Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Dạ Hành Bị Truy Sát

Tiểu thuyết gốc · 1942 chữ

Chương 33: Dạ Hành Bị Truy Sát

Dạ Hành luyện rất nhiều Hồi Khí Đan, Liệu Thương Đan, Ẩn Khí Đan, thêm một ít Cuồng Huyết Đan. Hắn còn đến cửa hàng Vạn Minh Thương Hội để mua thêm một bộ áo giáp rồi mới tiến vào Mai Lâm.

Mục tiêu chính của hắn lần này chính là Tịnh Linh Thảo. Đây là thảo dược chính để hắn luyện Tịnh Linh Huyết.

Hắn muốn dung hợp tinh huyết của mười loại yêu thú có mười thuộc tính khác nhau thì bắt buộc phải dùng Tịnh Linh Thảo để kết hợp với tinh huyết yêu thú để luyện ra huyết đan. Tịnh Linh Thảo giúp tinh lọc sự cuồng bạo bên trong huyết dịch của yêu thú, giúp tinh huyết của hắn áp chế được dã tính của những tinh huyết này.

Hắn đã xác định được vị trí của Tịnh Linh Thảo trên bản đồ nhưng không vội vàng tiến đến. Hắn từ ngoại vi Mai Lâm từ từ tiến vào bên trong.

Dựa vào kinh nghiệm dược lý sẵn có, hắn tìm được rất nhiều linh thảo cấp một cùng một ít vật liệu.

Hắn tìm kiếm những yêu thú cấp một mang trong mình huyết dịch của Long tộc, Phượng tộc cùng các yêu thú có nhiễm huyết dịch của tam tộc Tiên – Ma - Thần.

Mấy hôm sau, Dạ Hành vừa hạ gục một con Hoàng Vũ Kê cấp một đỉnh phong. Bỗng dưng khắp nơi xuất hiện vô số kẻ giấu mặt bao vây lấy.

Dạ Hành vừa phát hiện bản thân bị mai phục. Hắn liền thi triển Lưu Ảnh Bộ, tay cầm Lưu Nhân Kiếm pháp lao đến hướng sâu bên trong Mai Lâm mà đào thoát.

Đám người giấu mặt kia tu vi cũng không cao, lại bất ngờ vì phản xạ nhanh chóng của Dạ Hành nên có chút trở tay không kịp.

Dạ Hành lao nhanh đến trước mặt kẻ chặn đường, hắn một kiếm liền chém chết kẻ này. Sau đó, dùng tốc độ nhanh nhất tiếp cận kẻ kế tiếp.

Đám người chỉ thấy Dạ Hành lao vụt qua, liền có ba tên nằm chết trên đất. Dạ Hành cũng thông qua lổ hổng này mà thoát khỏi vòng vây.

“Không thể về môn phái, những kẻ này ẩn nấp kĩ như vậy chứng tỏ đã mai phục rất lâu. Trên đường về môn phái chắc chắn càng có nhiều kẻ địch hơn nữa. Hiện tại, chỉ có thể nhờ sự hiểu biết của ta trong Mai Lâm mới có thể có một con đường thoát”. Dạ Hành không ngừng tính toán.

Kẻ địch thấy Dạ Hành thuận lợi trốn thoát cũng phẩn nộ không ngừng truy kích, kẻ địch càng ngày càng đông. Dường như bọn chúng đã phủ kín nơi này.

Dạ Hành một mạch không ngừng nghỉ tiến vào sâu bên trong Mai Lâm.

Bên ngoài Mai Lâm, một người áo đen đang đứng báo cáo với một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu xanh lục, bên trên có hình ảnh một con sông lớn. Người này đang ngồi uống trà trong một cái đình cùng với Lục Trưởng lão.

“Bao nhiêu người vậy mà không bắt được hắn”. Người đàn ông trung niên kinh ngạc nói.

“Đệ tử cũng không ngờ kẻ này lại nhanh nhạy, quyết đoán như vậy. Sau khi hắn phát hiện chúng ta liền ra tay bất ngờ, vòng vây còn chưa kịp thời vây kín đã để hắn chọc thủng. Hắn mỗi kiếm lướt qua đều có một người của chúng ta bỏ mạng.

Sau đó chúng thuộc hạ cố gắng bao vậy hắn lần nữa nhưng đều bị hắn tránh thoát. Hắn dường như rất thông thuộc nơi này, người của chúng ta nhiều lần bị hắn dẫn dụ vào địa bàn của các tộc đàn yêu thú. Người của chúng ta thiệt hại thảm trọng.

Nếu như không có một cao thủ cấp hai thì rất khó có thể bắt hắn lại”.

“Hắn đang chạy vào sâu bên trong Mai Lâm?”.

“Vâng”.

“Vậy thì gọi người của chúng ta ngừng việc truy đuổi hắn đi. Cho người canh giữ thật kỹ tất cả các con đường từ Mai Lâm đến Vân Sương phái”.

Tên thuộc hạ đang định đi truyền lệnh thì Lục Trưởng lão lên tiếng.

“Một tên đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Huyết kỳ mà Đại Hà phái không thể đối phó được sao?”.

“Một mồi nhữ hết giá trị mà thôi. Một kẻ muốn tìm chết, ta cần gì quan tâm”.

“Nếu hắn không chết mà có thể trở về thì sao?”

“Bên trong Mai Lâm không phải ngươi không biết. Ngay cả chúng ta cũng chưa dám một mình xong loạn bên trong. Một kẻ Luyện Huyết Kỳ sao có thể sống”.

“Vạn nhất, vạn nhất đâu”.

“Hắn không chết thì cũng chẳng có cách nào trở về báo tin. Ta đã cho người canh giữ tất cả các con đường thông tới Vân Sương phái. Một khi hắn xuất hiện liền sẽ bị người của chúng ta phát hiện”. Trưởng lão Đại Hà phái tự tin nói.

“Ngươi phải biết chuyện này quan trọng như thế nào. Nếu có sơ suất xảy ra thì công sức chuẩn bị bao nhiêu năm của chúng ta đều sẽ đổ xuống sông xuống biển. Trách nhiệm này ngươi có gánh được không?

Đừng nói là ngươi ngay cả chưởng môn các ngươi cũng không gánh nổi đâu”.

Lục Trưởng lão nói thêm.

“Ngay cả người các ngươi còn không giữ được. Hiện tại, nếu các ngươi để mất dấu hắn, sao có thể đảm bảo hắn không có cách báo tin trở về”.

Hiện tại, vị Trưởng lão Đại Hà phái này cũng rất đau đầu. Hắn cũng không ngờ chuyện nhỏ này lại thành ra như vậy. Hắn tức giận chỉ trích Lục Trưởng lão.

“Việc này chẳng phải do các ngươi giở trò. Các ngươi truyền tin cho ta, nói hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn, thiên phú không cao.

Nhưng thực tế thì sao. Dạ Hành này không những nhạy bén, thông minh, còn tinh thông rất nhiều võ kỹ, công pháp lợi hại.

Tốc độ của hắn thuộc dạng đỉnh cấp trong Luyện Thể, kiếm pháp tuyệt diệu. Hắn nắm rõ vùng ngoại vi Mai Lâm như lòng bàn tay. Khả năng sinh tồn trong rừng không khác nào một mạo hiểm giả cao thủ.

Sức bền còn không phải nói đến, hắn liên tục bị truy đuổi nữa ngày trời vẫn không cảm giác được mệt mỏi.

Một đệ tử ngoại môn bình thường, thiên phú không cao có thể làm được ư.

Nếu như ngươi cung cấp tình báo chuẩn xác thì ta làm sao lại để đám đệ tử cấp thấp đến đây xem như rèn luyện, người phe ta cũng không thiệt hại nhiều như vậy. Nếu như ta biết được những điểm này, ta đã mang đệ tử Khải Linh Cảnh đến lấy đầu hắn từ lâu rồi.

Ta rất nghi ngờ việc ngươi giấu diếm tình báo để làm hao tổn nhân lực của phái ta.

Việc này ta phải bẩm báo với Điện hạ”.

“Tin tức cho các ngươi không hề sai, còn việc hắn tu luyện công pháp nào thì sao chúng ta biết được khi mà hắn chưa hề sử dụng qua. Không phải trong tin tức ta có nói, hắn làm nhiệm vụ sao chép thư tịch, công pháp của Vân Sương phái sao?

Các ngươi có cáo trạng ta trước mặt Điện hạ thì ta cũng sẽ nói vậy thôi.

Hơn nữa, một Luyện Huyết Kỳ thì sẽ lợi hại đến mức nào. Có thể lật trời được sao?

Ta chỉ cần các ngươi vây khốn hắn. Các ngươi lại tham lam, muốn sớm bắt hắn để có thể một mình nắm giữ cục diện. Kết quả để hắn sớm phát giác chạy trốn.

Lại nói, mấy trăm tu sĩ Luyện Thể cảnh vây khốn một tên Luyện Huyết Kỳ mà không làm được. Các ngươi là một đám phế vật sao?”.

Lục Trưởng lão tức giận mắng.

Thấy không nói lại Lục Trưởng lão, Trưởng lão Đại Hà phái cũng không thèm để ý những chuyện này nữa. Hắn đành phải tìm cách giải quyết. Vì suy cho cùng, bọn hắn mới là người chịu trách nhiệm cho nhiệm vụ lần này, nếu xảy ra chuyện bọn hắn cũng là kẻ đứng mũi chịu xào, lục Trưởng lão cũng chỉ có một chút khiển trách mà thôi.

“Lần này ta chỉ mang đệ từ Luyện Thể Cảnh tới. Không thì các ngươi điều một ít đệ tử Khải Linh Cảnh giúp ta bắt hắn đi. Ngươi yên tâm, công lao của ngươi, ta sẽ bẩm báo lại rõ ràng với điện hạ. Nhất định sẽ không để các ngươi thiệt thòi”.

“Hừ, đúng là phế vật. Nếu như ta có thể tự do dùng người của mình thì cần các ngươi làm gì. Ngươi tưởng Vân Quang là một thằng ngu sao?

Nếu hắn ngu như vậy, chúng ta chuẩn bị bao năm nay để làm gì?

Một khi ta điều động thuộc hạ, hắn nhất định sẽ cảnh giác. Lúc đó ngươi còn muốn bắt đám người Nguyệt Nữ? Nằm mơ sao?”.

Biết bản thân đuối lý, Trưởng lão Đại Hà phái liền ra lệnh cho thuộc hạ.

“Lệnh các đệ tử tận lực bám theo mục tiêu. Không cần phải chia ra bao vây hắn nữa. Tập trung lực lượng để không bị hắn đánh lén. Chỉ cần không để mất dấu vết của hắn là được.

Ta đã thông tri Chưởng môn. Trong vòng một ngày, sẽ có đệ tử Khải Linh Cảnh tới thay thế các ngươi”.

Trên Vân Sương phái, một tên đệ tử đang hốt hoảng chạy về.

Hắn vô cùng chật vật, trên người còn có dấu vết vừa trải qua một trận huyết chiến.

Hắn không trở về phòng mà lao thẳng đến phòng của Dạ Hành.

Tên kia không thấy ai, chỉ thấy một tên mập mạp đang nằm dưới cây Mơ, bộ dáng vô cùng hưởng thụ.

“Dạ Hành có ở phòng không?”. Hắn hỏi.

“Ngươi là ai?”.

“Ta là Võ Văn Nghiêm, đệ tử của Đan Viện”.

“Ngươi tìm Dạ Hành có chuyện gì?”.

“Ta muốn hỏi, Dạ Hành có nhà không?”. Võ Văn Nghiêm tỏ ra sốt ruột hỏi.

“Không có”. Đại Thụ lắc đầu nói.

“Có phải hắn đến Mai Lâm không?”.

Đại Thụ lúc này liền cảm giác không ổn, bất an hỏi.

“Sao ngươi biết”.

“Hôm nay ta đang tìm kiếm linh thảo tại vùng ngoại vi Mai Lâm, phát hiến có một người giống Dạ Hành đang bị rất nhiều kẻ che mặt truy sát.

Hắn không mặc y phục Vân Sương phái, Dạ Hành cũng không thích ra ngoài nên ta đành liều lĩnh trở về xác nhận cùng báo cáo.

Vì thấy ta là đệ tử Vân Sương phái, bọn hắn cũng đuổi giết ta một đoạn thời gian. Ta may mắn trốn thoát trở về”.

Đại Thụ vừa nghe xong, hắn ngay lập tức chạy như bay ra ngoài. Miệng không quen dặn dò người kia.

“Nhờ ngươi báo cáo việc này cho các Trưởng lão. Ta còn có chuyện phải làm”.

Một khắc sau. Đại Thụ, Lam Đao, Cổ Đồng, Nguyệt Nữ đều đã tụ tập trước cổng Vân Sương phái.

Bốn người cưỡi phi hành thú nhanh chóng tiến tới cứu viện Dạ Hành.

Bạn đang đọc Dạ Hành Lộ sáng tác bởi lnty26091996
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi lnty26091996
Thời gian
Lượt đọc 2

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.