Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Mở đầu

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa

Tiểu thuyết gốc · 2242 chữ · khoảng 8 phút đọc

Không tên , không người thân, không ai biết đến, đến lúc chết rồi cũng không biết mình chết vì sao...

Cuộc sống này quá vô vị, quá tẻ nhạt mà !

Nhưng mà ông trời lại cho hắn cơ hội, một lần nữa tái sinh. Đến khi đầy đủ 1 tuổi, kí ức linh hồn hắn mới tỉnh lại.

Hắn có 1 gia đình nhỏ, 1 người mẹ trẻ, còn có 1 người em gái song sinh, thi thoảng còn thấy 2 người 1 trắng 1 đen khiến hắn còn tưởng Hắc Bạch Vô Thường nữa !

Đôi khi nghe mẹ cùng bọn họ nói chuyện mới biết đó chính là 2 người ông của mình.Tổng lãnh thiên thần tối cao Bạch Ảnh, Ma Thần Hắc Kì.

Hắn là Du Tử , em gái song sinh là Tuyết Vũ .

Lại nói, hắn dường như ở 1 thế giới hoàn toàn khác biệt! Nói như vậy vì dù mẹ hết mực yêu thương, so với bình thường chỉ có yêu thương và yêu thương 2 người, cũng chẳng mấy khi rời đi nửa bước, nhưng mà 2 người ông là minh chứng rõ ràng, 1 người mang theo ánh sáng thần thánh ôn hòa ấm áp, ngập tràn sức sống ,1 người mang theo sự lạnh lẽo, tàn khốc tang thương, sự hủy diệt.

Đã vậy, trên người ông nội còn có 8 cánh trắng như những thiên thần !

Chưa kể, mỗi lần 2 người lui tới cũng có không ít người đi theo, thiên thần và ác quỷ cùng ở chung một chỗ ! Lại còn hết sức chăm sóc 2 người, để mẹ nghỉ ngơi một chút.

Vốn dĩ cái thế giới đã vô cùng gây bất ngờ ,lại thêm thông tin đứa em gái của mình từ lúc 2 tuổi đã thức tỉnh ma lực , còn sở hữu thần lực của thiên thần có khả năng chữa trị hồi phục ! Trong khi đó, hắn còn đang tiêu hóa mớ thông tin thế giới này đây !

Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, con ông cháu cha cả thôi !!!

Hắn cũng muốn biết rốt cuộc thì mình có năng lực gì !

Khi đã biết đi, hắn mới kinh hãi hơn, dù là dành cả ngày để đi cũng chưa đi hết nổi cái nhà của mình. Nó là 1 tòa lâu đài, lớn đến mức nào thì hắn cũng chẳng rõ ah, nhưng nói chung có rất nhiều người, có thiên thần, có ác quỷ.

Vậy mà 2 bên đều chung sống khá tốt, ít nhất là trước mặt 2 đứa nhỏ.

Đến khi 4 tuổi hắn cũng biết được mẹ mình lại còn là Ma Vương Bất Tử Tử Duyệt nữa đây, chỉ là , người cha quá cố , 1 Thánh Kị Sĩ Thiên Vũ ,ông lại quá vĩ đại rồi...

Tự hi sinh bản thân mình để dừng lại cuộc chiến ngàn đời 2 nhà Thần Ma, thân xác tan biến, thần hồn tiêu tan, không cách nào tái sinh trở lại.

Bức họa chân thật cỡ lớn được treo trong phòng làm việc của mẹ.

Dù bây giờ 2 bên dù xích mích nhưng cũng chỉ động khẩu không động thủ , vẫn là làm gương cho con cháu đi thôi.

Tuyết Vũ được ông nội, ông ngoại thay nhau chỉ dạy cách sử dụng ma lực, thần lực, tránh để 2 nguồn lực lượng bên trong tự tổn hại con bé.

Du Tử chạy mấy vòng quanh lâu đài vẫn chưa thấy mệt, lại dốc sức chạy thêm mấy vòng nữa, cho đến khi đạt đến cực hạn mới dừng.

Hắn ngồi dựa vào cột, nhìn bên ngoài vườn hoa ngả chiều, có chút thất lạc.

( Nhân vật nữ nói mih kí hiệu bằng dấu ~ nha , còn nam là - nha , đôi khi đối thoại cho dễ nhận biết)

~ Du Tử,...

- Mẹ...

Hắn nghe thấy tiếng mẹ ,bất giác nhìn sang. Tử Duyệt thoáng chốc đã ngồi xuống bên cạnh hắn, ôm lấy thân thể nhỏ bé vẫn còn đậm mồ hôi, không chút khó chịu.

~ Con trai, làm sao con buồn rồi ? Không có ai chơi với con sao ? Để mẹ gọi Bình Minh và Huyết Sát tới nha ?

- Không...không phải...

Tử Duyệt ôm Du Tử trong lòng, ngực sữa vừa ấm vừa nóng áp sát thân thể hắn.

~ Ah, mẹ biết rồi, hẳn con rất khó chịu phải không ?

Tử Duyệt bế hắn đứng dậy, nhanh chân đi về phía phòng tắm.

Ngâm mình trong làn nước nóng quả thực có dễ chịu hơn chút, chỉ là , Tử Duyệt thấy con trai cũng không mấy biểu hiện lại ân cần khẽ hỏi :" Con trai, có chuyện gì sao, nói mẹ nghe được không ?"

Tử Duyệt không mấy quan tâm thân thể mình lõa lồ trước mắt con trai, khăn tắm mềm mịn bọc lấy làn da búng ra sữa của Du Tử.

Nàng rất đẹp , đẹp nhất mà hắn từng thấy. Làn da trắng ngọc , có chút vi diệu, ngũ quan tinh xảo, đôi môi đỏ hồng quyến rũ, đôi mắt đỏ ma mị âu yếm nhìn hắn , mái tóc đỏ rực như lửa bình thường được búi gọn bây giờ thả xõa.Trên người nàng cũng phảng phất hương thơm quyến rũ , thành thục.

Tử Duyệt ôm lấy Du Tử vào lòng mặc thằng bé đang ngây ngốc nhìn mình, khẽ nói :" Đố kị với Tuyết Vũ sao ? "

Du Tử thành thật khẽ gật đầu.

Tử Duyệt cũng cưng nựng hắn.

~ Không cần vội, bình thường đến 6 tuổi thì sẽ bộc lộ ra mà thôi...ừm...giá như các con chỉ là những đứa trẻ bình thường thì tốt...

Tử Duyệt vuốt ve Du Tử, khuôn mặt thoáng buồn. Nàng muốn con mình chỉ là những đứa trẻ bình thường, cũng vui vẻ tận hưởng cuộc sống bình thường, vô lo vô nghĩ.

Du Tử ngủ đi lúc nào không hay, vẫn luôn cảm thấy một loại ấm áp ở bên, vô cùng dễ chịu.

Tử Duyệt nhìn qua bên cạnh, Tuyết Vũ ôm lấy 1 tay nàng thiu thiu mà ngủ, lại nhìn Du Tử, cảm thấy con trai nàng như lớn quá nhanh đi, tuy nói là đố kị, nhưng giống với cô lập thì hơn, Du Tử luôn tránh đông người, mỗi khi nàng thấy Du Tử là lúc con trai nàng ở một mình , khác biệt với Tuyết Vũ, hơn nữa...

~ Mẹ làm con thức giấc sao ?

Tử Duyệt khẽ hỏi.

-....

Không tiếng đáp lại, nhưng Tử Duyệt biết, suốt mấy năm nay, Du Tử chưa hề có một giấc ngủ sâu, chỉ cần một chút động liền có thể khiến Du Tử tỉnh giấc.

~ Chúng ta cùng ngủ đi , được không ?

Nàng hôn nhẹ lên trán Du Tử, kéo Du Tử vào lòng mình , ngực sữa mềm mại làm gối, ngọc thủ nhẹ nhàng vuốt ve ru ngủ tiểu bảo bối của nàng.

Tử Duyệt đợi Du Tử thực sự ngủ đi rồi cũng bảo trì tư thế ôm lấy Du Tử. Nhìn con trai co cuộn mà ôm lấy mình trong lòng , nàng cảm thấy đau lòng.

Du Tử dường như rất sợ hãi điều gì đó, thân làm mẹ, nàng làm sao chịu được.

Tử Duyệt cũng chợp mắt một chút, đến khi tỉnh lại cũng đã sớm tinh mơ, mà Du Tử không còn ở trong lòng nàng nữa.

Chỉnh lại chăn gối cho Tuyết Vũ xong, nàng cũng nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Du Tử 1 thân ướt đẫm mồ hôi cùng sương sớm phủ lên người khiến nàng cảm thấy xót xa, cũng có chút tức giận.

~ Làm sao con lại ra ngoài rồi ?

Tử Duyệt có phần tức giận, nhìn Du Tử.

Du Tử không nói gì, cúi đầu.

Tử Duyệt dù giận cũng không giận nổi nữa, quỳ xuống ngang tầm với Du Tử mà ôm lấy đứa nhỏ.

Nàng ôm Du Tử trở lại phòng, lấy khăn ấm lau sạch thân thể nhỏ bé, cẩn thận dùng chút ma pháp sưởi ấm thân thể.

~ Con trai...có chuyện gì, có thể nói với mẹ được không ? Bất kể chuyện gì, mẹ đều có thể làm được cho con, xin hãy nói cho mẹ biết đi, được không ?

Tử Duyệt chăm chú nhìn con trai, trong lòng sốt sắng. Chỉ cần con trai nàng muốn gì, nàng nhất định sẽ thành toàn .

Du Tử vẫn im lặng, nàng nắm lấy tay con trai, thương cảm nhìn Du Tử.

~ Xin hãy nói cho mẹ biết đi mà...

Du Tử ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt cô độc thoáng lóe lên khiến Tử Duyệt càng thương xót.

Thanh âm non nớt run rẩy, chậm rãi phát ra, Du Tử trào lệ huyết khiến Tử Duyệt kinh hãi.

- Mẹ...người...sẽ không bỏ con chứ....mọi người, ...sẽ không bỏ rơi con chứ ??? Sẽ không ai bỏ rơi con chứ....sẽ không ai....

Du Tử nhìn nàng, đôi mắt cũng đổi sang màu đỏ máu giống như của nàng, còn yêu mị hơn, giống như có vòng tròn ma pháp trong tâm nhãn vậy ! Xoay quanh tâm nhãn hiện lên những câu ngọc kì dị, người sở hữu Huyết Ma Nhãn như nàng cũng chưa từng gặp đôi mắt nào kì lạ như thế này. Hơn nữa, ngay cả mái tóc đỏ di truyền từ nàng cũng bạc trắng !

Câu nói của Du Tử mang theo đau thương, sợ hãi tột độ, cũng chan chứ một chút hi vọng, hi vọng nhỏ nhoi như ngọn đèn nhỏ lay lắt trước gió bão.

Tử Duyệt ôm chặt lấy Du Tử. Mặc dù không hiểu làm sao con trai nàng đau thương đến vậy, nhưng chắc chắn một điều, nàng sẽ không bao giờ bỏ rơi con của mình!

~ Sẽ không...Tuyệt đối không...Dù có chết ,ta cũng sẽ không bỏ rơi con !!! Mãi mãi con vẫn sẽ là con của mẹ...

- Mẹ ơi....

Tử Duyệt ôm chặt lấy Du Tử, thân thể nhỏ bé run rẩy trong vòng tay của nàng, máu huyết nhuộm đỏ lấy vạt áo nàng.

~ Ngoan, con trai, đừng khóc, mọi chuyện cứ để mẹ lo...

Tử Duyệt vỗ về. Du Tử trong lòng nàng kiệt sức đến ngất đi.

Máu đỏ thấm đượm tà áo, Tử Duyệt vội vàng mang Du Tử về phòng, mau chóng gọi tới 2 lão đầu tử.

Bạch Ảnh và Hắc Kì nào còn tâm tư cà khịa lẫn nhau, vẫn là quan tâm cháu trai trước hết, vừa hay tin liền lập tức phi tới.

Hắc Kì nhìn máu đỏ thấm đượm vạt áo con gái, sốt sắng nhảy ngược lên , cũng may là Bạch Ảnh dù sao vẫn còn giữ được một chút bình tĩnh, nhìn nhận Tử Duyệt là không có vết thương nào , kéo lão đầu Hắc Kì lại.

- Hừ, già đầu mà không bình tĩnh một chút coi, nghe Tiểu Duyệt nói !

- Hừ, bình tĩnh cái bíp !!! Không phải ta chưa từng ngăn ngươi sao ? Không nói nữa , mau xem tiểu bảo của chúng ta !!!

Hắc Kì lão đầu cũng chẳng tính toán thua thiệt, nhìn sang Du Tử.

- Lão đầu, ta mượn thần lực của ông !

Hắc Kì nhìn sang Bạch Ảnh, thần lực truyền vào tay Hắc Kì, Hắc Kì lại kết hợp với Ma lực của mình , dung hòa chúng rồi mới chữa trị cho Du Tử. 2 đứa cháu này của bọn họ rắc rối là vậy, một khi bị thương rất là đau đầu ah !!! Huyết mạch 2 Thần Ma cùng chảy trong người đang rất cân bằng nếu chỉ có 1 bên truyền vào nhất định sẽ gây mất cân bằng, dẫn đến đổ vỡ, thân xác tan nát , linh hồn cũng có thể bị xé nát ! Không ai dám mạo hiểm cả !

- Tiểu Duyệt , Du Tử đây là làm sao ?

~ Ah...cha, mọi chuyện là vậy ....

Tử Duyệt cũng kể lại những gì nàng biết, tất nhiên có những cái nàng sẽ giữ lại.

2 lão đầu rủ nhau ra ngoài thảo luận, để Tử Duyệt chăm sóc Du Tử.

Tử Duyệt vuốt nhẹ mái tóc bạc của Du Tử, lòng đau như cắt.

- Mẹ....

Du Tử gọi nàng, Tử Duyệt vội sà xuống bên cạnh.

~ Mẹ đây...con tạm thời đừng vội mở mắt.

Nàng nắm lấy tay Du Tử , vuốt ve nhẹ mu bàn tay nhỏ nhắn.

- Mẹ....

Hóa ra không phải Du Tử tỉnh, mà là do hắn nói mơ. Bất quá, Tử Duyệt vẫn chậm rãi vuốt ve bảo bối .

~ Mẹ...

Tuyết Vũ đẩy cửa tiến vào, dụi dụi 2 mắt. Con gái vừa mới tỉnh dậy ah.

~ Mẹ, anh bị làm sao vậy ?

Tuyết Vũ nhìn trên người Tử Duyệt còn dính máu, có chút kinh hãi.

~ Mẹ không sao, anh con bị thương một chút mà thôi...

~ Ưm...nhất định sau này con sẽ giúp anh, ông nội nói con có thể giúp anh trai !!!

~ Ừm... Cảm ơn con...lại đây nào...

Tuyết Vũ ngồi trong lòng Tử Duyệt, ngoan ngoãn để Tử Duyệt chăm sóc Du Tử.

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thiênsứsađọa
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 4
Lượt đọc 175
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự