Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Bát Bộ Thiên Long (quyển Này Xong)

1171 chữ

Chương 20: Bát Bộ Thiên Long (quyển này xong)

Tô Chuyết hỏi:

Diệp Thiều lắc đầu:

Nàng nói xong, nhìn xem Vệ Tú nằm trong lòng Tô Chuyết, lại nói:

Tô Chuyết khẽ giật mình, không nghĩ tới trong một tháng ngắn ngủi, hai người quan trọng nhất trong cuộc đời Vệ Tú đều đem nàng phó thác cho mình, đây là tín nhiệm mình sao? Nhưng mà buồn cười là, bản thân mình căn bản như Nê Bồ Tát qua sông (*), nếu bị Vệ Tiềm bắt được, chỉ sợ tính mạng còn không giữ nổi nữa là.

(*)Tục ngư nói: “Nê Bồ Tát quá hà, tự thân nan bảo” (Bồ Tát bằng đất sét qua sông, khó giữ nổi thân)

Diệp Thiều nói xong, đứng dậy muốn đi.

Tô Chuyết vội nói:

Diệp Thiều cũng không quay đầu lại:

Nói xong nhanh chân đi về phía bên kia bàn cờ , bên kia Chu Thanh Liên đang lẳng lặng chờ nàng.

Mắc dù ông ta đứng xa, nhưng gió núi thổi qua, vẫn đem đối thoại của Diệp Thiều và Tô Chuyết loáng thoáng truyền tới. Diệp Thiều đi đến phía sau ông, ông tự nhiên cũng biết.

Chu Thanh Liên không quay đầu lại, chợt nở nụ cười, cười xong rồi thở dài:

Diệp Thiều mặt trầm như nước:

Diệp Thiều không giật mình, Tô Chuyết đứng ở một bên lại cả kinh không khép miệng được. Không ngờ sư phụ của mình thế mà cũng đã từng theo đuổi Diệp Thiều, khó trách Diệp Thiều lại chắc chắn rằng Quỷ Ẩn nhất định sẽ giúp nàng bảo tồn thiết bài Thiên Chúng!

Chu Thanh Liên không trả lời, đưa tay lấy ra một tấm thiết bài từ trong ngực, giống như đúc cái mà Diệp Thiều giao cho Tô Chuyết, chỉ là hoa văn phía trên lại là một lão giả từ bi.

Diệp Thiều cả kinh nói:

Khẩn Na La cũng là một vị nhân vật, truyền thuyết kể rằng ông ta trách trời thương dân, lòng dạ từ bi. Tô Chuyết nhờ ánh trăng thấy được rõ ràng. Không nghĩ tới Chu Thanh Liên lại cũng là Bát Bộ Chúng, đây rốt cuộc là một tổ chức thế nào, thế mà đem cao thủ hàng đầu thiên hạ đều thu nạp dưới trướng!

Diệp Thiều cùng hắn đứng sóng vai:

Chu Thanh Liên đáp:

Giọng nói hắn kiên quyết, khiến Diệp Thiều cũng không nhịn được động dung.

Nàng cầm mạng che mặt một lần nữa che lên mặt, nói:

Trên mặt Chu Thanh Liên hiện ra vẻ nhu hòa:

Diệp Thiều gật đầu, quay đầu lại liếc mắt nhìn Vệ Tú trong ngực Tô Chuyết, rốt cục hạ quyết tâm, nói với Chu Thanh Liên:

Nói xong nàng búng người nhảy lên, nhanh nhẹn nhảy xuống từ trên bàn cờ cao mười mấy trượng. Chỉ một lúc sau, liền nghe một tiếng ngựa hí, Diệp Thiều cưỡi một con ngựa trắng, nhanh chóng rời đi, dần dần không còn thấy bóng dáng. Chu Thanh Liên phất tay tiễn biệt Diệp Thiều, thật lâu không nói chuyện.

Mấy ngày sau đó, Chu Thanh Liên giúp Vệ Tú điều dưỡng thân thể. Mặc dù thiếu thốn dược liệu, nhưng dưới bàn tay thần kỳ của Chu Thanh Liên, Vệ Tú cũng dần dần khôi phục lại. Ngay khi thân thể Vệ Tú khôi phục, vào đêm ngày sau, Chu Thanh Liên không chào hỏi một tiếng, lặng lẽ rời đi. Thẳng đến sáng ngày thứ hai, Tô Chuyết mới phát hiện, nghĩ muốn đi tìm, đã là phí công. Thời gian ngắn ngủi mấy ngày, hai vị nhân vật truyền kỳ Chu Thanh Liên và Diệp Thiều đến rồi lại đi, phảng phất xưa nay chưa từng xuất hiện, chỉ có để lại hai tấm thiết bài lạnh buốt trong ngực Tô Chuyết, nhắc nhở cho Tô Chuyết trải nghiệm của mấy ngày qua.

Lúc này thời gian từ khi chạy ra khỏi Trác châu, đã qua gần một tháng. Thời tiết càng ngày càng lạnh, dần dần hiện ra khí hậu nghèn nàn của vùng đất Tây Bắc. Tô Chuyết đem một chút đồ ăn còn sót lại trong pháo đài cổ gói vào một chỗ, vác ở sau lưng. Sau đó cùng Vệ Tú cưỡi lên hai con ngựa, đi về phía Trung Nguyên.

Từ khi Diệp Thiều rời đi, Vệ Tú liền trầm mặc ít nói. Trên đường đi, Vệ Tú cũng rất ít nói chuyện, vẫn luôn ngây ngốc trên lưng ngựa. Hai người chầm chậm thong thả mà đi, cũng không gặp phải phiền toái gì. Từ Tây Hạ nhập Tống cảnh, lại tốn nửa tháng thời gian, gắng sức chạy đến Tương Dương. Từ nơi đó vượt sông, rất nhanh thì có thể đến Nhạc Châu.

Tô Chuyết bỗng nhiên dừng ngựa, cười nói với Vệ Tú:

Mặc dù y đang nói giỡn, trong tiếng cười lại có một chút ảm đạm. Mấy tháng qua sớm chiều ở chung, đến thời khắc chia tay, vẫn có một chút không bỏ.

Rốt cục Vệ Tú lấy lại tinh thần, nhìn xem khuôn mặt bất cần đời của Tô Chuyết, đột nhiên cảm giác được cũng không có vẻ chán ghét đến thế. Thế nhưng nàng có thể nói gì đây? Nếu cứ dây dưa không rõ, còn không bằng cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ.

Nàng thản nhiên nói:

Nói xong quay đầu ngựa, đi đến bến đò phía xa.

Tô Chuyết thầm than một tiếng, đi về phương hướng ngược lại, nghênh ngang rời đi. Hắn cũng không nhìn thấy, nước mắt óng ánh trong mắt Vệ Tú khi rời đi. . .

Vệ Tú vừa qua sông, rất nhanh liền có người của Vệ phủ tiếp ứng trở về. Vệ Tiềm sớm đã ngồi ở phòng khách đợi nàng.

Qua mấy tháng, Vệ Tú lại nhìn thấy phụ thân, dường như đã có mấy đời rồi, cốt nhục chí thân lúc đầu, bây giờ xem ra, cũng không có thân đến thế.

Vệ Tiềm tựa hồ cảm thấy biến hóa vi diệu trên người nàng, âm u hỏi:

Sắc mặt Vệ Tú bình tĩnh, không hề nói gì.

Vệ Tiềm thở dài, nói:

Vệ Tú sớm đã biết rõ bản tính phụ thân, trong lòng càng phẫn nộ, thì càng giả bộ điềm nhiên như không có việc gì.

Nhưng Vệ Tú càng bình tĩnh, Vệ Tiềm càng cảm thấy một cơn lửa giận không có chỗ phát. Hắn cắn răng nói:

Vệ Tiềm nói xong, nổi giận đùng đùng đứng dậy bỏ đi. Vệ Tú không thèm để ý chút nào, trong lòng chỉ đang lo lắng, Tô Chuyết, nhất định phải cẩn thận. . .

(Đại Mạc Cô Thành hoàn tất, từ mai đổi mới Võ Lâm Đại Hội. Vệ Tiềm lại có âm mưu gì, Tô Chuyết lại gặp phải nguy cơ gì? Kính xin chú ý! )

(chưa xong còn tiếp. )

Bạn đang đọc Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ của Chu Tiểu Xuyên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LongMiêu
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 2

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.