Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Lễ vật

Phiên bản Dịch · 1015 chữ

Chương 01: Lễ vật

Thành phố Tùng Hải.

Bảy rưỡi sáng, trong căn phòng tối tăm, trên giường lớn mềm mại, Trương Nguyên Thanh choàng tỉnh, bôm đầu, lưng cong lại như con tôm.

Đầu đau đớn như muốn vỡ ra, trong đầu như bị đâm kim vào, đau tới mức da đầu giật giật, đến mức sinh ra ảo thính, ảo giác, trong đầu hiện ra hình ảnh hỗn loạn, bên tai tràn đầy tạp âm ồn ào, không có ý nghĩa.

Trương Nguyên Thanh biết bệnh cũ tái phát rồi.

Run rẩy ngồi dậy từ trên giường, kéo ngăn tủ đầu giường ra, run rẩy mò lấy bình thuốc, không đợi được vặn nắp ra, đã đổ ra năm sáu viên thuốc nhỏ màu xanh lam, nuốt chửng vào.

Sau đó, hắn để bản thân ngã lại về trên giường, há mồm thở dốc, chịu đựng đau đớn dữ dội.

Mười mấy giây sau, cơn đau đầu xé rách linh hồn giảm bớt, tiếp đó bình ổn lại.

“Phù...”. Trương Nguyên Thanh như trút được gánh nặng thở phào một hơi, trên đầu đầy mồ hôi lạnh.

Hắc lúc học trung học mắc một lần căn bệnh lạ, triệu chứng là đại não không chịu khống chế nhớ lại mọi ký ức trong quá khứ, bao quát cả tin tức rác rưởi bị quên đi, không chịu khống chế thu thập tin tức thế giới bên ngoài, tiến hành phân tích; Đại não khống chế đối với thân thể đạt tới một trình độ khó mà tin nổi.

May mắn là, loại trạng thái này không có cách nào duy trì quá lâu, sẽ bởi vì thân thể không chịu nổi gánh nặng mà gián đoạn.

Chính bởi vì loại năng lực này, hắn thi đậu đại học Tùng Hải -- Học viện nổi tiếng xếp hạng hàng đầu cả nước dễ như bỡn

Trương Nguyên Thanh gọi loại trạng thái này là đại não quá tải, hắn cho rằng mình có thể sắp tiến hóa thành siêu nhân, nhưng bởi vì thân thể không có cách nào chống đỡ được loại tiến hóa này, mới liên tiếp gián đoạn.

Khi hắn nói suy đoán này cho bác sĩ, bác sĩ biểu hiện nghe không hiểu, nhưng rung động, cũng đề nghị hắn đi khoa tâm thần tầng dưới khám xem.

Tóm lại bệnh viện cũng không tra ra nguyên nhân bệnh, về sau, mẹ từ nước ngoài mang thuốc đặc hiệu về cho hắn, bệnh tình lúc này mới được khống chế, chỉ cần định kỳ uống thuốc, sẽ không phát tác.

“Nhất định là đêm qua không nghỉ ngơi tốt, quá mệt mỏi. Tất cả tại Giang Ngọc Nhị, hơn nửa đêm cứ đòi tới phòng mình chơi game...”

Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng nội tâm lại âm thầm thấy nặng nề, bởi vì Trương Nguyên Thanh biết, tác dụng của thuốc bắt đầu yếu bớt, bệnh chứng của mình càng ngày càng nghiêm trọng.

“Về sau phải tăng thêm liều thuốc...” Trương Nguyên Thanh xỏ dép lê bông vải, tới bên cửa sổ, kéo rèm ra “Xoẹt!”

Ánh nắng tranh nhau tràn vào, lấp đầy căn phòng.

Thành phố Tùng Hải tháng Tư, cảnh xuân tươi đẹp, gió sớm phả vào mặt mát mẻ thoải mái.

“Uỳnh uỳnh!”

Lúc này, tiếng đập cửa truyền vào, bà ngoại ở ngoài cửa gọi:

“Nguyên Tử, dậy.”

“Không dậy nổi!” Trương Nguyên Thanh lạnh lùng vô tình từ chối, hắn muốn ngủ bù.

Cảnh xuân tươi đẹp, lại là cuối tuần, không ngủ nướng chẳng phải là lãng phí đời người”

“Cho cháu ba phút, không dậy bà hắt nước cho cháu tỉnh.”

Bà ngoại càng thêm lạnh lùng vô tình hơn nữa.

“Biết rồi biết rồi...” Trương Nguyên Thanh lập tức chịu thua.

Hắn biết bà ngoại tính khí nóng nảy thật sự có thể làm ra chuyện này.

Ở lúc Trương Nguyên Thanh còn học tiểu học, cha bởi vì tai nạn giao thông qua đời, mẹ tính cách kiên cường không tái hôn, đưa con về Tùng Hải định cư, ném cho ông bà ngoại chăm sóc.

Bản thân thì đâm đầu vào sự nghiệp, trở thành nữ cường nhân bà con đều tán thưởng.

Về sau mẹ cũng tự mua nhà, nhưng Trương Nguyên Thanh không thích căn nhà lầu trống trơn đó, vẫn như cũ ở cùng với ông bà ngoại.

Dù sao bà mẹ mỗi ngày đi sớm về trễ, thỉnh thoảng đi công tác, đặt hết tâm tư vào sự nghiệp, cuối tuần cho dù không tăng ca, đến giờ ăn cũng gọi đồ ăn bên ngoài.

Nói nhiều nhất với hắn đứa con trai này, chính là “Có đủ tiền tiêu hay không, không đủ phải nói với mẹ.” Một người mẹ nữ cường nhân có thể ở trên kinh tế thỏa mãn ngươi vô hạn, nghe rất không tồi.

Nhưng Trương Nguyên Thanh luôn cười híp mắt nói với mẹ: Bà ngoại với dì cho đủ tiền tiêu vặt rồi.

Ừm, còn có dì trẻ.

Nữ nhân tối hôm qua nhất định đòi tới phòng hắn chơi game chính là dì trẻ của hắn.

Trương Nguyên Thanh ngáp một cái, vặn tay nắm cửa phòng ngủ, tới phòng khách.

Căn hộ này của bà ngoại, tính cả diện tích phòng ngủ phòng khách được 150 mét vuông, năm đó lúc bán nhà cũ mua căn nhà mới này, Trương Nguyên Thanh nhớ kỹ mỗi mét vuông hơn 40.000 tệ.

Sáu, bảy năm trôi qua, bây giờ giá nhà khu cư xá này tăng lên tới một mét vuông 110.000 tệ, lãi hơn 2 lần.

Cũng may mắn ông ngoại năm đó có dự kiến trước, đổi nhà trước đó, Trương Nguyên Thanh cũng chỉ có thể ngủ phòng khách, dù sao bây giờ lớn rồi, không có khả năng ngủ với dì trẻ nữa.

Trên bàn cơm dài bên cạnh phòng khách, đầu sỏ hại hắn đau đầu ‘sụp soạt’ húp cháo, dép lê màu đỏ vung vẩy bên dưới gầm bàn.

Bạn đang đọc Linh Cảnh Hành Giả (Bản Dịch) của Mại Báo Tiểu Lang Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Ngọc_Trúc_Anh
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 10
Lượt đọc 1375

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.