Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Dự định

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa

Tiểu thuyết gốc · 1779 chữ · khoảng 6 phút đọc

~ Ưm...nha...anh yêu....ưm...ah....ah...aha....

Vân Anh siết chặt lấy Du Tử, tinh hoa ấm nóng tưới vào bên trong khiến nàng ngây ngất.

Du Tử đỡ lấy thân thể mĩ miều của nàng ôm vào trong lòng, phía sau dựng một chiếc gối sau lưng để tựa.

Vân Anh ôm lấy Du Tử, sà vào ngực hắn.

- Vợ à,...

~ Có chuyện gì vậy anh yêu ?

Nàng ngước lên nhìn hắn, ngọc thủ vuốt ve ngực hắn.

- Anh có nên tạo ra 1 cái đất nước ở Nhân Giới này không nhỉ ? 1 cái đất nước của mọi tộc có thể chung sống ?

~ Tại sao không phải là Trung Gian Giới vậy anh, chẳng phải Thần Ma 2 bên sẽ dễ dàng hơn sao ?

- Nhưng không phải Tinh Linh tộc em phần lớn ở Nhân Giới sao ?

~ Ừm...đúng là vậy ...

Vân Anh khẽ gật đầu.

- Anh muốn nơi đây sẽ là ngôi nhà thứ 2 của chúng ta...Sẽ mất kha khá thời gian...nhưng mà...

~ Ưm...nha...anh....thật là...ưm...

Vân Anh không thể nói hết câu vì côn thịt đã tìm tới cửa.

~ Để em....

- Có mệt không ?

~ Ừm...mệt lắm... Vậy nên anh phải nhẹ nhàng thôi đấy !

Nàng cúi xuống hôn lấy hắn, hông nhẹ đẩy lắc chậm rãi, để côn thịt ra gần hết rồi lại vào sâu tận cùng, mỗi lần như vây tuy chậm nhưng khiến nàng cảm thấy được từng đường gân trên côn thịt ấm nóng vậy.

Mị nhãn khép hờ, Du Tử cũng phối hợp cùng nàng, không muốn vợ yêu quá mệt mỏi, mỗi lần ra vào kết hợp nhịp nhàng khiến thân thể tuyệt mĩ nhấp nhô từng nhịp, mê người.

Vân Anh mềm nhũn như không có xương nằm trên người Du Tử thở dốc.

Dù trong người nàng bừng bừng Sinh Mệnh Lực nhưng loại hoạt động ân ái này có vẻ nó không vó tác dụng nhiều cho lắm khiến nàng có chút mỏi mệt.

- Em cũng thật cứng đầu lắm ! Đợi anh một chút, được không ?

Du Tử hôn nhẹ lên trán nàng, vuốt gọn mái tóc dài xõa lại cho Vân Anh .

~ Ưm...

Vân Anh nũng nịu, cơ mà vẫn thả Du Tử ra.

Du Tử khoác lên mình 1 cái áo choàng, thanh kiếm bạc trắng xuất hiện trên tay.

~ Em sẽ đợi anh đấy !

Du Tử khẽ cười, thân ảnh không động tĩnh ngay trong phòng liền biến mất.

Phong

Lôi

Diệt

Chỉ đơn giản là 1 kiếm chém đầu, nhanh đến không tưởng tượng được, đủ để nạn nhân thấy thân thể mình mất đầu vẫn còn đứng đó.

Lưỡi kiếm sáng loáng không một vết máu thu lại vào vỏ.

Hắn nhìn mấy cái xác liền đá chúng bay ra xa một chút rồi phủi tay trở lại phòng.

- Vợ yêu...

~ Ưm...Bây giờ thì chúng ta nên ngủ một chút !

Du Tử ôm lấy Vân Anh liền kéo lấy mền lên cuốn lấy 2 người. Vân Anh rướn người, hôn lên trán hắn một cái như hắn làm với nàng .

...

Du Tử song thủ tại sau lớp áo ngủ bắt lấy bầu ngực mềm mại của Vân Anh. Ôm nàng vào lòng luôn làm hắn thoải mái, thích đến nghiện.

Ngọc thủ nàng định vươn tới côn thịt bị hắn ngăn lại, dù sao nàng có vẻ vẫn mệt mỏi ah, tuy rằng bên ngoài nàng hồi phục không vấn đề. Nàng sẽ tận lực thỏa mãn hắn , Du Tử có chút không đành.

- Nhìn em có chút mệt mỏi ah...

Du Tử lại hơi ngả người , để Vân Anh dựa vào ngực mình.

~ Ưm...em không sao mà .

- Vậy cũng phải nằm yên đó !

Vân Anh khẽ cười, trở mình lại , bầu ngực mềm ép xuống ngực hắn , gật đầu.

Miệng nói là vậy, chỉ là côn thịt mới biểu hiện đúng mong muốn của nó, 1 đường thẳng chĩa lên.

~ Hì hì...khó chịu lắm phải không ? Vậy để em giúp anh nha ?

Vân Anh nũng nịu.

- Không...không được...em sẽ mệt hơn đấy...

Du Tử cố nhịn, chỉ là côn thịt bên dưới chỉ có thêm lớn thêm nóng.

~ Ưm...nhìn em nè...

Vân Anh vuốt ve khuôn mặt Du Tử.

Hắn nhìn qua chỗ khác, nếu bây giờ nhìn nàng tiếp, chắc chắn hắn sẽ không nhịn nổi.

~ Hì hì...chồng yêu, anh thật đáng yêu ah...

Vân Anh hôn lên môi hắn, ngọc thủ vuốt nhẹ côn thịt, chỉnh hướng nó lách qua mật đạo ẩm ướt chật chội đi vào trong.

- Em...

Du Tử nhìn nàng, từng thớ thịt co bóp lấy côn thịt, vừa ấm, vừa ẩm khoái cảm đê mê không thể nào chịu được nữa.

~ Không cần nhịn... Nếu anh muốn vậy cứ thể hiện hết ra đi, anh làm vậy em sẽ đau lòng lắm đó ! Ừm...cùng lắm thì...anh cũng có thể tìm thêm một vài người nữa...

Hắn nghe nàng nói mà có chút chua xót. Nàng chấp nhận hắn có nhiều nữ nhân !

Không để Vân Anh nói tiếp, nụ hôn bịt lấy môi nàng, côn thịt chậm rãi chuyển động , côn thịt liên tục ra vào huyệt động, mỗi lúc càng nhanh hơn.

Du Tử giữ lấy hông nàng, liên tục đẩy tới, Vân Anh uyển chuyển phối hợp khiến cảm xúc như vỡ òa.

- Em đáng ghét lắm !!!

Du Tử ôm chặt lấy nàng, động tác không hề đình chỉ.

Vân Anh rên rỉ, cố gắng nở nụ cười, ngọc thủ quàng lên cổ, ôm lấy cổ hắn .

~ Ưm....nha...nha...vậy sao...ưm...ah....em đã...ah...phạm...lỗi ....sao.....

- Ừm... Đáng phạt !!!

Bầu ngực nàng biến hóa đủ loại hình dạng trong tay hắn , từ trên giường tới bên ghế, trên bàn đến bên cửa sổ với đủ loại tư thế .

Vân Anh đón nhận đợt tinh dịch nóng hổi ồ ạt tiến vào, cả người mệt mỏi liền thiếp đi.

Du Tử đỡ nàng nằm xuống , vuốt ve gương mặt kiều diễm, mồ hôi rịn ra trên trán nàng , ngọc thủ cũng không rời khỏi hắn, luôn bảo trì trạng thái ôm lấy Du Tử.

Tam thê tứ thiếp không phải hiếm, nhưng để vợ mình nói ra khiến hắn có chút đau lòng thay cho nàng. Hắn thực không biết nên vui hay buồn nữa .

Du Tử gạt nó ra sau đầu, chuyện duyên số không phải muốn là được.

Có một điều chắc chắn rằng, hắn sẽ xây dựng một đế chế cho riêng mình !

" Có nên nhờ mẹ và mọi người giúp đỡ không nhỉ ?

Hm... Vẫn nên là tới gặp mẹ vợ trước tiên vậy.... "

Có điểm tựa mà không dùng mới ngu, hắn chẳng việc gì không nhờ người nhà giúp đỡ cả.

Thần Ma 2 tộc bây giờ hẳn sẽ chỉ có thể thông qua Tinh Linh tộc nhà vợ để giúp hắn được mà thôi, dù sao sự xuất hiện 2 bên bây giờ cũng dễ khiến Nhân Giới đảo loạn, chỉ đến khi đế chế thành lập vững vàng một chút, liền có biện pháp dễ dàng.

Để Vân Anh nghỉ ngơi 1 ngày đúng nghĩa, Du Tử tìm Tuyết Vũ nói chuyện.

~ Nha, làm sao hôm nay lại tìm tới em rồi ?

Tuyết Vũ cười trêu chọc.

- Ha...tính rủ em ra ngoài chơi một chút, nhưng có vẻ tiểu thư đây không thích rồi...đành đi một mình vậy...

Du Tử liền đáp trả nàng.

~ Đương nhiên thích !

Tuyết Vũ vội kêu lên, nhào tới ôm lấy hắn.

" Ôi nha đầu này... "

Hắn không khỏi thầm rên, tuy cách vài lớp vải nhưng cũng đủ thấy bộ ngực nàng mềm mại thế nào.

Du Tử ho khan, mà Tuyết Vũ lại được nước làm tới như khiêu khích hắn vậy.

- Tiểu nha đầu, có người con gái nào như em không ?

Du Tử nhắc nhở.

~ Hửm, em thấy đâu có vấn đề gì đâu ? Chúng ta vẫn có thể kết hôn sinh con đẻ cái bình thường mà ?

Thanh âm trong trẻo, khuôn mặt ngây thơ, chỉ là câu nói kia như búa bổ giáng thẳng vào não hắn.

" Quên mất là cái thế giới này... Khiến mình điên mất rồi "

Hoặc đơn giản, hắn cũng đâu phải nhân loại bình thường.

Có điều, vẫn cần phải có thời gian tiếp thu, dù sao cũng là em gái mình, biết đâu chỉ là tuổi trẻ bồng bột mà thôi. Còn nếu thực sự xảy ra trường hợp kia...hắn cũng không ngại mà tiếp nhận đâu. Thời thế nào rồi, mặt phải dày lên mới có vợ hiền vợ xinh về tay.

- Ạch...khoan tính sau này, bây giờ thì vẫn là anh em đã...không sợ không lấy được chồng sao ?

~ Em ứ lấy chồng đâu, chỉ cần anh là đủ rồi..hì hì...đừng tưởng lúc trước anh nói gì với mẹ mà em không biết nha ~~

Tuyết Vũ tinh nghịch khẽ nói.

Du Tử chịu thua nha đầu này rồi.

~ Anh giúp em đi !

Tuyết Vũ rũ tung đầu tóc, khiến nó rối xù cả lên.

- Được rồi, coi như em giỏi !

Hắn nhéo má nàng 1 cái, Tuyết Vũ kéo hắn tới bên bàn trang điểm liền ngồi xuống , để cho Du Tử chải chuốt mái tóc óng ả.

~ Anh ...

- Hửm...

~ Chúng ta nên về sớm một chút... Dù mẹ không nói nhưng người lúc nào cũng lo lắng ah...

- Ừm, vậy ngày mai liền trở về thôi.

~ Lúc anh mất tích, mẹ cứ thờ thẫn một mình ở ngoài, nhiều lúc còn khóc nữa ... Anh cũng biết thể chất mẹ đặc biệt, nếu không trải qua thời gian lâu như vậy, sợ rằng...

- Ừ...Hazzz, mẹ vẫn còn cai quản Ma giới sao ?

~ Vâng...

- Có lẽ anh nên tiếp nhận vị trí đó...

Du Tử vuốt nhẹ mái tóc mượt óng , lại nghĩ tới Tử Duyệt.

~ Nhưng có thể mẹ cũng sẽ không đồng ý đâu anh .

- Sao vậy ?

~ Đúng hơn thì là mẹ, ông muốn chúng ta chỉ cần hưởng thụ cuộc sống này...

- Vậy thì anh chắc chắn phải thuyết phục mẹ mới được... Ừm, nhất định mẹ sẽ đồng ý!

Du Tử khẽ cười.

~ Anh suy nghĩ xấu gì đó ?

Tuyết Vũ đánh hắn một cái.

- He he...nếu mẹ để chúng ta thỏa mái ăn chơi thì cũng nên để mẹ nghỉ ngơi đi chứ !

~ Ân...

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thiênsứsađọa
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 56
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự