Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Cử trọng nhược khinh, cử khinh nhược trọng

Phiên bản Dịch · 1729 chữ

Vạc nước này ít nhất phải nặng hai trăm cân!

Lục Dương hắn nói thế nào cũng rong chơi trong núi từ nhỏ, có thể trèo cây lội sông, có thể săn chim bắt cá, nhưng lại không nhấc nổi vạc nước nặng như vậy.

Vân Chi tiện tay dán một lá bùa lên vạc nước, trọng lượng vạc nước chợt giảm, đạt tới trình độ Lục Dương chỉ cần dùng một tay là có thể nhấc lên được.

Nàng lại lấy ra một cỗ khôi lỗi để giám sát Lục Dương.

- Trước nhấc một ngày xem hiệu quả thế nào.

Vân Chi để lại một câu nói hời hợt rồi biến mất trong đám mây, Lục Dương cùng với khôi lỗi bốn mắt nhìn nhau, thở dài, quấn áo quanh eo bắt đầu cuộc sống vất vả nhấc vạc nước.

Khôi lỗi ở bên cạnh giám sát, sau khi Lục Dương nghỉ ngơi một lát, liền bắt hắn tiếp tục nhấc vạc, vắt kiệt hết sức lực của hắn.

Cánh tay thực sự không còn sức lực, khôi lỗi liền cho ăn hai hạt Đại Bổ Đan, cánh tay đau nhức không động được, khôi lỗi liền cho ăn hai hạt Đại Bổ Đan, Lục Dương buồn ngủ muốn ngủ, khôi lỗi liền cho ăn hai hạt Đại Bổ Đan...

Cuối ngày, hai chân Lục Dương phát run, cánh tay buông thõng xuống căn bản không cảm giác được cánh tay của mình tồn tại, khi thân thể lắc lư sang hai bên, đôi tay liền đong đưa như đồng hồ quả lắc, sau đó bịch một tiếng ngã trên mặt đất.

Khôi lỗi theo thường lệ nhét hai hạt Đại Bổ Đan, thấy Lục Dương không có phản ứng gì, đành phải kết thúc một ngày huấn luyện, tìm một chiếc xe rùa nhỏ đẩy Lục Dương trở về, thuận tay còn đắp cho hắn cái chiếu rơm.

Ngửi được mùi cơm chín, thân thể Lục Dương có phản ứng, bắt đầu chảy nước miếng, ý thức dần dần thanh tỉnh.

Cuối cùng cũng được ăn cơm, Lục Dương nhẹ nhàng thở ra, nếu không phải có thể ăn cơm, hắn còn tưởng rằng chính mình cũng không phải là bái môn phái tiên gia, mà là phạm vào tội ác tày trời, bị nhốt ở bên trong thủy lao chịu tra tấn.

Bái môn hạ tông chủ, phương diện đồ ăn không cần lo lắng, không cần mỗi ngày phục dụng Tích Cốc Đan, các loại nguyên liệu quý hiếm được chế biến thành món ngon, có thể trong lúc âm thầm bồi bổ thân thể của Lục Dương.

Lục Dương vẫn không nhấc nổi cánh tay, toàn bộ quá trình đều là khôi lỗi đút cho ăn.

Sau khi ăn xong, Vân Chi lại đun một nồi lớn dược tề tôi thể, để Lục Dương tắm rửa ở bên trong, Lục Dương ngửi thấy mùi tiên dược trong không khí, thiếu chút nữa ngã lăn ra.

- Cầm đi.

Vân Chi đưa cho Lục Dương một ống sậy rỗng.

- Đây là?

- Ngâm dược tề tôi thể phải ngâm toàn thân, ngươi khi tắm khẳng định để lộ đầu ra ngoài, đợi lát nữa ngươi cắn ống sậy, ngâm đầu vào rồi hít thở qua ống.

Lục Dương cảm thấy không hổ là đại sư tỷ, nghĩ thật chu đáo, mặc dù tra tấn hắn đó cũng là vì tốt cho hắn.

Sau khi Vân Chi rời đi, Lục Dương cởi trần, cắn ống sậy, phịch một tiếng nhảy vào trong thùng, sau đó là tiếng heo bị chọc tiết tê tâm liệt phế truyền ra.

- Đại sư tỷ, ngươi dùng nước sôi để tắm sao? !

...

Vân Chi đi vào tiểu viện, luồng gió mát thổi qua, thổi bay mùi thuốc tắm lưu lại trên người nàng, nàng bắt đầu suy nghĩ còn có chỗ nào chưa cân nhắc đến.

Nàng lớn lên tại động thiên tiên gia, tất cả những người tiếp xúc đều là người tu hành, về sau bái nhập Vấn Đạo Tông, chuyên tâm tu luyện, cực ít dính dáng tới phàm trần, hiểu rất ít đối với phàm nhân.

Vì dạy bảo Lục Dương, nàng đặc biệt tìm rất nhiều sách miêu tả về phàm nhân, lúc Lục Dương đang học tập thường thức tu tiên, nàng cũng đang học tập thường thức phàm nhân.

Chẳng qua rất hiển nhiên, bên trên thư tịch miêu tả phàm nhân cũng không có viết nhiệt độ của nước tắm dành cho phàm nhân là bao nhiêu.

Nghe được tiếng hét khàn khàn của Lục Dương, Vân Chi suy nghĩ một chút, hiện tại lại giảm nhiệt độ đã không kịp, vậy chỉ có thể...

Vân Chi lấy ra một lọ thuốc bỏng từ trong tay áo, đặt ở cửa sau đó gõ cửa.

- Tiểu sư đệ, thuốc bỏng ta để cạnh cửa, nhớ dùng.

...

Một khoảng thời gian trôi qua, ở dưới việc bị buộc phải luyện tập không ngừng, ăn thịt linh thú và tắm thuốc đặc biệt, Lục Dương cuối cùng cũng từ một phàm nhân thường thường không có gì lạ, trở thành một nghệ sĩ dân gian am hiểu tung hứng vạc nước với làn da bị phỏng đang bong tróc.

Ba vạc nước nặng 200 cân giống như là bao cát bị Lục Dương ném đến ném đi, hình thành một đường cong ở trên không trung.

Đồng thời, Lục Dương cũng có thể giẫm thành vạc nước đi vòng tròn, giống như đi trên đất bằng.

Thậm chí hất ngã vạc nước, giẫm ở trên bụng vạc cũng là vững như thái sơn, còn có dư lực tung hứng ba cái vạc nước khác!

Chỉ bằng vào chiêu này, liền có thể thu hút tiền xu lẻ và pháo tay trên đường phố!

- Không tệ, tiến triển luyện thể so với ta dự đoán còn nhanh hơn vài phần.

Vân Chi nhẹ nhàng vỗ tay khiến cho Lục Dương lòng tin cực lớn.

Đừng nhìn Vân Chi rất ít lộ diện, kỳ thật nàng vẫn luôn chú ý đến sự tiến bộ của tiểu sư đệ.

- Có thể tu tiên chưa?

Lục Dương buông vạc nước xuống, tràn đầy phấn khởi hỏi, lẳng lặng chờ đợi kết quả, ngay cả thở cũng không thở.

Ở trong thời gian hắn luyện thể này, Mạnh Cảnh Chu đi tìm hắn, không nói được mấy câu, liền bị khôi lỗi đuổi đi.

Hắn nghe nói Mạnh Cảnh Chu, Man Cốt và những người cùng vào với hắn ngày đó đều đã dẫn khí nhập thể, trở thành tu tiên giả chân chính, mỗi ngày tĩnh toạ tu hành, siêu nhiên xuất trần, chỉ có chính mình vẫn còn đang khổ cực luyện thể, điều này khiến cho hắn có chút lo lắng, cảm thấy mình bị bỏ lại quá xa, tâm lý chênh lệch quá lớn.

Vân Chi không trả lời, từ trong không gian trữ vật lấy ra một miếng đậu phụ. Kết cấu đậu phụ cực mềm, run rẩy trong lòng bàn tay trắng nõn của Vân Chi, giống như một quả bóng chứa đầy nước.

- Lật lòng bàn tay úp xuống rồi bắt lấy nó.

Lục Dương cảm thấy chuyện này cũng không có gì khó khăn, rất nghe lời làm theo, bắt lấy đậu phụ, nhưng ngón tay của hắn chỉ hơi động một chút, đậu phụ liền bị hắn đụng nát, rơi vãi khắp sàn nhà.

Vân Chi tiếp tục đưa cho Lục Dương một miếng đậu phụ, ra hiệu cho hắn tiếp tục.

Lục Dương không tin tà, hắn cảm thấy lần thứ nhất là ngoài ý muốn, lần thứ hai nhất định sẽ không có vấn đề gì.

Đậu phụ vẫn như cũ bị bóp nát, căn bản không bắt được.

Sau lần thất bại thứ ba, Lục Dương biết vấn đề là gì, tay của hắn hiện tại sức quá lớn, khó mà khống chế được, cũng là do đồ vật cạnh hắn đều để cho tu sĩ sử dụng, nếu như đổi thành vật phẩm bình thường, ngay cả ăn cơm cũng đều phải cẩn thận nghiêm túc, nếu không sẽ vô tình làm gãy đũa vỡ bát.

Hơn nữa lực lượng của hắn tăng trưởng quá nhanh, phản xạ đầu óc không theo kịp tốc độ cơ thể, cho nên ngón tay thỉnh thoảng bị co rút.

Kể từ đó, bắt lấy một miếng đậu phụ mềm mại như nước nói nghe thì dễ.

Vân Chi không đưa tiếp đậu phụ cho Lục Dương, nàng cầm đậu phụ bằng một tay, tùy ý lắc lắc, đậu phụ chính là không vỡ.

Bỗng nhiên, Vân Chi buông tay, đậu phụ rơi xuống, nàng lại dùng tốc độ cực nhanh bắt lấy đậu phụ một lần nữa!

Lục Dương trợn to hai mắt, bắt lấy đậu phụ rơi xuống, cái này nói nghe thì dễ?

Dưới cường độ khống chế khủng bố của đại sư tỷ, đậu phụ mềm mại không khác gì cục sắt, có thể tùy ý đùa bỡn.

- Cử trọng nhược khinh ngươi đã làm được, cử khinh nhược trọng ngươi còn kém xa lắm.

Lục Dương trầm mặc không nói, hắn tự nhiên biết quá trình luyện thể còn có một đoạn đường dài, con đường tu luyện không thể nóng vội, bọn người Mạnh Cảnh Chu từ nhỏ đã được gia tộc huấn luyện, lúc này mới có thể trực tiếp tu tiên.

Muốn đuổi kịp những người này nói nghe thì dễ.

Hắn khi còn nhỏ không có người hướng dẫn, hiện tại có thể tiếp nhận đại sư tỷ đích thân chỉ bảo, lại có bảo vật thiên địa trợ giúp, tốc độ trưởng thành của hắn đã rất kinh người rồi, làm sao còn cảm thấy không đủ?

Lục Dương cũng nhớ tới lời đại sư tỷ từng nói tu tiên là sự tình cả đời, ưu khuyết nhất thời cũng không trọng yếu, trọng yếu là ai có thể cười đến cuối cùng.

Lục Dương hít sâu hai hơi, ý thức được tâm tính của chính mình trước đó không đúng, hắn kịp thời điều chỉnh tâm tính, không còn truy cầu tiến độ tu hành.

Sau đó hắn nhìn thấy đại sư tỷ để khôi lỗi đẩy một xe đậu phụ tới.

.

Bạn đang đọc Ai Bảo Hắn Tu Tiên (Dịch) của Tối Bạch Đích Ô Nha
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi SS2201AS
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 178

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.