Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Khảo nghiệm bắt đầu diễn ra

Bạn đang đọc Tạo Hóa Chi Chủ sáng tác bởi MNM-MNM

Tiểu thuyết gốc · 1653 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hồ Bất Quy trên lưng ưng một đường xuyên qua khu vực ngoại môn mà thẳng tiến đến nhiệm vụ đường sâu trong nội môn.

Nội môn đệ tử tất cả đều là cường giả tạo hóa cảnh thậm chí một số ít đã mang thực lực ngang ngửa vài vị trưởng lão thứ hạng thấp, bình thường đối việc tu luyện luôn coi hàng đầu nên ban ngày hay ban đêm hầu như không thể thấy bóng dáng vị đệ tử nào.

Cứ như thế Hồ Bất Quy không gây ra chú ý mà đặt chân đến trước đại môn nhiệm vụ đường.

Cùng nhiệm vụ đường Vũ gia so tới quả thật chênh lệch một trời một vực, hai bên là vô số ngọn giáo đỏ rực dựng đứng hướng thẳng lên trời, khí thế hùng hồn thấu trời xanh.

Nhìn theo con đường tưởng chừng như liên miên bất tận thì phía cuối chính là một tòa nhà như ẩn như hiện dưới lớp sương mù mờ ảo.

Không gian yên lắng, lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi vi vu mà hiu quạnh.

Chợt Hồ Bất Quy lạnh nhạt đi thẳng, chẳng mấy chốc đã tiến vào bên trong nhiệm vụ đường, rất nhanh hắn cất tiếng:

"Đệ tử Hồ Bất Quy đến giao nhiệm vụ."

Đối diện là sâu bên trong nhiệm vụ đường chợt bắn ra một mai lệnh bài, vừa đủ lực rơi vào lòng bàn tay của Hồ Bất Quy.

Không nói không rằng hắn lôi từ trong nhẫn trữ vật ra một khỏa linh châu không ngừng tỏa quang mang, quanh thân lưu động một dòng điện chớp nhoáng.

Đây là vật phẩm nhiệm vụ yêu cầu đem về, bán bảo khí bất động minh châu từng là trấn bảo của tiểu gia tộc Dương gia giáp biên giới Vô Minh đế quốc nắm giữ.

Hiển nhiên hắn và hai vị hắc y nhân cùng nhận nhiệm vụ đem Dương gia tuyệt diệt hòng cướp được đồ vật, chỉ là xảy ra sơ sót mà để cho Dương gia đại tiểu thư mang theo minh châu trốn sang Vô Minh đế quốc.

Cuối cùng tìm ra Dương gia đại tiểu thư thì chỉ còn bộ thi thể mà đồ vật không thấy đâu.

Bất quá truy lùng một tuần vẫn là ra manh mối tại Thanh Lan thành gần Ma Vụ sơn mạch, Diệp gia. Chính Diệp gia nhị công tử sau khi cùng thủ hạ đoạt sắc Dương đại tiểu thư thì nhẫn tâm giết nàng, thậm chí đem cướp sạch toàn bộ đồ trên người không chừa lại thứ gì.

Đương kết cục cũng chỉ có một, Diệp gia kéo theo cả Thương Lan thành đi vào quá khứ, toàn bộ không ai sống sót khỏi trận thảm sát.

Ngay lập tức Hồ Bất Quy hướng minh châu tới gần mai lệnh bài, chỉ thấy mai lệnh bài tỏa một cỗ hấp lực đem đồ vật dung nhập vào bên trong mình, công dụng có nhẽ tương tự như nhẫn trữ vật bất quá đẳng cấp cao hơn.

Mai lệnh bài nhanh chóng rời khỏi tay của Hồ Bất Quy mà quay trở lại chỗ sâu của nhiệm vụ đường.

Ngưng lại trong nháy mắt, từ bóng tối cất ra giọng nói:

"Nhiệm vụ đăng cấp tam tinh hoàn thành, phần thưởng ngươi tự đi lĩnh tại chỗ cũ."

Hồ Bất Quy hơi cúi người mà tỏ ra cung kính:

"Đệ tử đã rõ."

Li khai nhiệm vụ đường, Hồ Bất Quy không đi lĩnh thưởng ngay mà hắn trực tiếp trở về đại viện của mình, thân pháp mau lẹ thoáng cái đã tới nơi.

Tòa đại viện này tráng lệ vô cùng, so với chỗ ở các quý tộc vương phủ không hề kém hơn là bao, thậm trí so về độ linh khí nồng đậm cũng tốt hơn gấp mấy chục lần.

Đi xuyên qua một đoạn đường lát cẩm thạch sáng chói sẽ xuất hiện một vách núi, phía trước là hố sâu vạn trượng nhìn không thấy đáy.

Hồ Bất Quy nhắm mắt làm ngơ trực tiếp đi thẳng, thế mà vừa bước hai chân ra khỏi mỏm đá thì khung cảnh liên tục vặn vẹo biến đổi, thẳng cho đến khi đình hình được thì đã xuất hiện trong một hang động lớn, khắp bốn phía đều trang bị Linh cầu sáng rọi khắp ngõ ngách.

Hiển nhiên đại viện tráng lệ bên ngoài kia chỉ là thứ để che mắt, chỗ của hắn chân chính là tại đây sau vô vàn cấm chú trận pháp phong tỏa, ngoài Hồ Bất Quy ra tuyệt nhiên không ai vào được.

Hồ Bất Quy thở nhẹ ra một hơi, ngay sau đó hắn bắt đầu tháo bỏ lớp khăn trắng quấn kín cơ thể, từng lớp vải mỏng cứ như thế rơi xuống trên nền đá.

Thoáng cái toàn bộ khăn trắng đã bị tháo dỡ hoàn toàn, hình dáng của Hồ Bất Quy biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Từ một đại nam nhân to lớn, lưng hùm vai gấu hóa thành một vị nữ tử dáng dấp thanh mảnh mang nhan sắc tuyệt diễm vô cùng.

Nàng sở hữu làn da trắng mịn như sứ, pha lẫn mái tóc bạch sắc càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn kia thu hút sự chú ý hơn bao giờ hết, miệng anh đào căng mọng mấp máy vô cùng quyến rũ.

Chợt Hồ Bất Quy nâng lên bàn tay tinh xảo gỡ xuống một ít vải mỏng còn dắt tại bên trên bộ ngực căng tràn nhấp nhô, ngay sau đó đôi chân tựa hoàn mĩ chậm rãi tiến đến vách đá đối diện.

Linh lực nơi đan điền bị khuấy động tụ lại trên hai đầu ngón tay, Hồ Bất Quy vung nhẹ một đường hóa giải đi tầng cấm chế.

Theo đó vách đá cũng biến mất lộ ra phía trước là một linh tuyền nhỏ trong vắt, trên bề mặt vẫn còn sương mờ lưu động quẩn quanh.

Hồ Bất Quy trực tiếp ngâm mình vào linh tuyền đưa lưng tựa bệ đá.

"Vũ Thế Kiệt, ngươi có lẽ là người đặc biệt nhất ta chứng kiến, nếu còn sống sót đi đến nội môn thì coi như ta không nhìn nhần ngươi đi."

Nàng nhẹ nhàng cười, bàn tay mang theo đại lượng nước ấm rửa đi bụi bẩn bám trên người, hương thơm đặc biệt cùng nước trôi dạt ra xa mà hòa vào sương trắng.

...

Giờ phút này, Vũ Thế Kiệt có thể cảm nhận đến trong mỗi ánh mắt lấp ló sát cơ ẩn hiển, như hổ dữ tiềm phục tùy thời giương ra nanh vuốt.

Trong tình thế khắp nơi đều là kẻ thù, người công trước chắc chắn thu hút tới đại lượng kẻ nhằm vào diệt sát, một đối nhiều như vậy ắt sẽ rơi vào thế hạ phong, tính mạng khó có thể bảo toàn.

Bất quá toàn bộ ai cũng cùng chung suy nghĩ nên nhất thời bốn phương lâm thế giằng co tinh thần quyết liệt, tất cả đều chờ đợi kẻ thiếu kiên nhẫn xuất hiện.

"Trông mấy người có vẻ khó khăn, vậy để ta khai mở nút thắt này."

Vũ Thế Kiệt nhếch miệng cười lạnh lùng, ánh mắt lóe lên sắc bén chú định vào vị nữ đệ tử cách đấy không xa, thân thể lập tức phát động Liệt Báo ảnh mà hóa thành hư ảnh yêu thú, thoáng cái đã mắt tăm bóng dáng.

Tiểu Linh Lan bây giờ vô cùng căng thẳng, bốn phương tám hướng quanh nàng đều là nguy hiểm tiềm ẩn, chỉ cần sơ xảy một nhịp thôi cũng để vạn kiếp bất phục.

Chợt linh cảm lóe lên trong đầu toàn thân lông tóc dựng đứng, không tự chủ nàng nâng lên song kiếm hướng ra bên trái miệng hét lớn:

"Huyền Vũ loạn đả."

Kiếm trong tay đang từ xa lao đến, Vũ Thế Kiệt biểu hiện hơi kinh ngạc một hồi, bất quá tốc độ lại tăng lên mấy phần.

Thoáng cái mũi kiếm như tia chớp trực tiếp nhằm vào vị trí song kiếm không hợp mà ngay lập tức đâm thủng phòng hộ, lưỡi kiếm lóe lên ánh kim trong vô tình xuyên qua cổ họng của Tiểu Linh Lan phá bò xương cổ.

Hai mắt Tiểu Linh Lan trợn trừng, trên gương mặt tràn đầy sợ hãi hoàn toàn không còn tin vào hiện thực, động tác theo đó trở nên đình trệ hô hấp đóng lại.

Thời khắc lưỡi kiếm rút ra cũng là lúc sinh mệnh của nàng bị rút đi toàn bộ mà tắt thở bỏ mình.

"Phản xạ cùng cảm nhận không tệ, tuy nhiên bên trên kiếm chiêu tồn tại quá nhiều sơ hở chí mạng, đây là nguyên do tu luyện kiếm đạo không đến nơi đến chốn."

Vẩy đi máu dính trên lưỡi kiếm, Vũ Thế Kiệt lại hóa thành Liệt Báo hư ảnh mà nhằm vào vị đệ tử khác.

Nhưng phản xạ võ giả thiên nguyên cảnh cảnh không phải người bình thường có thể so, tại lúc Vũ Thế Kiệt đem sinh mệnh Tiểu Linh Lan tuyệt diệt, cũng là lúc toàn bộ chúng nhân đệ tử đồng loạt phát động công kích.

Chẳng để hắn lao đến bên người khác thì tám chín tên mang khí thế hùng hổ bao phủ lấy Vũ Thế Kiệt, từng tên lập tức tung ra sát chiêu hoàn toàn không chút lưu thủ.

"Chư vị đồng môn, cùng ta vây công diệt sát tên không biết trời cao đất dày này, hắn còn tồn tại thời khắc nào thì chỉ sợ lại có thêm nhiều huynh đệ tỷ muội bỏ mạng đau đớn trong tay tên tạo chủng này."

Bạn đang đọc Tạo Hóa Chi Chủ sáng tác bởi MNM-MNM
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi MNM-MNM
Thời gian
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự