Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Yêu Điểu

Phiên bản Dịch · 1782 chữ

Kiến thức của Lục Dương đối với tu tiên giới không toàn diện, trước khi gia nhập Vấn Đạo Tông, kiến thức của hắn đều bắt nguồn từ người kể chuyện trong trà lâu. Gia nhập Vấn Đạo Tông một năm, kiến thức đối với phương diện tu hành lấy tốc độ kinh người tăng trưởng, nhưng trong sách hắn đọc không có viết làm thế nào để xuống phi thuyền.

Trong sách nhà ai viết loại đồ vật này?

Tại phương diện sinh hoạt thường thức tại tu tiên giới hắn vẫn là không bằng loại người lớn lên trong thế gia tu tiên như Đào Yêu Diệp.

Đối với phi chu, hắn chỉ vẻn vẹn biết rõ đây là sản nghiệp thuộc về Lạc Địa Kim Tiền thương hội, phương thức xuống thuyền là nhảy thuyền, phương thức nhảy thuyền cụ thể thì không biết.

Phi thuyền hàng năm có thể mang về tài vật kếch xù, nhưng đối với Lạc Địa Kim Tiền thương hội mà nói chỉ là sản nghiệp nhỏ không đáng chú ý.

Lạc Địa Kim Tiền thương hội là thương hội lớn nhất toàn bộ Trung Châu Đại Lục, thế lực sau lưng thần bí, kỳ trân dị bảo vô số kể, chỉ cần ngươi có đầy đủ linh thạch, như vậy coi như Xá Lợi Phật Quốc, Thánh Cốt Yêu Vực, đạo quả tiên nhân, những tiên bảo chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết chưa hề có người từng thấy này cũng có thể mua được.

Nếu có ai dám thiếu nợ Lạc Địa Kim Tiền thương hội, hoặc là trong lòng ôm may mắn trộm cướp đồ vật của thương hội, như vậy mấy trường hợp tu tiên đại năng biến mất vô tung vô ảnh chính là cảnh cáo đối với thế nhân.

Truyền thuyết kể rằng có một vị tu tiên đại năng danh xưng Tặc Vương, tinh thông không gian chi đạo, cướp đi không gian trữ vật của người khác giống như lấy đồ trong túi, dễ như trở bàn tay, cự ly đối với gã mà nói chỉ là một chuỗi con số không có ý nghĩa, gã một bước liền có thể vượt qua ngàn vạn sông núi, từ cực tây chi địa Trung Châu Đại Lục đi đến cực đông chi địa.

Ngay cả đồ vật của đại năng Độ Kiếp kỳ cũng từng bị gã trộm.

Có một quy tắc cấm kỵ trong lĩnh vực trộm cắp, đó chính là không thể trộm đồ của Lạc Địa Kim Tiền thương hội.

Ban đầu, Tặc Vương tuân thủ tổ huấn của đạo tặc, không sinh ra bất kỳ suy nghĩ gì với Lạc Địa Kim Tiền thương hội, theo danh khí của gã càng lúc càng lớn, vô số đại cao thủ thành danh đã lâu liên hợp đuổi giết cũng không thể tìm được một mảnh góc áo của gã.

Gã dần cảm thấy những tu tiên đại năng này cũng chỉ thường thôi, mình đã siêu việt đạo tặc chi tổ, không cần lại tuân thủ tổ huấn cứng nhắc kia.

Tặc Vương phách lối bắn tiếng, muốn vào tối nay trộm lấy bảo vật của Lạc Địa Kim Tiền thương hội.

Thế nhân đều cho rằng hoặc là không gian chi đạo của Tặc Vương huyền diệu, ở trong lúc vô thanh vô tức đánh cắp bảo vật, hoặc là phát sinh đại chiến tại nội bộ thương hội, Tặc Vương đối chiến với đại năng phía sau màn.

Ai cũng không nghĩ tới, một đêm kia không có chuyện gì phát sinh, từ đó về sau Tặc Vương không còn xuất hiện, biến mất vô tung vô ảnh.

Lục Dương xấu hổ chỉ kéo dài nhất thời, đã đến lúc nhảy xuống thuyền, mấy người xa lạ không tiếp tục nhìn Lục Dương.

Đám người giơ ô giấy lên, lần lượt nhảy xuống thuyền.

Lục Dương cùng với Đào Yêu Diệp cũng động.

Trên bầu trời, mấy người xa lạ mở ô ra, nhìn từ xa nhỏ như hạt vừng, Lục Dương thì khác biệt, hắn kéo một phát dây thừng phía sau, chiếc dù "đùng" một tiếng bung ra, vô cùng nổi bật trên không trung.

Như thường lệ, tại địa phương cao như vậy, Lục Dương sẽ rất khẩn trương.

Nhưng bây giờ Lục Dương không có tâm tư nghĩ những thứ này.

Quá lúng túng.

Cũng may mục đích của mọi người khác biệt, chỉ có hai người Lục Dương cùng với Đào Yêu Diệp đi thôn Thái Bình.

Vừa đến thôn Thái Bình, hai người liền nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ hương chính, giống như là sớm biết rõ bọn hắn sẽ tới vậy.

- Hai vị tiên trưởng, các ngươi tới rồi. Phương thức các ngươi nhảy xuống phi thuyền thật sự là không tầm thường.

Lục Dương há hốc mồm, cũng không có hỏi đối phương tại sao biết hắn lúc nào sẽ đến.

- Ta là Lục Dương, nàng là Đào Yêu Diệp, hai người chúng ta đều là đệ tử Vấn Đạo Tông, miêu tả về yêu điểu bên trong nhiệm vụ cũng không phải rất kỹ càng, còn xin hương chính cho biết chi tiết.

Vốn dĩ hương chính còn chuẩn bị mở tiệc chiêu đãi, uống vài ly tặng một ít đặc sản, lại nói tỉ mỉ chuyện yêu điểu, sự tình mời người tới trợ giúp đều là dạng này.

Không nghĩ tới hai người lôi lệ phong hành như vậy, trong lòng hương chính không khỏi vui mừng, âm thầm tán thưởng không hổ là đệ tử tiên môn.

Đào Yêu Diệp đánh giá một chút hương chính, tu vi Luyện Khí hậu kỳ, trước kia không có đặt nền móng tốt, bên trong linh lực có không ít tạp chất, vô vọng Trúc Cơ, thuộc về tu sĩ phổ thông, không có điểm nào ưu tú.

Nói tới yêu điểu hương chính liền lộ vẻ mặt buồn khổ, thôn Thái Bình vốn dĩ không có nhiều người ngoại lai lui tới, tương đối bế tắc, bây giờ sự tình yêu điểu truyền đến phụ cận, liền ngay cả thương nhân cũng đều không muốn tới gần.

Y đã báo cáo cho quận Khúc Hà, nhưng quận Khúc Hà nhân thủ khan hiếm, lại thấy yêu điểu không thương tổn người liền nói đợi một chút, khi nào có nhân thủ dư thừa sẽ phái người đến thôn Thái Bình.

Một lần chờ đợi này chính là hai mươi ngày.

- Đại khái là sự tình vào hai mươi ngày trước, Phùng thợ may hô to gọi nhỏ chạy ra ngoài đường, nói nhà bọn hắn có đại yêu quái ăn người tới, rất lợi hại

- Đám láng giềng sau khi nghe được giật mình thon thót, yêu quái ăn người cũng không phải việc nhỏ, thôn Thái Bình chỉ có khoảng ba mươi tu sĩ, trong đó ta có tu vi cao nhất, lại là hương chính, Phùng thợ may liền dẫn đám láng giềng cùng đi tìm ta

- Trước khi tiêu diệt yêu quái, phải hỏi rõ tình hình trước, ta liền hỏi Phùng thợ may, ngươi nói đại yêu quái ăn người, ăn người nào?

Yêu quái từng ăn thịt người cùng với yêu quái không ăn thịt người có tính nguy hiểm khác biệt rất lớn, người chính là vạn vật chi linh, trời sinh tâm hồn khoáng đạt, yêu quái từng nếm một lần liền lưu luyến mùi vị này, sẽ ăn người thứ hai, người thứ ba... họa hại một phương.

- Phùng thợ may nói y không biết rõ đại yêu quái ăn người nào, nhưng yêu quái này biết nói chuyện, khẳng định là bởi vì từng ăn thịt người mới có thể nói chuyện.

Dân gian xác thực có lời đồn, nói yêu quái ăn người liền có thể miệng nói tiếng người, hóa thành hình người, chẳng qua đây đều là nghe nhầm đồn bậy.

Yêu tộc tu luyện nào có đơn giản như vậy, muốn miệng nói tiếng người phải luyện hóa xương trong cổ họng cùng cuống lưỡi, ít nhất cũng phải Luyện Khí hậu kỳ.

- Phùng thợ may nói yêu quái kia có nhiều màu sắc, y mới đầu vốn cho rằng là một con chim bị lạc trong núi, yêu điểu ngồi ở sau lưng của y nhìn y may y phục, không nhúc nhích, bỗng nhiên liền mở miệng nói chuyện, dọa cho Phùng thợ may sợ hãi bỏ chạy ra khỏi cửa hàng.

- Ta thấy Phùng thợ may cũng không cung cấp được bất kỳ thông tin hữu ích nào, liền để bọn hắn chờ ở phía xa, ta một mình vụng trộm tới gần, gặp được yêu điểu.

- Yêu điểu kia lông vũ sáng bóng óng ánh, xung quanh mắt có màu đỏ rất tươi sáng, xem xét cũng không phải loại chim bình thường, chim bình thường nào có dáng dấp khoa trương như vậy?

- Yêu điểu mở miệng, hỏi ta 'Ngươi là ai, Trương Quan Giáp ở đâu?', ngữ khí khá vội vàng.

- Trong lòng ta không hiểu, Trương Quan Giáp là một vị tu sĩ ở thôn chúng ta, Luyện Khí tầng ba, tu vi thường thường, làm sao lại sinh ra liên hệ cùng với yêu thú

- Lúc ấy ta tận lực để cho mình buông lỏng, nhìn qua không có uy hiếp gì, khách khí hỏi 'không biết Yêu Vương tìm Trương Quan Giáp cần làm chuyện gì?'

- Yêu điểu không trả lời, vỗ cánh rời khỏi tiệm may.

- Từ đó về sau, yêu điểu liền phi hành bốn phía tại thôn Thái Bình, ăn lương thực trong ruộng, miệng nói tiếng người, mặc dù không ăn thịt người, nhưng phàm nhân gặp phải yêu thú ai cũng sợ hãi, cho nên ở trong khoảng thời gian này mọi người đều nơm nớp lo lắng, sợ yêu điểu hung tính đại phát, ăn thịt tất cả mọi người trong một lần.

- Ngươi đã từng giao thủ với yêu điểu chưa, thực lực của đối phương như thế nào?

Lục Dương hỏi.

Hương chính lắc đầu:

- Yêu điểu kia cả ngày ở trên không trung, xuất quỷ nhập thần, khó thấy bóng dáng.

- Hơn nữa ta nhìn không ra tu vi của yêu điểu, nói rõ nó thấp nhất cũng là Luyện Khí bảy tầng giống như ta, ta lo lắng yêu điểu vốn không có ý đả thương người, nếu ta tùy tiện giao thủ, sẽ biến khéo thành vụng, chọc giận đối phương.

Lục Dương gật đầu, cách làm của hương chính cũng hợp tình lý.

.

Bạn đang đọc Ai Bảo Hắn Tu Tiên (Dịch) của Tối Bạch Đích Ô Nha
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi SS2201AS
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 151

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.