Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Dự định

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa

Tiểu thuyết gốc · 1318 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chỉ cần xé tấm bùa dịch chuyển, 3 người liền có thể trở về lâu đài ở Trung Gian Giới.

Thời gian này có lẽ Hắc Kì cai quản nên Tử Duyệt vẫn còn ở lâu đài.

Thật sai lầm khi để nàng ở lại một mình mà.

Tuyết Vũ nhào tới ôm lấy Tử Duyệt.

~ Chuyến đi vui chứ ?

~ Nha, vui lắm mẹ à !

Tuyết Vũ nhanh nhẹn đáp.

~ Mẹ, chúng con đói rồi !!!

Vân Anh nũng nịu.

3 người gật đầu lia lịa khiến Tử Duyệt bật cười.

~ Ừm, vậy mẹ tự tay làm cho mấy đứa.

~ Vâng !!!

Tuyết Vũ , Vân Anh nháy mắt với hắn.

Du Tử theo nàng xuống bếp.

~ Du Tử, có chuyện gì sao con ...?

-...

Du Tử không nói, lẳng lặng tiến lại gần, từ sau vòng tay ôm lấy bụng nàng.

- Con ...xin lỗi... Xin lỗi mẹ...để mẹ lo lắng rồi...

~ Đứa nhỏ này, hôm nay bị làm sao vậy ?

Tử Duyệt hơi sững người nét cười gượng rõ ràng.

- Mẹ đã rất lo lắng cho con mà, phải không ? Thật đáng chết khi mà con lại để người ở một mình...

Tử Duyệt nắm lấy bàn tay Du Tử , xoay người đối diện với hắn.

~ Ngốc...mẹ chưa bao giờ trách các con cả ! Chỉ cần các con sống bình an là tốt rồi...

Tử Duyệt xoa đầu hắn.

- ...Vâng...để con giúp mẹ đi...

~ Được không vậy ?

Tử Duyệt nghi hoặc, khẽ cười.

- Tất nhiên rồi ! Dù có thể không ngon nhưng chắc chắn ăn được!

Du Tử khẳng định.

~ Ừm...

Thực sự có rất nhiều điều hắn muốn nói nhưng vẫn quyết định nuốt lại vào trong.

Du Tử ngâm mình dưới dòng suối nước nóng, khoan khoái và dễ chịu.

- Hm...mẹ ?

Tử Duyệt chỉ quấn một chiếc khăn tắm mỏng manh không thể nào che đi thân hình mị hoặc mê người.

Tử Duyệt khẽ cười, tới gần, Du Tử cảm thấy hô hấp có chút khó khăn ah, nước bọt nuốt cái ực.

~ Hửm, làm sao lại nhìn mẹ như vậy ?

Tử Duyệt khẽ cười, nàng ngồi trên bờ đá để 2 chân mình ngâm trong dòng nước ấm nóng

- Ạch... Mẹ cũng quá kinh diễm rồi !

Du Tử lại gần chỗ nàng, Tử Duyệt kéo hắn vào lòng.

~ Nhìn con có vẻ có chuyện muốn nói...

Tử Duyệt xoa đầu hắn. Dù lúc trong bếp hắn không nói nhưng nàng cũng nhìn ra Du Tử có chuyện muốn nói.

- Vâng...

Hắn cũng thừa nhận.

Du Tử chậm rãi kể lại mong muốn của mình, muốn xây dựng một đế chế của mình ở Nhân Giới.

Và còn một chuyện nữa...

- Mẹ...con muốn kế thừa vị trí của người !

Tử Duyệt có chút bất ngờ.

~ Con chắc chứ ?

Tử Duyệt nhìn hắn, tỉ mỉ nhìn con trai mình.

- Con chắc chắn!

Du Tử khẳng định.

~ Ừm...

Tử Duyệt nhẹ gật đầu.

- Mẹ đồng ý sao ?

~ Vậy con muốn mẹ phản đối sao ?

Nàng vuốt ve Du Tử.

~ Con trai...vị trí đó không dễ dàng như con nghĩ đâu...

- Con nhất định có thể, vì con là con trai mẹ mà !

Hắn tự tin khẳng định.

~ Vậy, nhìn vào mắt mẹ .

Du Tử nghe lời, nhìn vào đôi mắt đỏ máu ma mị của nàng.

Tử Duyệt khẽ cúi đầu, nàng hôn lên môi con trai mình.

Không đơn giản như vậy, hắn như lạc vào 1 chiến trường, đối diện với hắn là Tử Duyệt, một người lạnh lùng đến cực điểm, phía sau nàng là vạn vạn binh mã, nhiều không đếm xuể.

- Đây là khí thế của mẹ ?

Du Tử tự hỏi.

Hắn nhìn vào hình bóng của nàng, lại nhìn những binh mã hùng mạnh sát khí đằng đằng.

Hắn nhất định sẽ không thua nàng ! Thậm chí sẽ còn vượt qua!

Tinh huyết của Tử Duyệt truyền qua cho Du Tử, tuy không thể lập tức biến thể chất của hắn trở thành bất tử giống nàng nhưng có thể tiến hóa lên thể bất tử tương đương.

Tiếp nhận một nguồn sức mạnh khổng lồ khiến hắn muốn nứt toác ra vậy.

Không biết Tử Duyệt mạnh đến mức nào nữa.

~ Con trai, tới đây...

Tử Duyệt tháo bỏ khăn quấn trên người, để lộ ra thân thể tuyệt diễm hoàn mĩ không vết xước . Du Tử nhào tới như con thú cuồng loạn chỉ biết làm theo lời của Tử Duyệt tại thân thể nàng dày vò.

Không biết đã qua bao lâu, thần trí hắn mới tỉnh táo trở lại. Hắn nhớ rõ những gì đã xảy ra.

- Mẹ...

Tử Duyệt dưới thân hắn, có chút mệt mỏi, phần vì truyền đi tinh huyết của bản thân lại còn bị Du Tử dày vò trong 1 khoảng thời gian ,nhất thời có chút không chịu được.

~ Tỉnh táo rồi ?

- Vâng...

Du Tử liếc nhìn, trên thân thể nàng đầy vết bầm tím, mật huyệt chứa đầy tinh dịch khiến hắn có chút hối hận rồi. Tại sao khi đó một chút hắn cũng không kiềm chế được, cùng nàng ân ái thì cũng thôi đi, nhưng hắn giống như 1 kẻ vũ phu hơn ah...thật đáng chết mà...

~ Không sao, mẹ nghỉ ngơi một chút liền không sao rồi...

Tử Duyệt ôm lấy Du Tử, âu yếm vuốt ve.

- Mẹ...

Hắn ôm lấy nàng, chờ đến khi Tử Duyệt hồi phục đôi phần, tốt hơn mới thôi.

~ Được rồi, về với vợ của con, cũng 3 ngày rồi, sợ rằng tiểu nha đầu lại tưởng mẹ ăn mất con rồi...

- Vâng...mẹ....cảm ơn người !

Hắn hôn lên môi nàng, vị ngọt thanh mát không lẫn đi đâu được.

~ Ừm...để mẹ nghỉ ngơi một chút...

Du Tử đi rồi, Tử Duyệt mới thở nhẹ một hơi, bảo sao con dâu cũng đã cầu cứu nàng ah, con trai nàng có khác.

~ Tiểu nha đầu, mau lại đây...

Tuyết Vũ cũng Vân Anh sớm đã thấy chuyện xảy ra, chỉ là không có ai cản .

~ Mẹ, anh không sao đó chứ ?

~ Ừ... Không nghĩ Du Tử lại phản ứng mạnh với máu của mẹ như vậy . Có lẽ do là con trai chăng ?

~ Ừm... Chắc là vậy rồi mẹ !

Tuyết Vũ tới bên cạnh Tử Duyệt, giúp nàng mát xa.

~ Hm...khổ chị dâu rồi...

Tuyết Vũ khẽ thở dài, nhìn Tử Duyệt còn chịu thương thế như vậy, sợ rằng Vân Anh cũng không khá khẩm hơn bao nhiêu.

~ Haha, con gái đây là ghen tị sao ?

~ Mẹ này !!! Ai ghen tị với 2 người chứ !

~ Haha...chịu thừa nhận rồi sao...

Du Tử trở lại phòng, vợ yêu chỉ mặc một lớp váy ngủ mỏng manh nằm trên giường khiến hắn không khỏi bốc lên dục hỏa.

- Vợ....

Hắn nhẹ ôm lấy eo nàng, áp sát bầu ngực .

~ Hm....

Vân Anh nhéo hắn một cái rõ đau cho bõ tức.

Du Tử cũng chỉ kêu lên oai oái chịu đựng mà thôi.

- Vợ à...anh muốn em...

Côn thịt ấm nóng chui tọt vào giữa khe đùi nàng, chạm tới cửa mình.

~ Ưm...anh đúng là ...!

Vân Anh nhéo hắn thêm một cái, gương mặt mê người nổi hồng vân.

Vẫn là chiều theo ý hắn.

Chưa lúc nào hắn thấy thỏa mãn như vậy, giống như đập nước được xả ra vậy, vô cùng thống khoái.

- Cảm ơn em....

Du Tử ôm lấy nàng, âu yếm.

Vân Anh hạnh phúc, khẽ cười , nàng tin tưởng hắn, cũng tin tưởng bản thân mình, Du Tử sẽ không bao giờ bỏ rơi mình.

Bạn đang đọc Tuyệt Thế Đế Vương sáng tác bởi thiênsứsađọa
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thiênsứsađọa
Thời gian
Lượt thích 7
Lượt đọc 48
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự