Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chết vì gái nhưng đâu thoải mái

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đại Du-Phàm Nhân Chơi Tiên sáng tác bởi Vịtkêuquạcquạc

Tiểu thuyết gốc · 1881 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trời mưa lâm râm sau đó nắng to đột ngột thì cây bị héo.

- Xyanua, bệnh nhân này khả năng cứu chữa không còn rồi - Vị bác sỹ lên tiếng.

- Chẳng lẽ em học sinh đã hết đường sống rồi sao, hay chuyển lên tuyến trung ương? - Cô giáo Ti Hồng là chủ nhiệm lớp của Đại Du lo lắng hỏi.

- Sống thì có thể, nhưng não, lục phủ ngũ tạng đã bị tổn thương nặng, có lẽ sẽ sống đời sống thực vật suốt đời.

Trên giường bệnh, sắc mặt Đại Du trắng bệch, mắt thâm quần, đôi môi sưng phù, nằm yên bất động. Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, cả lớp cùng cô giáo chủ nhiệm tổ chức dã ngoại trong rừng, sẵn có tí bia rượu vào, hắn xung phong nhận nhiệm vụ cô giáo giao phó đi tìm con chó của hoa khôi lớp bị lạc, chó thì tìm chưa thấy, thấy sắp mất mạng, hắn bị lạc, trong cơn đói, hắn ăn sắn rừng, măng rừng dẫn đến bị ngộ độc Xyanua.

- Chả lẽ mình phải chết khi còn là xử nam hay sao?

Một cơn đau đầu dữ dội truyền đến, hắn cảm nhận được trong não hắn có một vùng không gian đen kịt, một thân ảnh trắng toát lượn lờ xuất hiện, một giọng nói phát ra trong đầu “Ngươi muốn sống không? Muốn sống thì phải hợp với ta một thể, sinh mạng của ta và người gắn chặt với nhau rồi, đen thật” - Một giọng nói hấp tấp vang lên trong não của Đại Du.

- Ảo giác sao, sao lại có giọng nói trong đầu - Đại Du nghĩ thầm.

- Không phải ảo giác, ta là linh trí hệ thống, ta đang ở trong đầu ngươi, muốn sống chỉ cần phối hợp với ta.

- Chẳng lẽ người khi sắp chết sẽ sinh ra chứng hoang tưởng này? - Hắn khẳng định.

- Không phải là hoang tưởng - Giọng nói hét lớn.

- Oài, cả đời chưa giao hoan gì, cuối đời lại chết vì chất độc và hoang tưởng, ước gì mình có thế chết vì gái – Đại Du vừa nghĩ vừa đau khổ.

- Con mẹ nó, ta nhắc lại không phải là hoang tưởng, ta là linh trí hệ thống, đang ký sinh trong cơ thể ngươi, ngươi chết ta cũng ngủm, tỉnh lại cho ta mau.

WTF? Chẳng lẽ truyền thuyết là có thật, mình có hệ thống, sẽ có siêu năng lực, có pháp thuật, tu tiên, trường sinh bất lão. Sau này cả thế giới chẳng lẽ nằm dưới chân ta, vô số đàn bà sẽ nằm dưới háng ta, ta là đỉnh cao của nhân sinh hay sao, phải xác nhận lại xem có phải ảo giác hay không?

- Hệ thống, ta không tin, ngươi có ngon thì làm ta khỏi bệnh ngay tức khắc xem nào?

- Ta không làm được - Linh trí hệ thống trả lời.

- Đệch, hệ thống đách gì thế, thế ngươi là cái hệ thống gì thế, vị thiểu năng nào tạo ra vậy.

- Ta là sản phẩm thất bại của một vị đại năng ở vùng không gian khác, hắn ta suýt chút nữa đã phá hủy ta, nhưng ta có linh trí, ta cũng muốn sống nên trốn chạy, không biết bao lâu, ký sinh bao nhiêu người, cuối cùng gãy gánh đến hành tinh thấp kém thuộc không gian này – Linh trí hệ thống trả lời.

Đúng lúc này, tiếng máy đo nhịp tim vang lên tiếng báo động, điện tâm đồ nhấp nháy sắp thẳng tăm rồi. Bác sỹ, cô giáo vội vã chạy vào trong phòng, tích cực sốc điện tim. Cô giáo vô cùng lo lắng, quả này nó chết thì công việc của mình cũng không có cách nào tiếp tục nữa, mặc dù mình tình nguyện về vùng quê này dạy học, lại có thằng chết vì con chó, trí thức như ta lại mất việc vì nó và con chó, hối hận.

- Nhanh nào, hợp thể, nếu không mi sẽ chết sau ít phút nữa – Linh trí hệ thống hấp tấp nói.

- Ngươi lừa ta đấy à, ngươi có cứu ta được đâu - Đại Du ủ rũ.

- Mẹ kiếp cái thằng thiểu năng này, ta không thể cứu ngay tức khắc, nhưng khi ngươi kết hợp với ta, hệ thống sẽ mở ra nhiệm vụ, thực hiện nhiệm vụ thành công ngươi có thể sống khỏe thêm vài ngày nữa, đến đâu tính đến đó nhanh.

Sống khỏe thêm vài ngày, chọn vậy, dù gì cũng có thời gian từ biệt gia đình, bạn bè, cũng phải thử đời trai rồi chết.

- Okee báy bi - Đại Du nói với linh trí hệ thống.

- Báy bi cái đầu ngươi, hệ thống ta tuổi tác cũng gần vạn năm rồi, ký sinh vô số người, lần này ký sinh vào ngươi là nhọ nhất – Linh trí hệ thống tức giận.

- Thế làm sao để hợp nhất – Đại Du hỏi.

Trong đầu của Đại Du xuất hiện một không gian đen kịt, một bảng sáng hiện ra vô số chữ, tác giả tạm dịch “Cục xì dầu là ông bê lắp, nào mình cùng đi xe bus, đệch mẹ bọn đi xe khách, thằng nào giàu thì đi chơi gái, thằng nào nghèo thì quay tay mãi…”, theo lời hệ thống, Đại Du lẩm bẩm đọc theo chứ không hiểu một chữ nào, sau khoảng hai phút, đại não trở nên đau đầu dữ dội, sống không bằng chết, mồ hôi màu đen đổ ra như suối chảy, nhịp tim của hắn bình ổn lại, vị bác sỹ vô cùng kinh ngạc, kiểm tra khái quát cơ thể hắn, mọi thứ đã trở thành bình thường, lẽ nào trong quy trình cấp cứu, có phương pháp nào hiệu quả mà mình chưa nhận ra, phải nghiên cứu, có khi giải Nobel năm nay thuộc về bố mày rồi.

- Hợp nhất thành công, mở ra linh lực liên kết, xác định thể trạng ký chủ “sắp chết”, linh lực tạm thời hỗ trợ sự sống trong vòng ba mươi phút, kích hoạt nhiệm vụ đầu tiên, thời gian bắt đầu.

Tấm bảng vàng của vùng không gian trong não hiện ra dòng chữ: Chuỗi nhiệm vụ sơ giản khởi đầu, nhiệm vụ số một “Bóp vếu Ti Hồng”.

- Con mẹ nó hệ thống, tại sao ngươi lại có nhiệm vụ vô sỉ như thế này, ta chết cũng mang nhục nữa là sao, ta không làm.

- Nhiệm vụ không thể từ chối, từ chối hệ thống kích hoạt trừng phạt, cái chết đau đớn nhất - Linh trí hệ thống trả lời.

- Chết cũng được, ta không thể làm những việc vô sỉ như thế được - Đại Du quyết từ chối.

Những phút cuối cùng, trong cơ thể như chịu hàng tỷ mũi kim châm từng tế bào, Đại Du mất đi ý thức, người có giật liên tục đến nỗi văng cả các thiết bị y tế xung quanh, cô giáo Ti Hồng hoảng sợ, vội vàng chạy lại giữ lấy hắn, theo phản ứng tự nhiên, hai tay Đại Du vô tình nắm lấy hai quả núi cỡ D của cô giáo, cơ tay vận hành liên tục, miệng lẩm bẩm “Mẹ ơi, con nhớ mẹ, con không muốn bỏ mẹ”. Ti Hồng ngượng ngùng, muốn tát thằng này mấy phát những nghĩ lại có chút cảm động nên thôi, cô mới tốt nghiệp ra trường, lớn hơn Đại Du không bao nhiêu, lại bị nắm chặt chỗ đó, đôi má đỏ lên, vội vàng vùng người chạy ra ngoài.

- Tèng teng teng teng, ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, linh lực hỗ trợ sự sống tăng lên ba ngày, mở chức năng trúng thưởng - Hệ thống nhắc nhở, một biểu tượng hộp quà xuất hiện trôi nổi trong không gian trong đầu hắn.

Thưởng cái con khỉ gì, Đại Du giờ nằm như con chó bịnh, mồ hôi nhễ nhãi, một lúc lâu sau, hắn tỉnh lại, mở mắt ra, thấy mẹ hắn, cô giáo hắn đang đứng bên cạnh trò chuyện, sắc mặt lo lắng, trên mặt cô giáo vẫn còn nét ửng hồng, trong con mê loạn, hắn cảm nhận hai tay bóp nắn vật gì đó mềm mại lại cưng cứng, trong cơn đau lại truyền đến cái cảm giác phê phê chưa bao giờ có được.

- Bệnh nhân tỉnh rồi? Bác sỹ, mau kiểm tra giúp cháu nó - Mẹ Đại Du vội vàng lao đến bên hắn.

Bác sỹ hôm nay đã phải thay đổi nhiều cung bậc cảm xúc, vội vàng kiểm tra, làm các xét nghiệm cần thiết, sau khoảng một giờ y tá mang kết quả tới, hắn vô cùng ngạc nhiên, các chỉ số sức khỏe của bệnh nhân đã bình thường trở lại, quả là kỳ tích, phen này giải Nobel chắc chắn thuộc về bố mày rồi.

- Cậu đã khỏe lại, thật sự rất ngạc nhiên, thậm chí hôm nay có thế xuất viện nếu cần thiết - Vị bác sỹ nói.

Trải qua thập tử nhất sinh, hắn cùng với mẹ xuất viện trở về nhà trong buổi tối hôm đó, cha hắn suốt ngày cờ bạc, nợ nần chồng chất, đã bỏ đi biệt tích mấy tháng nay, mẹ hắn thật đáng thương, vất vả nuôi hắn, bởi hắn là chỗ dựa duy nhất còn lại, mặc dù thằng con này học dốt, nhưng được cái thông minh, lanh lợi, biết làm thêm phụ gia đình, nghe bạn nó bảo Đại Du mới bán cây kiếm gì đó trên Võ lâm được mấy triệu, lại hiếu thảo mang tiền về cho mẹ.

Cơm nước xong xuôi, Đại Du trở về phòng, sự thật có ly kỳ thế nào thì mình vẫn sống, mà chỉ còn sống có ba ngày, muốn sống thêm phải làm nhiệm vụ, mặc dù hệ thống này rất mất dạy, nhưng dù gì nó cũng cùng mình đôi bên không nghẻo.

- Hệ thống, phoắn ra cho bố.

- Hệ thống, hiện hồn đi.

- Hệ thống, welcome.

- Hệ thống, tao lạy mày, ra đây.

…….

Mặc dù gọi khản cả cổ, vẫn không có tín hiệu nào cả, tức giận, Đại Du vỗ mạnh trên đầu một phát, đau quá, ting, một bảng sáng vàng hiện lên trong đầu hắn, trên đó hiện mấy chữ “Linh trí của hệ thống vì cứu ký chủ sắp chết, tiêu hao hết linh khí, tạm rơi vào trạng thái ngủ đông để hồi phục”.

- Thật cảm động, mà sao mình cảm giác thằng hệ thống này nó lừa mình vậy nhỉ?

Nhìn biểu tượng hộp quà trên bảng, Đại Du hướng thử ý thức đến nó, lập tức một vật sáng màu vàng chói mắt xuất hiện trước mặt hắn, hoành tráng thế này thì chắc là công pháp hoặc bảo vật đỉnh thiên lập địa rồi, địa cầu này không có tu tiên, nếu mình có bất kỳ thứ gì của tiên giới chẳng phải mình sẽ rất bá hay sao, khẹc khẹc.

Quầng sáng nhanh chóng giảm đi, món quà đầu tiên từ hệ thống xuất hiện trước mặt hắn, kinh ngạc cực độ.

Hội đồng Dâm: https://www.facebook.com/phamnhanchoitien

Bạn đang đọc Vô Sỉ Đại Du-Phàm Nhân Chơi Tiên sáng tác bởi Vịtkêuquạcquạc
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Vịtkêuquạcquạc
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 17
Lượt đọc 2087
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự