Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Gà rừng

Phiên bản Dịch · 534 chữ

“Anh cho em thêm một nửa được không?” – Trong giọng nói của cậu mang theo mấy phần do dự.

Đáy mắt Bì Tiểu Tiểu thoáng hiện vẻ câm nín.

Sao cứ cảm giác mạch não của anh trai này sai sai thế nào á.

Cô bé vừa định bày tỏ mình không cần chia phần đã thấy ánh mắt Giang Tư Niên thay đổi.

Vẻ mặt cậu thận trọng hơn hẳn: “Đừng nhúc nhích!”

Bì Tiểu Tiểu sửng sốt, chẳng hiểu ra làm sao, nhưng giây kế tiếp cô bé đã biết là chuyện gì rồi.

Hình như có thứ gì đó lướt qua mắt cá chân cô bé.

“Shh!”

Bì Tiểu Tiểu cứng đờ người. Vận may của cô bé… mất linh rồi sao?

Bì Tiểu Tiểu cảm giác sự tiếp xúc dưới chân ngày một rõ ràng, nhưng kiểu nhột nhột ngưa ngứa này không phải rắn, da rắn phải lạnh lẽo mới đúng, cảm giác giống lông chim hơn.

Khoan đã, lông chim?

Bì Tiểu Tiểu vội vàng cúi đầu nhìn xuống.

Bất ngờ phát hiện một con gà rừng lông xám tro.

“Au!”

Con gà rừng mới mổ Bì Tiểu Tiểu, sau khi cô bé nhìn xuống, nó dường như cảm ứng được nên cũng ngẩng đầu nhìn lại, kế tiếp nhấc mỏ mổ thêm phát vào mắt cá chân.

!!!

Bì Tiểu Tiểu giận đến nghiến răng, khổ nỗi lưng đang đeo chiếc gùi đầy ắp quả dâu, cô bé không thể làm ra động tác quá lớn, chỉ đành quay sang nhìn Giang Tư Niên đứng bên cạnh.

Bấy giờ Giang Tư Niên nhẹ nhàng bước tới, nhanh nhẹn vươn tay tóm cổ gà rừng.

Bị bắt rồi mà con gà rừng vẫn còn ngơ ngác nhìn chằm chằm cậu, nó muốn đổi sang mổ người khác nhưng không hiểu sao lại bị bóp cổ, mổ không tới nơi.

“Là một con gà ngáo ngơ!” – Giang Tư Niên đánh giá.

Gà rừng trên núi nghe thấy tiếng động đều co cẳng chạy, con gà này thì hay rồi, chạy thẳng về phía có người, đã chạy thì thôi, còn mổ Bì Tiểu Tiểu, không phải ngáo ngơ thì là gì?

Bì Tiểu Tiểu nhìn con gà rừng bị Giang Tư Niên tóm trong tay, mũi nhăn tít lại, cuối cùng mở miệng bảo: “Bắt nạt người quá đáng!”

Đúng là người hiền lành bị gà cưỡi lên đầu lên cổ, cô bé không phục.

Giang Tư Niên nghe Bì Tiểu Tiểu nói vậy thì trong mắt chợt hiện ý cười, nhìn chằm chằm con gà với vẻ xoắn xuýt.

Nói thật, Giang Tư Niên từ trước tới giờ chưa từng nghĩ mình không những mặt dày chiếm hời của một đứa trẻ mà giờ lại nảy sinh ý nghĩ muốn chiếm đoạt con gà.

Nếu cậu chỉ có một mình thì không sao, nhưng cơ thể mẹ quả thực rất cần bồi bổ.

Vì vậy Giang Tư Niên đau đầu đấu tranh tâm lý.

“Anh Giang ơi, có thể lấy hộ em chiếc gậy không?” – Bì Tiểu Tiểu cõng gùi nặng, không tiện khom người, đành phải xin sự giúp đỡ từ Giang Tư Niên.

Bạn đang đọc Thập Niên 70: Cả Nhà Là Thánh Cãi của Trí Xỉ Bất Thị Bệnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Dora
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.