Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Cứu giúp

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa

Tiểu thuyết gốc · 1408 chữ · khoảng 5 phút đọc

~ Anh ơi...

Tuyết Vũ đang định nói gì đó chỉ là 1 tiếng Ầm vang động kèm theo 1 trận rung lắc , còn có cả 1 lỗ thủng được tạo ra ngay trên phần mái.

" Bên trên còn 1 tầng nữa ! "

1 nữ nhân thân hình đầy máu me nằm dưới sàn nhà.

~ Cứu...cứu ...công...với...

Nàng ta không kịp nói gì thêm ,ngất lịm.

- 2 em cứu nàng ta được chứ ?

Các nàng khẽ gật đầu, dù không nói thì các nàng cũng sẽ giúp.

Du Tử liền theo lỗ thủng phóng vụt lên.

3 tên sát thủ che mặt nạ kín mặt không ngừng công kích lên lá chắn bảo vệ quanh 1 nữ nhân, chính là người mới cứu trước lúc đi ăn...

- Có vẻ cô đen đủi nhỉ...

Du Tử không khỏi cảm thán.

3 tên sát thủ còn chưa kịp quay đầu...bọn họ...đã chẳng còn đầu nữa rồi...

Chúng đã lìa khỏi cổ từ lúc nào.

Du Tử nhảy xuống tầng dưới.

Vân Anh và Du Tử cũng cứu nữ nhân kia thoát chết tỉnh lại.

~ Anh, không sao chứ ?

Vân Anh quan tâm hỏi.

- Ừm...làm sao có vấn đề gì được...

Nàng nhìn qua một lượt mới thôi, Du Tử khẽ xoa đầu nàng.

Nữ nhân bên trên liền nhảy xuống, thấy nữ vệ của mình không sao mới kinh ngạc.

~ Công chúa... Người không sao chứ ?

~ Không sao...Mây, em không sao là tốt rồi...

Thiếu nữ đỡ lấy nữ vệ của mình, trước đó cũng nhờ nàng xả thân bảo vệ mới thoát chết được một lần.

~ Là họ đã cứu em...

Nữ vệ nhìn Tuyết Vũ, Vân Anh mà kinh ngạc.

~ Cảm ơn mọi người đã cứu giúp !!!

Thiếu nữ cúi đầu, thành tâm cảm ơn. Tuyết Vũ nâng đỡ nàng ta, cũng kinh ngạc khi là nữ nhân gặp trước đó.

~ Không có gì...

Mà đội kị sĩ bảo vệ thật biết chọn thời điểm xuất hiện, khi mọi chuyện đã xong xuôi.

~ Công chúa, thứ lỗi thuộc hạ tới muộn...

1 người hẳn là chị em sinh đôi với nữ vệ kia đứng ra nhận tội.

~ Không sao, hiện tại thì ta không sao rồi...

~ Còn họ là...

Nữ vệ nhìn chằm chằm 3 người.

~ Hoa, không được vô lễ, họ chính là ân nhân của chúng ta...

~ Xin thứ lỗi...

Nàng ta cúi người, trân trọng.

- Bỏ đi...

Du Tử phất tay.

~ Công chúa, đã bắt được kẻ chủ mưu, đang chờ người trở về !

Nàng ta quay ra báo cáo.

~ Các vị...ưm...nếu không chê, xin hãy đến Hoàng cung 1 chuyến để tôi được bày tỏ lòng biết ơn?

Du Tử nhìn qua các nàng cũng đều gật đầu đồng ý, dù sao cũng là chuyến đi chơi mà thôi.

~ Được thôi...

Tuyết Vũ vui vẻ đáp lời.

Xe ngựa được chuẩn bị, Tuyết Vũ đi cùng thiếu nữ kia, còn Du Tử và Vân Anh đi với nhau.

~ Không cần để ý họ, anh chị tình cảm vẫn là rất khiến người ta ghen tị...

Tuyết Vũ nhìn Du Tử cùng Vân Anh, có một chút ghen tị, thích thú.

Thiếu nữ khẽ gật đầu ,lại liếc nhìn Tuyết Vũ.

3 người ai nấy đều tài sắc tuyệt diễm ah !!!

Vân Anh lấy ra 1 cuộn giấy nhỏ , dùng pháp lực viết lên đó rồi để Hỏa nguyên tố thiêu cháy.

Dù sao vẫn là báo với người thân một chút , để mọi người không phải lo lắng.

~ Em làm xong rồi...

Vân Anh ôm lấy eo hắn, ngả vào lưng Du Tử.

- Ừm... Mong là mẹ sẽ không quá lo lắng ...

Du Tử để Moto thả chậm tốc độ không nhanh không chậm bám theo xe ngựa.

Lại nói, từ lúc lấy ra Moto mà đội hộ tống cứ nhìn suốt , thậm chí là không dời mắt.

Hắn cùng nàng cũng chẳng mấy quan tâm.

- Giao nộp vũ khí trước khi diện kiến nhà vua và hoàng hậu...

Đội bảo vệ chặn cửa 3 người.

~ Nếu không thì sao ?

Tuyết Vũ nhíu mày.

Đám lính liền chĩa vũ khí về phía họ.

~ Các ngươi lui lại !

- Công chúa, luật lệ không thể phá bỏ...

Tên lính canh vẫn nhất quyết như vậy, Du Tử cũng không cố làm gì.

- Vậy thì không gặp là được rồi... Ai biết ta có đi vào đầm rồng hang hổ nào không !

Du Tử khẽ cười. Đã trải qua 1 lần, hắn đâu muốn thử nếm trải lần nữa ?

Cẩn thận chẳng bao giờ là thừa thãi cả !

~ Các ngươi !!!

Thiếu nữ bất lực, trừng mắt nhìn bọn họ.

~ Hoa, Mây, mời 3 vị về cung của ta trước !

~ 3 vị, xin mời !

2 nữ vệ dẫn đường cho 3 người.

Thiếu nữ cũng xoay người.

~ Công chúa, nhà vua và hoàng hậu còn đợi ở bên trong ...

~ Hừ ! Bây giờ ta đổi ý, không đi nữa !

Nàng quay người liền rời khỏi.

...

~ Xin tự giới thiệu, tôi là Huyề.... Lạc Thiên Ánh Dương , công chúa Chân Long Quốc. Xin cảm tạ mọi người đã cứu mạng !

~ Không phải hoàng gia Chân Long họ Huyền sao, sao đổi sang họ Lạc Thiên của Lạc Thiên Quốc rồi ?

Tuyết Vũ hỏi.

Thần Ma tộc không có phân biệt họ, chỉ cần tên là đủ rồi, đâu có rảnh rỗi mà chia đàn xẻ nghé ra như Nhân tộc . Tới Nhân tộc mấy năm, dù sao cũng biết chút ít.

~ Ha...tôi cũng chẳng biết ông ta có coi tôi là con gái không, từ khi mẹ tôi trở về Lạc Thiên Quốc liền bị bệnh, tôi muốn qua đó còn không được ! Những chuyện thế này, mỗi tháng không phải bị 1 lần mới lạ !

- Làm sao lại nói chuyện này với chúng tôi ?

Du Tử khẽ cười.

Tuyết Vũ, Vân Anh cũng không phải không nhìn ra.

Du Tử làm vẻ mặt tùy ý các nàng.

~ Vậy nên cô muốn chúng tôi giúp đỡ ?

Tuyết Vũ đột nhiên nói.

~ Đúng vậy...

Ánh Dương nghiêm túc thừa nhận.

~ Tại sao chúng tôi phải giúp cô ? Chúng tôi được gì ?

Vân Anh hỏi. Mối quan hệ không, nên không ai cho ai không cái gì, mọi thứ đều có giá của nó.Nàng cũng không muốn lãng phí khoảng thời gian của mọi người.

Nàng theo vòng tay mà ngồi lên đùi Du Tử , tự rót lấy 1 cốc trà cho Du Tử.

Ánh Dương ngây ra.

~ Cho dù thay bằng hoàng đế đứng trước mặt cũng không khác biệt đâu...

Tuyết Vũ bổ sung vào.

~ Tôi....

Không coi hoàng đế ra gì ! Đây là lần đầu nàng chứng kiến có người như vậy.

Du Tử nhấp hớp nước trà , liếc nhìn nàng ta.

- Không thể giúp một người không có mục tiêu được...Tạm thời thì cô cứ suy nghĩ đi, có câu trả lời rồi nói chuyện này tiếp !

~ Mây, Hoa...đưa các vị về phòng .

Ánh Dương có chút ngây ngốc ,ra lệnh cho 2 nữ vệ.

~ Mục tiêu của mình...

Nàng chỉ suy nghĩ đơn giản muốn quay về Lạc Thiên Quốc cùng mẹ, chăm sóc cho người. Chỉ là mọi chuyện gần đây như rối tinh rối mù, bị cấm ra khỏi cung, mà mỗi lần có cơ hội ra ngoài liền có thể gặp chuyện bất trắc.

Giống như nàng bị giam lỏng vậy, hễ chỉ cần có ý định bỏ trốn liền sẽ bị tiêu diệt.

~ Công chúa...

Mây và Hoa trở lại, các nàng có phần nghi hoặc khiến nàng cảm thấy không ổn .

~ 3 người họ có chuyện gì sao ?

~ Không phải thưa công chúa, họ thì không có vấn đề gì, nhưng mà xung quanh cung điện của chúng ta...có hơi nhiều cấm vệ quân rồi...

~ Làm sao đột nhiên lại có cấm vệ quân ?

~ Thuộc hạ cũng không rõ, bình thường thì chỉ có vài toán lính đi tuần...thậm chí là không có...bây giờ số lượng tăng lên...đủ để bao vây cung điện này rồi ah...

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thiênsứsađọa
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 59
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự