Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 117 Gặp Cướp Trên Đường.

Bạn đang đọc Luyện Vũ Tu Thần sáng tác bởi Tương

Tiểu thuyết gốc · 1583 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trần Phong đi the hướng Đông hướng về Kinh thành liên tục trong ba ngày, hiện tại hắn đã rời xa Vọng Long Thành cả trăm dặm đường. Trên đường đi hắn cũng có đi qua vài cái trấn nhỏ, cũng gặp được không ít dã thú công kích nhưng không đáng ngại.

Hiện tại Trần Phong đã là cao thủ võ sư cảnh nhị trọng, tuy chưa được tính là đại cao thủ gì nhưng cũng được coi nhhnhhưnhhnhhưưnhhnhhưnhhnhhưưưnhhnhhưnhhnhhưưnhhnhhưnhhnhhưưưưư có sức bảo vệ bản thân, hôm đó trong lúc Trần Phong đang đi trên đường, nhìn ngắm cảnh vật trung quanh thì bị thu hút bởi một đám tạp âm phía trước. Thấy có truyện lạ xảy ra, hắn trở nên phi thường cảnh giác, Trần Phong lập tức dấu đi khí tức của bản thân rổi buộc con ngựa vào một gốc cây gần đó.

Hắn lần theo âm thanh phía trước từ từ đi tới, vừa đi, ánh mắt của hắn không ngừng đảo khắp nơi, xem có kẻ nào mai phục hay không. Cuối cùng Trần Phong cũng cảm nhận được âm thanh đánh nhau đang ở phía trước, vì vậy hắn cẩn thận đi tới lấp sau một tảng đá lớn rồi mới từ từ thò đầy ra quan sát.

Trước mặt Trần Phong là một chận hỗn chiến, hai bên đều có nhân lực tới hai, ba mươi người. Theo Trần Phong quan sát được thì trước mặt hắn có một đội nhân mã đang chở hàng hóa và đang bị một đám cướp vây công.

Hai bên chiến đâu với nhau hết sức kịch liệt, sau một hồi quan sát, Trần Phong thấy được đội buôn kia đang dần bị rơi vào tình thế nguy hiểm. Bởi vì đội buôn đó không chỉ có tổng thể thực lực kém hơn đám cướp kia mà cũng có nhân số kém đối phương không ít.

Hai bên có thể giẳng co với nhau lâu như vậy mà khó phân thắng bại là do hai bên đều có cao thủ võ sư cửu trọng thủ vệ. Vì vậy dẫn đến hai bên rơi vào giằng co, có điều bên đội buôn kia có vẻ cao thủ ít hơn đối phương mà dần bị áp chế đến hiện tại lại đang rơi vào nguy cơ cả đám bị vây công.

“Chết tiệt, các ngươi là đám thổ phỉ phương nào mà ngay cả đội buôn của Phương Gia ta các ngươi cũng giám động tới. Sau ngày hôm nay Phương Gia ta nhất định diệt sạch các ngươi”

Một vị thủ lĩnh dẫn đầu đội buôn vừa đánh vừa hướng tới đám cướp trước mặt quát mắng và đe dạo. Ông ta là một tên đàn ông trung liên, có vẻ ngoài bốn mươi tuổi, trên người ăn mặc như một cao thủ võ hiệp, mắt thấy người của gia tộc mình có nhiều người chết và bị thương như vậy.

Khiến ông ta vô cùng tức giận, nhưng đối với vẻ giận dữ tới trợn mắt há mồm của ông ta. Vị thủ lĩnh của đám cướp kia thì nhìn ông ta với vẻ hả hê và cười lớn.

“Ha Ha, ông đây không cần quản các ngươi là người của Phương Gia, hay khỉ gia nào. Nếu các ngươi đã đi qua Hắc Phong Sơn thì chắc chắn phải đóng lộ phí qua đường, chỉ tiếc các ngươi cứng đầu như vậy, huynh đệ Hắc Phong trại chúng ta đành ra tay thôi. Ha ha”

Tên thủ lĩnh của đám cướp đó là một tên mặt sẹo, cả thân trên để trần, trên tay hắn ta cầm một thay đại đao to lớn. Cả người hắn tỏa ra một khí thế to lớn không kém gì người cầm đầu đội buôn kia, cùng lúc đó có một tên cao thủ võ sư của đội buôn nói vọng tới thủ lĩnh của mình.

“Phương Khang tổng quản, không hay rồi, huynh đệ chúng ta hiện tại đã có không ít cao thủ đã bị tử thương và trọng thương. E là chúng ta không thể trụ được bao lâu nữa.”

Nhận được tin báo từ thủ hạ đưa tới vị Phương Khang Tổng quản kia tỏ vẻ vô cùng tức giận, đội buôn này là do ông ta cầm đầu dẫn đi. Nếu như hôm nay xảy ra chuyện gì thì ông ta cho dù có thoát được khỏi đây cũng sợ rằng không chánh được gia tộc trách phạt.

“Khốn kiếp, rốt cục đám các ngươi muốn bao nhiêu, để chúng ta rời đi?”

Nhìn vẻ mặt với hai mắt như phun lửa của Phương Khang tổng quản, tên thủ lĩnh đám cướp của Hắc Phong Trại kia có chút cười tà nói.

“Đánh không lại, các ngươi lại muốn giảng hòa. Các ngươi nghĩ đám huynh đệ Hắc Phong Trại chúng ta dễ dàng bỏ qua như vậy sao, hiện tại giết các ngươi sau đó cướp hết của cải trên người các ngươi với việc nhận tiền lộ phí cũng không khác nhau là bao, chỉ là thêm mấy cái đầu người mà thôi”

“Ngươi, tên khốn kiếp này?”

Trong lòng Phương Khang như phát hỏa, hắn nhìn vào tên thủ lĩnh của đám cướp với ánh mắt hình viên đạn và tràn đầy hận sát ý. Nhưng bên cạnh Phương Khang lại có một giọng nói dịu dàng cũng dễ nghe vang lên.

“Khang thúc không nên để sự giận dữ mà đánh mất đi lý trí, thúc may cho huynh đệ tụ lại một chỗ thành vòng ròn bao quanh lại hướng về tám phương”

Phương Khang nghe được giọng nói đó liền kiềm chế sự giận dữ trong lòng lại, hắn hướng về người vừa nói đó khẽ khom người. Rồi hướng đám người đội buôn hô lớn.

“Thuộc hạ tuân lệnh đại tiểu thư. Các huynh đệ không được hoảng loạn, mau trở lại, tất cả xếp thành một vòng tròn bảo vệ tiểu thư”

Ông ta vừa dứt lời thì đám hộ vệ kia liền bỏ mặc đối thủ của mình mà tự động tụ lại bao quanh mấy vòng chỗ vị tiểu thư kia đứng. Nhìn có vẻ rất thành thạo và chuyện nghiệp, hẳn là đã được huyện luyện và phối hợp rất ăn ý với nhau. Đừng từ xa quan sát, Trần Phong thấy được hành động của đám thị vệ đó thay đổi nhanh như vậy thì trong lòng thầm khen.

“Vị tiểu thư kia đúng là rất thông minh, với tình hình của đám người họ như vậy việc liều chết đánh với đối thủ đúng là không khôn ngoan. Chỉ có cả đám người tụ lại phòng thủ mới có cơ hội lật ngược tình thế”

Trong tình hình nguy cấp như vậy mà vị tiểu thư kia lại có thể bình tĩnh, phán đoán ra cục diện như vậy đúng là rất đáng lể. Có điều tên thủ lĩnh của đám cướp kia thấy họ thay đổi trận thế thì không những không có tỏ vẻ gì lo năng hay khó chịu, hắn ta lở một nụ cười khinh thường nói.

“Các ngươi tưởng làm như vậy thì có thẻ kéo dài được thời gian hay sao? Ta cũng khôn ngại cho các ngươi biết, sau khi các ngươi tiến vào Hắc Phong Sơn này thì chúng ta đã cho phong tỏa đường ra dồi. Các ngươi đừng hòng mơ tưởng có viện binh tới cứu các ngươi. Ha ha ha”

Sau khi nói song tên thủ lĩnh đó ngửa đầu lên trời cười một cách đầy kiêu ngạo và hống hách, lại có thêm phần khoái trá, khiến người ta sau khi nghe được cũng cảm thấy rất khó chịu.

Nghe được tên thủ lĩnh đám cướp kia nói như vậy thì sắc mặt của Phương Khang tổng quản có chút tái xanh. Ông ta nhìn qua vị trí người thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp bên cạnh với vẻ âu lo và nói.

“Đại tiểu thư hiện tại chúng ta sơn rằng không thể ra ngoài được rồi. Chốc nữa, ta sẽ liều mạng phá vòng vây, đại tiều thư hãy đi theo lão nhị chốn đi trước.”

Tới lúc này thì vẻ mặt luôn bình tĩnh của vị đại tiểu thư Phương Gia cũng trở nên nghiêm trọng và đăm chiêu, nàng ta suy nghĩ một hồi rồi nhìn Phương Khang nói.

“Khang thúc không cần quá bi quan như vậy, tuy hiện tại hơn mười cao thủ võ sư cảnh của chúng ta đã bị tử thượng một nửa, nhưng vẫn có thể trụ được một khoảng thời gian. Đám người của Hắc Phong Trại kia cũng chỉ có hơn mười cao thủ võ sư cảnh, nhất thời không thể làm gì được chúng ta”

Đối với việc đại tiểu thư chấn an thì sắc mặt của Phương Khang cũng không tốt hơn được bao nhiêu, ông ta đã có mấy chục năm lăn lộn giang hồ, đương nhiên rất hiểu tình hình hiện tại của đoàn buôn, vì vậy ông ta chỉ thờ dài một hơi nói.

“Tiểu thư, với tình hình này, chúng ta cũng không thể trụ được lâu nữa, chi bằng đợi địch tấn công thì chúng ta ra tay trước. Tiên phát chế nhân, phá vòng vây đưa người an toàn rời đi trước. Sự an toàn của người mới là quan trọng nhất”

Bạn đang đọc Luyện Vũ Tu Thần sáng tác bởi Tương
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Tương
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự