Nhi tham kiến Hoàng tổ phụ, Hoàng tổ mẫu, Hài Nhi Thỉnh an Phụ Mẫu”

Đàn Phong: “ Hoàng nhi của ta, con thật sự đã quay trở lại à?”

Chu Đệ: “Hoàng nhi con của ta, cha rất nhớ con”

Chu Nguyên Chương : “là.... là Cháu trai của Trẫm dó sao? từ nay trẫm lại có thêm một hoàng tôn rồi. à không phải là thêm hai hoàng tôn mới dúng. Số Trân, sau khi khanh đưa nó lên tiên cảnh, hai vi trưởng bối làm sao để cứu nó vậy”

Số Trân : “Bẩm Hoàng thượng, Nữ vương bệ hạ. sau khi tiểu hoàng tử bị Thất công chúa lấy di long huyết. Do bị mất máu quá nhiều, và lại hoàng tử có tiên duyên lên thần dưa người tới tiên cảnh, dược hai vị sư phụ cứu giúp lấy tiên thảo cộng thêm sư phụ dùng tiên huyết mới trị khỏi cho tiểu hoàng tử, khi bình phục sư phụ dặn thần cho người luyện công và sử dụng pháp bảo là vòng càn khôn . Tiểu hoàng tử còn rất nhỏ dã chăm chỉ luyện tập lại thông minh lanh lợi”

Đàn Phong không thể kìm được xúc động, cô khóc, ôm tiểu hoàng tử vào lòng : “Hoàng nhi là con thật sao. Là mẹ không tốt lúc dó vì xây dựng lại nữ nhi quốc nên mẹ không thể chăm xóc dược cho con mẹ dành kêu Tô Na dưa con tới nước Nam vu lý cho cha con nhưng không ngờ vì cứu chúng sanh thiên hạ cha con dành ngậm ngùi nuốt nỗi dau vào lòng mà hy sinh con. Hoàng nhi à con có tha thứ cho cha mẹ không?”

Chu Đệ: “Hoàng nhi, cha xin lỗi con từ khi con sanh ra ngay cả tên cha vẫn chưa dặt cho con thì buộc phải đem con đi đối phó thất công chúa”

Lưu Bá Ôn quỳ xuống : “Tiểu hoàng tử, Vi thần xin tạ lỗi với người”

Long tử: “cha mẹ con không trách cha mẹ dâu con biết cha mẹ rất dau khổ . Con có tiên duyên thì buộc phải trải qua kiếp nạn dó, nếu có trách thì nên trách thất công chúa tàn độc đó -  Quốc sư ông cũng đừng tự trách mình”

Đàn Phong ôm lấy Tiểu Hoàng Tử : ”mẹ không để con rời xa mẹ nữa đâu”

Tiểu Hoàng Tử sờ lấy bụng Đàn Phong : ”mẫu thân là muội muội hay đệ đệ vậy?”

Đàn Phong cười : ”vẫn chưa ra đời mẹ chưa trả lời con được”

Tần Lý: ”Hoàng dì”

Tô Na: “nữ vương bệ hạ thần nhớ người lắm”

Sala: “Tô Na, Tần Lý các người tới Dại Minh có gây phiền phức cho ông bà thông gia không vậy?”

Kim Ngân : “Phải đó Tô Na.Con heo mập như muội Ở Nử Nhi Quốc, muội thường xuyên bày nhiều trò gây rắc rối khiến Nữ Vương nổi giận, ra lệnh đánh hai mươi hèo, năm mươi hèo. Vậy còn mấy ngày ở Đại Minh”

Tô Na: “nữ vương bệ hạ thần không có , nhưng tần Lý chàng ấy…”

Chu Nguyên Chương: “Tô Na”

Sala:” Ông thông gia có chuyện gì vậy Tần Lý nó gây phiền phức gì sao?”

Đàn Phong cười nói nhỏ với Sala: “Mẫu hoàng dể lát nữa con kể lại với người sau”

Sala: “À mải nói chuyện suýt quên. Hoàng hậu nương nương và Hòa Nương Nương đâu.”

Chu Nguyên Chương  : “Hoàng hậu mới xuất cung đi thị sát tình hình dân chúng. Còn Yên Ninh hiện không rõ tung tích”

Sala : “Sao?”

Long Tử : “Hoàng tổ phụ. Sao Nội tổ mẫu của con lại mất tích chứ. Hoàng tổ phụ, con hông biết đâu, mọi người nhất định phải tìm nội tổ mẫu của con về cho con huhu”

Đàn Phong : “Chuyện này kể ra rất dài dòng. Con yên tâm, mọi người nhất định cố gắng tìm ra tung tích của nội tổ mẫu con mà”

Long tử: “HUHU, NGOẠI TỔ MẪU”

Sala bế long tử : “Hoàng nhi, con ngoan lắm thời gian con ở tiên cảnh tu luyện thế nào rồi, ta và cha mẹ con rất mong dược gặp con”

Long tử :” Dạ thưa bà mọi chuyện dều tốt với lại Số Trân cô cô chăm xóc con rất tốt”

Sala: “Số Trân đa tạ khanh"

Số Trân: “Nữ vương bệ hạ ,dó là trách nhiệm của thần mà”

Như Song: “Nguyệt phương đặc sứ, Tô Na lâu rồi không gặp”

Tô Na: “Như song cô Nương Tô Na tôi cũng rất nhớ rất nhớ cô nghe nói cô ở lại Nam vu Lý Tu Luyện”

Như Song: “đúng vậy, tôi ở lại đó tu luyện, sau đó đi tới nữ nhi quốc bái tế mẫu thân thì gặp Lưu Quốc sư, sau Đó người cho tôi biết người phát hiện ra Thiên Ma, trên đường tới Nữ Nhi Quốc tìm Nguyệt Giao cô nương, nửa đường bị Thiên Ma Tấn công, và được Số Trân cứu, nên chúng  tôi cùng nhau trở về Đại Minh”

Sala : ”nhắc tới Nguyệt Giao cô nương ta mới nhớ - Hoàng thượng người vẫn còn một đứa cháu gái đang ở Nữ Nhi Quốc”

Đàn Phong : ”mẫu hoàng nói con mới nhớ, Nguyệt Giao cô nương quả thật đang ở Nữ Nhi Quốc”

Chu Nguyên Chương : ”đứa cháu gái ở nữ nhi quốc? Nó là con của ai?”

Sala : ”nó là con của Nguyệt Giao Và Chu Yên, ban đầu Nguyệt Giao đặt nó là Vô Hối, sau ta đặt cho cái tên Tương Yên”

Chu Nguyên Chương : ”Chu Yên?

Không phải nó chết rồi sao?”

Chu Đệ : ”phụ hoàng có điều chưa biết, khi tụi con ở tiên cảnh tìm ngũ sắc thổ đã gặp Chu Yên Hoàng huynh”

Chu Nguyên Chương : ”CÁI GÌ? Yên Nhi nó ở tiên cảnh sao?”

Chu Đệ : ”phải chỉ là huynh ấy đã trở lại thân phận tiền kiếm là tán tiên Tầm Trân”

Chu Nguyên Chương : ”Tầm Trân Tán Tiên? Nó không về cùng sao?

Chu Đệ : ”huynh ấy khi đó là tiên gia vì đã giao hợp với Nguyệt Giao cô nương, nên phạm thiên điều, nên muốn thoát chỉ có đi đầu thai chuyển kiếp, và Nguyệt Giao Cô nương đã mang thai của huynh ấy”

Đàn Phong : ”đúng vậy, lúc trước chống lại thiên ma cũng nhờ Hỏa Hoàng Khí cùng Long khí trong người hoàng nhi, và tiên khí của Tương Yên”

Chu Đệ : ”Là con của Chu Yên Hoàng Huynh sao người không dẫn đại đại hoàng tẩu đi cùng?”

Sala : ”thật ra là do Nguyệt Giao cô nương là con của Hồ Duy Dung, cô ấy biết cha của mình đã làm gì với Tứ hoàng tử, cũng như đại chiến với Lưu Quốc Sư, cô ấy không có mặt mũi ở lại đại mình, cô ấy sợ không được hoàng thất đại Minh nhìn nhận nên vẫn chưa dám đưa Tương Yên Về nhận tổ quy tông”

Chu Nguyên Chương : ”thì ra là vậy, nếu được cảm Phiền nữ Vương nói với Nó Cánh cửa Đại Minh luôn luôn chào đón nó quay về, Trẫm đã mất Đi đứa con là Chu Yên, trẫm nhất định phải bảo vệ được hậu nhân của nó”

Sala : ”ta đã biết, ta sẽ chuyển lời cho cô ấy - Ngoài ra một vị Hoàng Tử Tên Chu Thiên Bá đã tới nữ nhi quốc thách đấu với ta”

Chu Nguyên Chương : ”cái gì? Chu Thiên Bá cái tên tiểu tử không biết sống chết này”

Chu Đệ : ”Thiên Bá Tính cách ngang tàng, có điểm nào đắc tội Đệ Nhi thay đệ ấy tạ lỗi với Mẫu Hoàng”

Sala Cười : ”không sao ta không có để tâm, chỉ là ta nhìn trúng chàng trai này, nên có ý muốn tác hợp nó với Đàn Tuyết”

Chu Nguyên Chương : ”ra là vậy, chỉ là ta sợ nó sẽ làm khổ Đàn Tuyết”

Sala : ”ta cảm nhận được, ta có thể tin được cậu ta, chỉ là không biết ông thông gia có ý kiến gì không?”

Chu Nguyên Chương : ”nếu bà thông gia đã có ý này thì ta cũng không có gì phản đối”

Sala : ”vậy ta sẽ làm chủ chuyện này khi về nữ nhi quốc sẽ cho người tìm cậu ta”

Chu Nguyên Chương : ”được, Tùy bà thông gia”

Tô Na : ”Tứ Hoàng Tử với Đại Công chúa, bây giờ là Lục Hoàng Tử Và Tam Công Chúa, vậy hai nhà thân càng thêm thân rồi”

Tần Lý : ”phải đó ta cũng muốn gặp lại cậu ấy”

Chu Đệ lầm bầm : ”riêng ta thì không muốn gặp nó tý nào”

Chu Nguyên Chương : “ được rồi, về Tương Yên Và Thiên Bá, tùy ý bà thông gia, Lưu Bá ôn khanh Đúng là thần cơ diệu toán thời gian không có khanh dã xảy ra biết bao nhiêu truyện may mà nhờ có Yên Ninh dã giúp trẫm hóa giải bao nhiêu việc. Lưu Bá Ôn à sao khanh không từ mà biệt vậy khanh di rồi Trẫm và Đại Minh triều sẽ mất đi trung thần vậy thì phải làm sao đây”

Lưu Ba Ôn : “Nhi thần biêt tội”

Kim Chi cấp tốc chạy vào : “Bẩm Hoàng Thượng, tỷ tỷ, tỷ tỷ”

Chu Nguyên Chương  : “Kim Chi. Muội bình tĩnh lại, xảy ra truyện gì?. Muội tìm được Yên Ninh rồi sao?”

Kim Chi :” Dạ. nhưng tỷ ấy bị kẻ khác bắt đi rồi”

Chu Nguyên Chương : “Cái gì? Yên Ninh bị bắt rồi. Chuyện là thế nào?”

Kim Chi : ”Muội thấy tỷ tỷ giao đấu với một ả đàn bà tự xưng là Thất Công Chúa và tên đạo sĩ đi cùng Hồ Khải tên hình như là Tiêu Dương… muội và Tỷ Giao đấu thì có thêm một người phụ nữ đeo mặt nạ xuất thủ đánh lén, tỷ tỷ dùng toàn lực làm phép đưa muội thoát đi, còn tỷ tỷ lành ít giữ nhiều rồi”

Đàn Phong, Chu Đệ  : ”CÁI GÌ? MẸ ĐÔ

Tiểu Hoàng Tử : ”Nội tổ mẫu HUHUHU”

Chu Nguyên Chương :  “Hồ Khải không ngờ hắn liên thủ với Thất công chúa, Lưu Bá Ôn bây giờ phải làm sao?"

Lưu Bá Ôn : ”xin hoàng thượng bình tĩnh, hiện tai thần sắp xếp như thế này thái tử phải lo triều chính, thái tử phi đang mang thai không tiên đi xa, Tô Na Tần Lý đi chỉ nộp mạng nên ở lại bảo vệ cho thái tử phi như vậy đi Hoàng thương, cùng thần, Cao Bân sư phụ cùng Số Trân, Như Song sẽ lên đường đi cứu nương nương”

Sala : ”hãy để ta đi cùng”

Lưu Bá Ôn : ”chuyện này…”

Chu Nguyên Chương : ”không thể được, bà có mệnh hệ gì ta khó mà ăn nói con dân Nữ Nhi Quốc”

Sala : ”ông thông gia chớ xem thường bãn lãnh của ta”

Chu Nguyên Chương : ”được rồi, vậy bà phải cẩn thận”

Sala : ”ông thông gia xin cứ yên tâm”

Chu Nguyên Chương : ”vậy phái thêm Hàn Thiên Diệp và Từ Tuấn Kiệt của Ngũ Hổ Tướng”

Chu Đệ : ”phụ hoàng, con đã phái Hàn Thiên Diệp  đi lo chuyện cương thi bảo vệ bá tánh”

Chu Nguyên Chương : ”vậy còn Từ Tuấn Kiệt, Kim Chi không phải ta phái hắn đi bảo vệ muội sao, muội không gặp được hắn à”

Kim Chi nghĩ : ”thôi chết, ta có nên nói với ngài về Hà Lâm không?”

cô nói :  “à! muội có gặp, nhưng huynh ấy được muội phái đi  trợ giúp bá tánh rồi có lẽ còn chưa biết tin”

Chu Nguyên Chương : ”Vậy được rồi, Bá Ôn khanh lập tức xem Thử nương nương đang ở đâu”

Lưu Bá Ôn bốc một quẻ liền nhíu mày, Chu Nguyên Chương : ”thế nào có vấn đề gì?”

Lưu Bá Ôn : ”bẩm hoàng thượng, nơi đó đã bị phong ấn không thể xác định là ở đâu”

Chu Đệ : ”vậy phải làm sao bây giờ”

Hà Như Song : ”đúng rồi quốc sư, huynh tử Dùng dĩ mộng tùy tâm thử xem”

Lưu Bá Ôn : ”DĨ MỘNG TÙY TÂM đi - không được rồi"

Chu Nguyên Chương : ”Kim Chi mau trở về hỏi Thiên Hậu Nương Nương”’

Kim Chi : ”e là không kịp đâu”

Đàn Phong : ”phải làm sao bây giờ?”

Lưu Bá Ôn : "Hoàng thượng, Tứ hoàng tử. Mọi người cần chuẩn bị tâm lý trước, Vì rất có thể Hòa nương nương có thể gặp chuyện không may nào đó"

Chu Nguyên Chương : "Lưu Bá Ôn , Khanh đoán ra được Yên Ninh bị làm sao?"

Tiểu long tử : "Lưu tiên sinh, ông mau nói đi. Nội tổ mẫu của ta"

Tô Na : "Lẽ nào nương nương đã...."

Lưu Bá Ôn : Không phải

trong lúc mọi người đang hoang mang không biết phải làm sao? Thì bên ngoài có tiếng hét : ”CÓ YÊU QUÁI”

một đội cẩm y vệ xông vào hộ giá

,

Chu Nguyên Chương : ”các ngươi làm gì vậy?”

tên đội trưởng : ”bẩm hoàng thượng có yêu quái”

Chu Đệ : ”Yêu Quái?”

tên đội trưởng : ”là một con yêu hầu toàn thân màu trắng”

Chu Nguyên Chương và Lưu Bá Ôn nhìn nhau nghĩ cùng một đối tượng : ”BẠCH VIÊN”

Chu Đệ : "phụ Hoàng người nói Bạch Viên nào cơ?"

Lưu Bá Ôn : "tứ hoàng tử có điều không biết, khi thần theo hoàng thượng khởi nghĩa phản Nguyên phục Hán đã thu phục một con Bạch Viên, nó đã giúp rất nhiều trong trận chiến"

Chu Nguyên Chương : ”tới đúng lúc mau ra gặp xem phải đúng Bạch Viên không, Các ngươi lui ra hết nơi này có Lưu Bá ôn là đủ”

đội cẩm y vệ : ”dạ hoàng thượng”

họ bắc đầu tìm bạch Viên, thì lúc này kế bên Hà Như Song : ”cô nương xinh đẹp, cho ta hôn một cái được không”

Hà Như Song quay qua thấy nguyên con khỉ, cô giật mình hét toán chạy đi chỗ khác : ”AAAAA YÊU QUÁI”

Bạch Viên : ”đừng chạy ta không ăn thịt cô đâu, chỉ hôn một cái thôi mà”

Lưu Bá Ôn : ”Bạch Viên đừng vô lễ, ngươi tu luyện thế nào”

Bạch Viên gãi đầu cười : ”Chủ nhân, hoàng thượng đã lâu không gặp”

Chu Nguyên Chương cười : ”con khỉ nhà ngươi vẫn mê gái không bỏ à?”

Bạch Viên nhìn một vòng chỉ Sala : ”Hoàng thượng người lại có thêm phi tần à”

Chu Nguyên Chương : ”không phải vị này là Sala nữ vương và tả tướng quân của nữ nhi quốc”

Bạch Viên ngửi ngửi nhìn nhìn nữ Vương Sala : " vị Sala Nữ Vương và cô nương này mùi vị thật thơm, ở Nữ Nhi Quốc Nhiều cô nương lắm phải không”

Sala khó chịu: ”rất nhiều nhưng ta khuyên ngươi không nên tới đó mà xàm sở các cô nương nếu không ngươi chết thảm đó”

Bạch Viên : ”eo ơi, ta sợ quá đ”

Lưu Bá Ôn : “được rồi Bạch Viên Đừng làm loạn, bây giờ Hòa Nương Nương đã mất tích ngươi giúp ta tìm bà ấy được không?”

Bạch Viên : ”có đồ vật của bà ấy không?”

Kim Chi : ”đây là Hỏa Phụng Kiếm của tỷ tỷ ta”

Bạch Viên : ”cô nương này cũng xinh đẹp quá, cho ta hôn cái nhé”

Kim Chi : ”có tin ta đánh chết ngươi không con khỉ kia ”

Bạch Viên : ”nhờ ta mà dùng thái độ đó, ta không thèm giúp cô nữa”

Kim Chi dằn hỏa khí : ”được Bạch Viên hầu vương, tiểu muội cầu ngài giúp ta tìm tỷ tỷ xong ta cho ngài hôn thoải mái” cô nghĩ : ”tìm được tỷ tỷ, ta lột da của ngươi”

Bạch Viên ngửi : ”thấy rồi, bà ấy bị giảm ở Càn Khôn Động, ta biết nơi đó”

Chu Nguyên Chương : "Càn Khôn Động, nơi đó là nơi như thế nào?"

Bạch Viên : "Nơi đó gần nghĩa địa nên chứa nặng âm khí"

Đàn Phong : "Nguy hiểm vậy sao? Thất công chúa này đúng là độc ác mà."

Chu Nguyên Chương : "Trẫm sẽ đích thân cùng mọi người đi cứu Yên Ninh. Ả Thất công chúa cả gan bắt Yên Ninh,, trẫm sẽ bắt ả đền tội"

Lưu Bá Ôn  : ”vậy chúng ta mau lên đường”

.....................

Trong càn khôn động. Hòa Yên Ninh bị trói ngồi ở góc tường, sắc mặt bà tái nhợt. Xung quanh toàn là quan hồn trắng xóa bao vây bà, nhưng lạ thay chúng không thể tấn công được. Bà run lên vì sợ, hai hàng lệ rơi xuống " Tại sao lại vậy, lẽ nào ta nằm mơ, Hoàng hặu........lẽ nào có kẻ giả mạo hoàng hậu nương nương sao?. Hoàng thượng, Đệ nhi, Đàn Phong, Kim Chi. Ta sợ lắm, mọi người có biết ta ở đây không? huhuhu..... Hoàng thượng, Yên Ninh rất yêu người, rất nhớ người. Đệ nhi, Đàn Phong, Kim Chi........ Thôi đi, ta mong mọi người không nên vì ta mà tới đây kẻo bị rơi vào bẫy của bọn chúng. huhuhu"

Tiêu Dương một mình xuất hiện : "sao hả Hòa Yên Ninh, trong này tốt chứ"

Hòa Yên Ninh: "Yêu đạo, ông lại muốn gì?"

Tiêu Dương : "Ta đâu có muốn gì. Ta có lòng tốt mang chút đồ ăn cho bà, bà mau dùng bữa đi, đừng để đói chết"

Hòa Yên Ninh : "Không cần. ta thà chết chứ không ăn đồ ăn của ngươi đâu"

Tiêu Dương : "tốt nhất bà nên ăn đi - đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt"

Hòa Yên Ninh : "ngươi cứ giết ta đi"

Tiêu Dương : "một mỹ nhân như bà chết ta cũng thấy tiết, thôi thì ta có món quà dành tặng cho bà"

nói xong hắn làm phép tạo ra ảo ảnh, bên trong ảo ảnh đó, Hòa Yên Ninh nhìn thấy Chu Nguyên Chương Lệnh cho ngủ hổ tướng sang bằng hòa gia trang, bà hét lên : "HOÀNG THƯỢNG XIN DỪNG TAY"

Còn Đàn Phong, Tô Na, Kim Chi liên tục sỉ nhục bà, Bà rơi nước mắt: "TA KHÔNG CÓ TA KHÔNG PHẢI NHƯ VẬY MÀ HUHU"

còn Chu Đệ, bà gọi : "Đệ Nhi cứu mẹ" nhưng đáp lại là sự lạnh lùng của Chu Đệ, hắn cầm kiếm đâm bà một nhát xuyên tâm

còn Lưu Bá Ôn, Cao Bân Sư phụ cùng các đại thần cứ liên tục nói xấu bà, bà Gần như ngất đi,lúc này một luồn ánh Sáng Chiếu thẳng vào tâm thức của bà hiện lên hình ảnh Thiên Hậu Nương Nương, lúc này bà bỗng nhớ tới lời dặn của thiên hậu nương nương : "TÂM NIỆM VỮNG CHẮC, TIN TƯỞNG VÀO NHỮNG GÌ MÌNH BIẾT VỀ ĐỐI PHƯƠNG", bà tự nhủ : "đúng rồi Thiên Hậu nương nương có dặn ta hãy tin vào những gì ta biết về họ, đây chắc chắc là ảo ảnh do tên Yêu Đạo đó làm hòng hủy đi tinh thần của ta, ta không thể trúng kế được, ta phải làm sao để tâm trí kiên định lại đây đúng rồi Cao Bân Sư phụ có dạy ta Tâm Kinh Bát Nhã chú dùng để an dưỡng tinh thần,"

Bà bắt đầu liên tục Niêm Tâm Kinh Bát Nhã để giữ vững tinh thần chống lại ảo cảnh : "Quán tự tại bồ tát hành thâm Bát nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.

Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc; thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.

Xá Lợi Tử! Thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới; vô vô minh diệc vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc.

Dĩ vô sở đắc cố, bồ đề tát đỏa y Bát nhã ba la mật đa cố tâm vô quái ngại; vô quái ngại cố vô hữu khủng bố; viễn ly điên đảo mộng tưởng; cứu cánh niết bàn, tam thế chư Phật y Bát nhã ba la mật đa cố đắc a nậu đa la tam miệu tam bồ đề.

Cố tri Bát nhã ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhứt thiết khổ, chơn thiệt bất hư.

Cố thuyết Bát nhã ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết: Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề. Tát bà ha."

Bạn đang đọc Truyện Lưu Bá Ôn phần 10. Liên Hoa Chân Quân sáng tác bởi TraiTaoNho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TraiTaoNho
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 21

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.