Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Vào núi (2)

Phiên bản Dịch · 1398 chữ

Sở đĩ Triệu Phong chú ý tới người này là bởi vì đối phương chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, so với mình còn nhỏ hơn. vậy mà đối phương đã có tu vi bát trọng võ đạo.

Khổng Nguyên Hạo là một thiếu niên rất trắng trẻo, hơi lùn hơn các thiếu niên khác một chút.

Triệu Phong đã cảm nhận được một chút khí tức tương tự như Bắc Mặc từ trên người của thiếu niên nhỏ tuổi này.

Dường như cảm ứng được ánh mắt của Triệu Phong, Khổng Nguyên Hạo đột nhiên đưa mắt liếc nhìn, hai người bốn mắt giao nhau.

Ánh mắt của Khổng Nguyên Hạo chớp động, mỉm cười với hắn một cái, bộ dạng cực kỳ ngây thơ.

Thời gian dần trôi qua.

Mấy canh giờ sau, từ chân trời phía xa đã lộ ra một tia sáng mông lung.

Thời khắc ánh bình mình xuất hiện, mọi người đã nhìn thấy mặt trời mọc, ánh sáng mờ nhạt, chiếu rọi tới sương mù trong “Thiên Nguyệt sơn” phía đối diện, phản xạ ra một tầng mây bạc lộng lẫy mê ly.

Mặt trời nhô lên, lúc này đã có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của Thiên Nguyệt sơn.

Bốn phía xung quanh dãy núi có không ít sương mù cổ quái, dùng mắt thường thật khó mà thấy rõ tình huống trong núi.

Nhưng Triệu Phong là một ngoại lệ, mắt trái của hắn co rút lại, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, phảng phất như có lực xuyên thấu vô cùng, liền nhìn thấy rõ tình huống trong màn sương mù.

Trong lúc mơ hồ, Triệu Phong nhìn thấy đằng sau một màn sương mù ngăn cách, có dòng suối nhỏ, trên núi còn có hồ, thậm chí bình nguyên đất đai, trên đó trông không ít dược liệu và cây cảnh đủ hình đủ dáng

Trên dãy núi xanh tươi tốt này, rất nhiều lầu các đền đài mọc lên san sát, mà ngay tại trung ương càng lộ vẻ xa hoa khí phái.

Thúc dục mắt trái đến cực hạn, Triệu Phong liền nhìn thấy một ngôi đền màu xanh đang trôi lơ lửng giữa không trung, bốn phía vờn quanh một tầng điện quang màu xanh lá, thô chừng ngón tay. Cảnh sắc huyền bí, hùng vĩ, phát ra một luồng khí tức hoang vu cổ lão...

- Đây là cái gì? Không ngờ cả một tòa đại điện lại trôi lơ lửng giữa không trung, xung quanh còn có điện quang uốn lượn.

Tâm thần Triệu Phong lập tức chấn động.

Cảnh vật trong tông môn Thế Giới cũng tràn đầy một loại bổ cục và ý cảnh kỳ lạ, không giống như đất nước bên ngoài.

Đặc biệt là tòa đại điện đang trôi nổi kia, còn có màn điện quang đang nhảy múa uốn lượn bên ngoài lại càng khiến người ta có cảm giác như rơi vào thần thoại.

Chẳng qua, hắn cũng không hỏi thăm những người khác.

Bởi vì tòa đại điện đó cách khá xa, lại đặt mình trong màn sương mù, bị một luồng lực lượng thần bí nào đó cách trở, ở ngoài sơn môn, cho dù là cường giả thoát phàm cảnh cũng không thể nhìn thấu.

Vù...

Một đạo bạch quang lóe lên, đột nhiên hiện lên ở một vách núi khác.

Mắt trái của Triệu Phong liền thấy xuất hiện một sơn đạo quanh co, một khối cửa đá nặng nghìn cân xuất hiện rất nhiều bạch quang, đan xen với màn sương mù, chậm rãi nâng lên.

- Sơn môn mở ra rồi!

Không biết là người nào trong đám thiếu niên hô lên, xung quanh lập tức trở nên sôi nổi. Vù vù vù...

Một vài thân ảnh liền nhảy vào sơn đạo quanh co hình chữ “U” này.

- Khảo hạch nhập môn sắp bắt đầu rồi.

Quảng Quân Hầu nhắc nhở ba tên đệ tử, sau đó dẫn đầu phía trước.

Khi đi đến sơn đạo quanh co trải đầy đá xanh, mọi người đã đi tới trước mặt khối cửa đá nặng nghìn cân kia.

Cửa đá này chính là đại môn của Hiểu Nguyệt Tông

Tại lối vào sơn môn có bốn thanh niên trấn thủ, trên người phát ra một luồng khí tức cường đại khiến người khác giật mình sợ hãi, thậm chí đủ khiến cường giả cửu trọng võ đạo bất an.

Mắt trái của Triệu Phong mở ra, liền phát hiện thực lực của bốn thanh niên này không hề thấp hơn cường giả như Quảng Quân Hầu.

Quảng Quân Hầu có tu vi thoát phàm cảnh nhị trọng thiên, mà bốn thanh niên thủ vệ kia cũng mạnh tương đương như vậy.

Nếu đặt ở đất nước bên ngoài, bọn họ cũng là những nhân vật cự đầu có võ lực thông thiên, tuy nhiên, ở trong tông môn thì bọn họ chẳng qua cũng chỉ là thủ vệ mà thôi.

Những cường giả thế hệ trước như Quảng Quân Hầu rối rít lấy ra một khối lệnh bài đặc thù từ trên người, lần lượt thông hành.

- Bái kiến Khâu chấp sự!

Tại cửa vào sơn môn, lại xuất hiện một đội thành viên của tông môn, thậm chí còn có mười mấy người phát ra một luồng khí tức áp bách khiến người khác không thể hít thở bình thường

Những thành viên trong tông môn này, toàn thân đều mặc một bộ thanh sam có hoa văn, đều là cường giả thoát phàm cảnh, cũng chính là cường giả Thánh cảnh cao cao tại thượng của ngoại giới.

Người cầm đầu là một trung niên mập mạp, tất cả mọi người thấy ông ta đều cung kính hành lễ một câu “Khâu chấp sự”.

- Bái kiến Khâu chấp sự!

Đám người Quảng Quân Hầu vội vàng tiến lên, hết mực hành lễ cung kính.

Các thiếu niên thiên tài bên dưới cũng không dám xem thường, liền hành lễ theo.

Triệu Phong cảm giác khí tức trên người “Khâu chấp sự” này thâm sâu không thấy đáy, không hề tiết lộ ra ngoài.

Mắt trái của hắn khẽ mở ra, liền cảm thấy một luồng lực lượng mênh mông trong cơ thể đối phương, khiến cho khí huyết của hắn run lên, mắt trái không ngừng nhảy lên, tâm thần bất an.

- Thực lực của “Khâu chấp sự” này, e rằng so với sư tôn còn mạnh mẽ hơn nhiều lần, trong chớp mắt đã có thể giết sạch cường giả Thánh cảnh bình thường.

Trong lòng Triệu Phong run rẩy, trong khoảnh khắc mắt trái mở ra, hắn liền cho ra kết luận, cũng không dám nhìn nhiều, sợ rằng đối phương sẽ phát hiện.

- Mọi người, đi theo ta.

Ánh mắt của Khâu chấp sự nhàn nhạt nhìn thoáng qua mọi người ở đây, kiểu dáng lạnh lùng như đang quét mắt nhìn một đám kiến hôi.

Chỉ chốc lát sau, cả nhóm người đã đi tới trước mặt một bệ đá cao lớn.

Trên thạch đài có một tinh thể hình trụ cao gần mười thước, đường kính chừng nửa thước, dưới ánh mặt trời lóe lên tinh quang vô cùng rực rỡ.

- Cửa thứ nhất “Thiên Linh trụ”, mọi người hãy nhận lấy mã số bài.

Khâu chấp sự phân phó cho người bên dưới, để cho mỗi trưởng bối mang theo thiếu niên tiến lên ghi danh và ghi chép tin tức cơ bản của riêng mình, sau đó nhận mã số bài tương ứng.

- Triệu Phong, số 49.

- Dương Thanh Sơn, số 50.

Lúc nhận lấy mã số bài, Triệu Phong phát hiện xung quanh thạch đài có không ít thành viên của tông môn tới xem náo nhiệt.

Trong đó có một thanh niên anh tuấn mặc thanh sam là vẻ mặt rất hứng khởi, cười dài nhìn Quảng Quân Hầu, nói:

- Từ Nhiên sư thúc, chúng ta lại gặp mặt rồi.

Hai người Dương Thanh Sơn vừa nhìn, lập tức lộ ra ánh mắt căm thù và đề phòng.

Thanh niên anh tuấn này chính là vị khách không mời mà đến, lần trước đã xông vào Quảng Lăng phủ, cướp đi Bắc Mặc, tên là Tuyền Thần.

Bạn đang đọc Chúa Tể Chi Vương của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi sudo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 10
Lượt đọc 941

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.