Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

ÔM CÂY ĐỢI THỎ.

Phiên bản Dịch · 4523 chữ

Vành tai mẫn cảm bị miệng Tống Thanh Thư thổi nhiệt khí, thêm nữa lúc này Tống Thanh Thư lại là ôm nàng, Lạc Băng dần dần trên mặt ửng hồng một mảnh, đôi môi đỏ tươi trong cái miệng thỉnh thoảng nhẹ nhàng thở gấp ra.

Đôi mắt trong trẻo bắt đầu như phủ hơi nước, hai bầu vú không ngừng theo hơi thở nhấp nhô, Lạc Băng bị Tống Thanh Thư mời gọi, xuân tình đã tràn hai con ngươi, nhìn xem khuôn mặt tuấn tú Tống Thanh Thư càng gần ngay trước mắt, thần trí nàng xao động, từng làn khí tức dương cương nhắm trong thân thể nàng đào khoét, trên cặp mông đẫy đà, có thể rõ ràng cảm giác được côn ŧɦịŧ của Tống Thanh Thư thô to, đầy lửa nóng, cường tráng xuyên thấu qua dưới quần của hắn cà cạ trên hai mảnh mông thịt của nàng.

Xuân triều một lần nữa lao nhanh đứng lên, Lạc Băng đã không thể ức chế thân thể nổi lên phản ứng, hai bầu vú bắt đầu chậm rãi bành trướng, trên đỉnh núi hai hạt tiểu hồng đậu cũng săn cứng như đầu ngón tay út, thô sáp bên trong cái yếm. vài sợi tóc tung bay phất phơ trước khuôn mặt ửng hồng của Lạc Băng, Tống Thanh Thư có thể rất rõ ràng nhìn thấy Lạc Băng kiều nhan như hoa mị thái chọc người.

Đỏ au cái miệng hơi chút cong lên, da thịt chặt chẽ tiếp xúc chạm nhau, Lạc Băng vốn định giãy dụa nhổm dậy đứng lên, nhưng bởi vì thân thể tựa như nhũn ra, nàng lại lần nữa ngã vào trong ngực Tống Thanh Thư, tuy nội tâm vẫn còn có chút kháng cự, nhưng thân thể đã dán chặt tại lồng ngực Tống Thanh Thư, tai nghe tiếng tiếng thở gấp Lạc Băng, do vì hiện tại hai người mặt đối mặt, Lạc Băng ngồi ở trên đùi Tống Thanh Thư, cao thẳng côn ŧɦịŧ bên dưới của hắn thoáng cái tìm đến ngay đến chuẩn phương vị hạ thể của nàng, chăm chú cách tầng vải mỏng đỉnh tại nơi phần thịt non mềm mại của Lạc Băng .

Trước ngực là đôi bầu vú hấp dẫn, cái miệng đỏ tươi thỉnh thoảng lại mấp máy, hai con ngươi lượn lờ mờ sương, Tống Thanh Thư đưa miệng áp tới trên miệng Lạc Băng, đưa ra đầu lưỡi vừa mới bắt đầu tiến vào khoang miệng nàng, đồng thời hai đưa xuống cặp mông ngạo nghễ của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trải qua lúc đầu phản đối, Lạc Băng cũng không chịu nổi dục hỏa nội tâm, trong hai mắt nồng đậm xuân ý, ngồi ở trên đùi Tống Thanh Thư, thân thể yêu kiều vặn vẹo, hai bầu vú ở trước ngực Tống Thanh Thư cùng ma sát, trong lúc đó giống như khơi dậy từng làn nhiệt diễm, củi khô gặp liệt hỏa, lửa nóng kíƈɦ ŧìиɦ hết sức căng thẳng.

Giờ thì cái lưỡi Lạc Băng kịch liệt đáp lại lấy đầu lưỡi Tống Thanh Thư đang kíƈɦ ŧìиɦ cùng miệng lưỡi nàng quấn giao, loại chuyện này trời biết đất biết, tay chân nàng đã đón hùa, cảm xúc như tuôn…

Tống Thanh Thư nhịn không được, hai bàn tay đặt ở bên dưới cái mông màu mỡ, duỗi xuống đã thấy thấm ướt một mảnh trên cái tiểu nội khố, bàn tay muốn với vào trong cái u cốc tìm tòi, cảm nhận được bàn tay Tống Thanh Thư muốn xâm vào nơi bí ẩn chi địa, tuy trong nội tâm đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng nhân thê thiếu phụ thẹn thùng làm cho thân thể Lạc Băng nhẹ uốn éo, như muốn thoát khỏi bàn tay Tống Thanh Thư xâm nhập.

Tống Thanh Thư yên lặng nhìn xem Lạc Băng, rõ ràng là nàng đã xuân triều tràn lan, như thế nào còn có tâm trí ngăn cản động tác của mình? Bất quá như thế nào, cũng không cần tìm hiểu, hai tay cùng lúc dùng sức, có lẽ là hỏa diễm nội tâm đã làm cho nàng thần trí phai mờ rồi, đối mặt Tống Thanh Thư động tác càng ngày càng kịch liệt, Lạc Băng chỉ là uốn éo người phản ứng theo bản năng, rồi sau đó không có làm ra bất luận cái gì từ chối nữa, dấu tay của hắn qua đi, toàn thân Lạc Băng run rẩy, phía trong tiểu nội khố đã là dính đầy chất lỏng xuân tình dịch nhờn từ trong u cốc trong thông đạo tuôn ra mùi hắng hắc nồng đậm tỏa ra..

………………………………………………………………………………………….

Hai người bây giờ là ngực chạm ngực, miệng dán miệng, hai đầu lưỡi lưỡi quấn giao không ngừng mút lấy, Tống Thanh Thư một bên cùng Lạc Băng kíƈɦ ŧɦíƈɦ, một bên không khỏi âm thầm cảm thán, Lạc Băng cũng là một vưu vật, vừa động vào thì đã nâng tình tới, rất nhanh muốn mạng của hắn rồi.

Tống Thanh Thư chỉ là không biết, lần trước trong hoàng cung, nàng ngoài ý muốn gặp gỡ hắn, chỉ một lần giao hoan với hắn thì nàng đã ngấm ngầm thần hồn điên đảo, bây giờ lại bắt đầu gây khêu khích, Lạc Băng như một vũng nước trong, bị thả vào một hòn đá nhỏ, nhưng khơi dậy trăm tầng sóng nước, Tống Thanh Thư buông ra đôi môi, bắt đầu hướng xuống dưới thân thể yêu kiều Lạc Băng xuất phát.

Không cần sờ xuống hạ thể, Lạc Băng cũng biết cái lổ u cốc của mình chất lỏng như nước đã chảy ra dưới động tác Tống Thanh Thư nàng đã hoàn toàn trầm luân, thật ra thì nàng cũng không hề cần hắn ân cần vuốt ve như vậy, chỉ là đầṳ ѵú cùng với bên dưới hạ thể, hắn chỉ đơn giản chạm vào, thì nàng đã ướŧ áŧ rồi..

Tống Thanh Thư nghe tới tiếng rên của Lạc Băng nhẹ nhàng có cũng như không, lại là sự cổ vũ tốt nhất, hắn nhả ra đầu núʍ ѵú sưng cứng, thấy nhân thê thiếu phụ cũng đã sẵn sàng tiếp nhận chuẩn bị, nhẹ đẩy cho nàng nằm ngữa xuống giường, nữa ngồi quì giữa hai chân Lạc Băng, lặng lẽ dùng tay của mình đem cây côn ŧɦịŧ lặng yên chỉa vào cửa ngọc môn quan Lạc Băng.

Hắn cúi đầu thẳng lưng đem côn ŧɦịŧ dưới háng đưa tới đối diện u cốc thông đạo tiến quân, qui đầu côn ŧɦịŧ ấm áp nhập thể mang đến cảm giác phong phú no đủ, lập tức làm cho Lạc Băng hít vào một hơi, mặc dù là sớm có chuẩn bị, nhưng lần này nàng thật không ngờ và quái lạ, côn ŧɦịŧ của Tống Thanh Thư tựa như hùng tráng to lớn hơn cả lần trước, vừa hữu lực vừa hung hãn chen vào thân thể mình.

……………………………………………………………………………………..

Làm cho Lạc Băng cảm thấy không xong thật ra không phải là cây côn ŧɦịŧ đang làm cho u cốc nàng phồng trướng lợi hại, nàng dù sao cũng đã là thân phu nhân, tuy nhiên u cốc mới đầu thì chật vật tiếp nhận cây côn ŧɦịŧ to lớn kia, nhưng rất nhanh giãn nỡ ra hạ nạp nuốt lấy cự long, chỉ là côn ŧɦịŧ liên tục không ngừng nghỉ sâu trong u cốc nàng quấy phá ma sát, dần dần sâu trong u cốc càng thêm lửa nóng, giống như có những vũ mao tại trên thành thịt non nhẹ gãi tê dại ngứa nhột khó nhịn, chỉ có cây côn ŧɦịŧ thô to kia ma sát đến từng phân vuông chi địa thì mới thư sướng, hại nàng cơ hồ nhịn không được mở miệng cầu hắn dùng sức chỉ ở tại ngay một chỗ sâu trong hoa tâm mà ma sát thôi.

Lúc đầu Lạc Băng còn rụt rè, sau một hồi thì cái u cốc bị cái cây côn ŧɦịŧ cứng rắn nghiền nát sạch sẽ, nàng không cách nào nhịn được nhịn cơn ngứa nhột càng để lâu thì thêm bủn rủn, làm cho nàng cơ hồ đem môi của mình cắn ra máu, chỉ có thể cố nén, càng nhẫn nại, lực chú lại cứ tập trung ngay nơi hoa tâm, cảm giác càng mãnh liệt, trong hang động u cốc, dịch nhờn róc rách, bên dưới mông cũng đã thấm ướt một mảng lớn, tuy nàng không thấy bên dưới hạ thể mình, nhưng cảm giác ướt sũng giống như là đi tiểu đã đủ làm cho nàng xấu hổ không chịu nổi rồi.

Ánh mắt Lạc Băng đã dần dần trở nên mê ly, nhưng tên nam nhân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ xa lạ ghé vào trên người của nàng lại cứ không nhanh không chậm dùng cây côn ŧɦịŧ bên trong u cốc nàng kéo ra đưa vào, rồi bất chợt ngừng lại.

-Um..... ngươi... ngươi muốn làm gì?

Lạc Băng nửa nhắm nữa mở đôi mắt hạnh, mê mang nhìn thấy Tống Thanh Thư dừng lại động tác, côn ŧɦịŧ rút ra chỉ còn sót lại qui đầu ngâm trong cửa miệng hang động ngập nước chậm rãi trêu đùa…

Vì điều này lại làm khổ cho Lạc Băng, nàng phải ưỡn lên cái eo để cho qui đầu côn ŧɦịŧ có chút ma sát nới cửa huyệt, tích súc hồi lâu cơn cực khoái sắp đến, âm tinh muốn bùng nổ bỗng nhiên đình chỉ, một lòng đều xâu tại trong giữa không trung, lên không được, xuống không được, cây côn ŧɦịŧ kia lại cứ gần ở nơi đó, chống trên cửa miệng u cốc da thịt mềm mại, trêu chọc nàng cơ hồ khóc lên.

-Ngươi... ngươi......

Không cách nào nhịn trong lúc âm tinh cứ muốn chực chờ vỡ bờ phun ra, Lạc Băng mang theo tiếng rên nức nở, nhưng thế nào cũng không nói ra thành lời được, trong hai mắt Tống Thanh Thư tựa như giễu cợt, hắn càng thản nhiên, lại làm cho sâu trong u cốc của nàng bị treo lấy ngọt ngào càng thêm ngứa nhột.

Rốt cục, lửa nóng thân thể bất kể nàng trong đầu có ý nghĩ gì, cái eo mềm mại rất tự nhiên hướng lên trên hẩy lên, bờ mông nhắc tới, chất long trơn nhớt, cửa miệng u cốc ghìm qui đầu côn ŧɦịŧ không tốn sức chút nào đem cây côn ŧɦịŧ nuốt vào một đoạn, bên trong u cốc vách thịt non mềm mại bị khúc thịt côn ŧɦịŧ cạo mài thư sướng, cái mông hẩy lên đến hết mức san bằng rồingược về, côn ŧɦịŧ thuận thế rút lui, cơn thoải mái lại hướng ra phía ngoài vùng, Lạc Băng nhíu lại đôi mi, trong cổ họng lẩm bẩm rêи ɾỉ, nếm được ngon ngọt, Lạc Băng bắt đầu lặc lư eo, trầm say di động cái mông lặp lại động tác để côn ŧɦịŧ mang đến hoan lạc, nàng không có chú ý đến đôi mắt Tống Thanh Thư đang đùa cợt nhìn xem vẻ mặt của nàng, lúc này nàng mới phát hiện hắn đang nhìn mình chằm chằmvô cùng xấu hổ, quẫn bách nghiêng đầu, đành nhắm mắt giống như bịt tay trộm chuông, lại tiếp tục lắc lư vòng eo….

Nhìn thấy dục hỏa Lạc Băng ăn vào đến tận xương si thái, hắn đắc ý mỉm cười, lúc này hoàn toàn bị lạc tại trong bể dục, sâu trong thân thể Lạc Băng, hoa tâm đã nôn nóng khó dằn nổi mở cửa, ngay tiếp theo hoa tâm vốn là chặt khít hữu lực co rút lại, lúc này nơi bộ vị mẫn cảm nhất đã bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mãnh liệt, nàng nhịn không được hai tay liều mạng giử lấy người của Tống Thanh Thư , đôi đùi đẹp ép lấy sau eo hắn, thân hình run rẩy, trong hoa tâm một hồi cường lực co rút lại kẹp chặt, từ chỗ sâu trong có một cỗ hấp lực, kẹp chặt côn ŧɦịŧ Tống Thanh Thư, Lạc Băng nói không nên lời cảm giác cực khoái, ngay sau đó một cỗ nhiệt cuồn cuộn âm tinh tuôn ra, Tống Thanh Thư thoải mái thiếu chút nữa kêu to…

Tiếp theo không để cho Lạc Băng có bất kỳ phản ứng nào ngơi nghỉ, Tống Thanh Thư nắm đôi bắp đùi trắng của Lạc Băng đẩy về phía trước ngực nàng, bờ mông lớn rất tròn hướng lên trên ngẩng, cái u cốc chất lỏng đầm đìa đột nhiên nâng lên, đang trầm say trong khoái lạc toàn thân Lạc Băng run lên, còn chưa kịp nghĩ đến những gì khác thì bỗng nhiên đã bị hắn áp thành tư thế như thế này, hai tay vừa nhấc lên đang muốn đẩy cự, thì trong u cốc cây côn ŧɦịŧ thô to cự trong nháy mắt như sóng triều xỏ xuyên qua cơ thể, lửa nóng côn ŧɦịŧ chen vào chỗ sâu nhất lỗ thịt.

-A…. ah... ngươi….ngươi…đội sâu…rồi..!

Cái âm hộ lúc này dán chặt lấy xương mu Tống Thanh Thư, giống như cái thớt xoay tròn lay động đứng lên, Lạc Băng thở gấp rêи ɾỉ, côn ŧɦịŧ Tống Thanh Thư càng thêm ra sức hướng vào trong u cốc Lạc Băng chạy nước rút, rất nhanh kɦoáı ƈảʍ kíƈɦ ŧɦíƈɦ cực kỳ hưng phấn, dục hỏa tăng vọt, hắn điên cuồng đút vào không kiêng nể gì cả, ra sức dùng cây côn ŧɦịŧ cứng như chày sắt, tại trong nhục động Lạc Băng thay đổi rất nhanh tốc độ co lại hung hăng chọc vào xuyên thẳng đến chỗ sâu nhất, rồi lại rút ra chỉ vẹn vẹn có non nửa đoạn tại trong u cốc rồi lại cắm vào, cái mông Lạc Băng ở phía dưới cũng thêm dùng sức vội vàng về phía trên liên tiếp đỉnh động, động đào nguyên giờ đúng như dòng suối nhỏ róc rách tuôn trào ra chất lỏng.

…………………………………………………………………………………….

-Á…a….lại tiết …nữa rồi…a….

Tống Thanh Thư xương cùn cũng chấn động, tinh quan càng thêm phát chặt, hắn biết đã tới lúc khẩn yếu quan đầu, thân hình hắn run rẩy, “ hừ..” lên một tiếng, côn ŧɦịŧ đè mạnh xuống bên trong thân thể Lạc Băng, dương tinh đại phát từng làn phụt ra bắn xuống tưới lên hoa tâm nàng, từng làn nóng bỏng bắn sâu làm nàng thêm một hồi run rẩy, âm tinh lại tiết ra thêm một lần nữa..

-Á…chết mất….

Lạc Băng đạt tới ba lượt cao trào liên tiếp, thân thể yêu kiều tản ra dư vị cao trào sướng mỹ vô cùng, Lạc Băng nhắm mắt hưởng thụ lấy đã lâu chưa từng có được xuân tình trào phun như vậy, thể xác và tinh thần đều suиɠ sướиɠ khoái hoạt, thỉnh thoảng theo từ trong mũi ngọc nhẹ nhàng “ hừ..hừ..” ra vài tiếng mị người rêи ɾỉ.

-Đây chính là tư thế của ngươi luyện công sao?

Một lúc lâu qua đi, Lạc Băng bị Tống Thanh Thư thao túng thành một tư thế kỳ quái ngượng ngùng, cảm thấy nhanh muốn hôn mê bất tỉnh.

-Đây là Quân vương và Thần thϊếp kết hợp tạo hình a.

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng nói như không có chuyện gì xảy ra..

So với cừu hận đối với Tống Thanh Thư, Lạc Băng trong lúc này lại càng thêm căm hận chính mình, vì sao chính mình lại dễ dàng thất thân cho hắn như vậy, vì sao trong nội tâm lúc ẩn lúc hiện còn có một loại chờ mong, lần trước còn có thể nói là bị ép buộc, có thể nói lần này rõ ràng là mình tự nguyện...

Cả người một trận run rẩy qua đi, lúc Tống Thanh Thư thả nàng ra, Lạc Băng thậm chí còn có một loại cảm giác mất mát, giẫy giụa hai mắt mở ra uể oải, thấy Tống Thanh Thư đang nhắm mắt ngồi khoanh chân, rõ ràng là đang tu luyện một loại nội công cực kỳ cao minh.

-Ngươi đúng là đang luyện công? Lạc Băng nhìn ra trong lòng thấy kỳ lạ.

-Hiện tại đã biết tại hạ không lừa phu nhân chứ?

Tống Thanh Thư vẫn nhắm chặt hai mắt, điều chuyển trong cơ thể Âm Dương nhị khí, hắn thấy chân khí lại tang thêm một phần, trong lòng vui mừng không xiết.

-Nào lại có công phu hạ lưu như thế….

Lạc Băng đỏ mặt gắt một cái, nhưng chung quy vẫn là cưỡng không lại được cơn cực khoái như nước thủy triều vừa rồi tuôn ra, nên nàng có cảm giác uể oải, nằm kề cạnh bên liền ngủ say.

Lúc Lạc Băng tỉnh lại, Tống Thanh Thư từ lâu đã mặc y phục chỉnh tề, ngồi trên cái ghế, khuôn mặt như là giễu cợt nhìn mình.

-Phu nhân cứ nằm thêm một chút đi, đợi lát nữa cơm tối tại hạ sẽ phái người đưa tới, phu nhân có yêu cầu gì cứ dặn dò thị vệ ở phía ngoài là được, tại hạ còn phải đi tham gia tiệc rượu, buổi tối e rằng trở về hơi trễ, lúc đó phu nhân không cần chờ tại hạ, cứ ngủ trước đi.

Tống Thanh Thư nói xong liền đứng lên đi ra ngoài.

-Phì…. ai chờ ngươi ..

Lạc Băng không quen loại đối thoại tương tự như là phu thê này, kinh ngạc nhìn hắn biến mất ở nơi cửa, khi ấy mới phản ứng được, nàng nắm lên cái chăn liền trùm đầu lại, bên trong chăn đỏ mặt gắt lên.

……………………………………………………………………………….

Tống Thanh Thư chuyến này đi tới tham gia Tổng Đốc Liêu Đông tổ chức tiệc rượu, trong bữa tiệc cùng nhau trao đổi ý kiến cùng với kiến nghị, Tổng Đốc, Tuần Phủ cùng với Đề Đốc ai cũng biểu thị nhất định sẽ cùng nhau đoàn kết với triều đình, kiên quyết phục tùng mệnh lệnh Hoàng Đế, một bữa rượu yến cứ như vậy trong bầu không khí hoà thuận vui vẻ cho đến khi kết thúc...

Tống Thanh Thư vừa mới ra khỏi phủ, liền gọi Trương Khang Niên, Triệu Tề Hiền dẫn thị vệ hộ tống cỗ kiệu không người về Dịch Phương quán trước.

Nhưng đại nhân một thân hành động, hơi có quá mức nguy hiểm.

Trương Khang Niên chần chừ nói.

-Hừ, nếu quả thật có thích khách đến, lúc đó không biết là các ngươi bảo vệ ta hay là ta bảo vệ các ngươi...

Tống Thanh Thư lườm Trương Khang Niên,

-Mau chóng mang kiệu trở về, đừng để cho người phát hiện ra ta không có ở trong kiệu."

-Cũng đúng.. Tống đại nhân võ công cái thế, đương nhiên không đem thích khách để vào trong mắt.

Trương Khang Niên gãi đầu, khà khà cười, nói xong liền dắt đám thị vệ đi về ngay.

Nhìn mọi người biến mất ở xa xa, Tống Thanh Thư đến một góc tường liền nôn ra một trận:

" Hay là đi nhìn xem Lý Nguyên Chỉ , cô nương kia đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì."

Thầm nghĩ xong liền một đường hướng về Trương Phủ đi đến.

Đi gần tới Trương Phủ, Tống Thanh Thư cẩn thận quan sát chúng quanh một hồi, xác định bốn phía không người, phóng người nhảy một cái, không một tiếng động nhẹ nhàng tiến vào bên trong.

Trong phủ của Trương Triệu Trọng đương nhiên không phòng thủ nghiêm mật sánh được như Bảo thân vương phủ, Tống Thanh Thư dễ dàng tránh thoát mấy tên gia đinh tuần tra, liền mò đến phía sau hậu viện.

Dựa vào ký ức lúc Lý Nguyên Chỉ ồn ào trong gian phòng kia, Tống Thanh Thư tới gần cửa sổ, hắn phá giấy cửa sổ chuẩn bị nhìn trước một chút tình huống bên trong, vậy mà mới vừa đưa con mắt tụ tới, liền nhìn thấy một thanh kiếm sắc đâm ra, Tống Thanh Thư hoảng hốt vội vã hướng phía sau co rụt lại, đồng thời duỗi ra song chỉ kẹp chặt lấy thân kiếm.

-Tống đại ca…là đại ca sao!

Tống Thanh Thư còn chưa có phản ứng lại, bên tai liền truyền đến một tiếng kêu kinh hỉ, nhìn lại, thì ra người cầm kiếm chính là Lý Nguyên Chỉ.

-Muội giở cái trò quỷ gì vậy?

Tống Thanh Thư đổ mồ hôi lạnh, nếu mình không phản ứng thật nhanh, giờ khắc này đã biến thành một tên mù, ai có thể ngờ tới mặt sau cửa sổ có một thanh kiếm sắc đang phòng bị.

-Hừ…tiểu muội tưởng rằng là Trương Triệu Trọng lão sắc quỷ kia.

Lý Nguyên Chỉ không tiện nở nụ cười, xem xét nhìn chung quanh, vội vã vươn tay đem Tống Thanh Thư kéo vào bên trong phòng.

-Trương Triệu Trọng đối với muội có ý đồ bất chính?

Tống Thanh Thư có chút biến sắc, Trương Triệu Trọng như thế nào đi nữa cũng là sư thúc nàng, sao lại không để ý đến thân phận, chuyện này truyền ra chốn võ lâm giang hồ, e rằng không có đất để đặt chân. Nhưng có điều xem ra Trương Triệu Trọng một lòng ở trong triều đình làm quan, cũng không có khả năng quay trở về võ lâm.

-Chuyện đó muội cũng không ngờ được.

Lý Nguyên Chỉ đóng cửa phòng đi qua lại, thở dài một hơi.

-Ngày đó trong hoàng cung kinh thành, ta đã đã quay trở lại nhưng không thấy hình bóng muội, nghĩ rằng muội đã đi tìm người yêu Dư Ngư Đồng, bây giờ nhìn lại tựa hồ còn có nguyên nhân khác.

Tống Thanh Thư nghi hoặc nhìn nàng.

Lý Nguyên Chỉ hai mắt đỏ lên, cố nén nước mắt, mím môi đem đầu đuôi sự tình kể lại.

-Vậy là lúc đó ngươi bị Trương Triệu Trọng nắm lấy, sau đó mang về Thịnh kinh thành?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên hỏi, trong lòng thấy cũng kỳ lạ, lúc ấy Trương Triệu Trọng đến kinh thành để làm gì? Chẳng lẽ là giúp Hoằng Lịch do thám nghe tin tức gì sao...

-Hừm, muội thật đáng thương, chờ lâu như vậy cũng không có ai tới cứu ..

Lý Nguyên Chỉ đôi mắt chớp chớp nhìn Tống Thanh Thư.

-Ai biết muội ở đây mà tới cứu a,

Tống Thanh Thư nhớ tới một chuyện, cẩn thận hỏi,

-Trương Triệu Trọng không đối với muội có phi lễ không vậy?

Lý Nguyên Chỉ lập tức liền hiểu ý của hắn, đỏ mặt nói:

- Thật không có, lão một lòng muốn muội đáp ứng cùng lão kết hôn, cũng nhờ vào oai danh của phụ thân muội, lão không dám đắc tội. Chỉ là mỗi ngày cứ nghe lão lãi nhải bên tai, rất là phiền phức.

-Sao muội không chạy trốn? Võ công của muội cũng đầu có tệ, Trương phủ này cũng đâu có gì tường đồng vách sắt...

Tống Thanh Thư kỳ quái hỏi.

-Tại sao không có, muội đã chạy trốn mấy lần, có điều mới ra khỏi Trương phủ liền bị lão ngăn lại rồi, muội đánh không lại hắn. Sau đó Trương Triệu Trọng bị muội làm tức giận, lão liền hăm dọa nếu muội chạy nữa, thì sẽ cưỡng bức muội, do đó muội trong lòng sợ sệt, không dám chạy nữa.

Lý Nguyên Chỉ điềm đạm đáng yêu nói.

-Quả nhiên là cứng thì sợ ngang, ngang thì sợ liều, không ngờ Lý đại tiểu thư láu lĩnh cũng có ngày ăn quả đắng.

Tống Thanh Thư khó nén cười trên sự đau khổ của người Lý Nguyên Chỉ.

-Hừ…muội đáng thương như thế, đại ca còn chế nhạo ..

Lý Nguyên Chỉ chu miệng, liền xoay người.

-Được rồi.. được rồi, ta sẽ cứu muội đi ra ngoài… đi.

Thấy nàng đáng yêu, Tống Thanh Thư có chút không kềm được vuốt nhẹ bên gò má nàng.

Lý Nguyên Chỉ đỏ mặt:

-Tống đại ca…. không thể tùy tiện sờ loạn một cô nương đấy..

-Ai nói? Ta không có chạm vào nơi khác của người thì có sao?

Tống Thanh Thư khó có thể ức chế nụ cười trên mặt.

-Muội lo sợ đi ra ngoài sẽ kinh động tới lão khốn Trương Triệu Trọng kia.

Lý Nguyên Chỉ tâm tư rất nhanh quay trở lại vấn đề chạy trốn.

-Yên tâm đi, có ta mang muội đi, hắn không phát hiện được đâu.

Tống Thanh Thư tự tin cười cợt.

-Suýt chút nữa đã quên Tống đại ca võ công cao cường như vậy. Hừ… hừ.. chờ muội về nhà, nhất định nói với phụ thân rút xương, lột gân lão, thì mới giải hận.

Lý Nguyên Chỉ thở phì phò nói.

-Có người lúc trước thì không thích về nhà, đến giờ mới phát hiện nhà là chỗ tốt nhất rồi?

Tống Thanh Thư cố ý trêu ghẹo nói.

-Ừm….

Lý Nguyên Chỉ đáp một tiếng, nghĩ đến chính mình rời khỏi nhà thời gian lâu như vậy, cũng không báo được cho cha mẹ một tiếng bình an, bọn họ chắc chắn là lo lắng đến đâu...

-Thôi mau thu thập đồ đạc rồi đi thôi.

Tống Thanh Thư đứng lên nói.

-Có cái gì mà thu thập a, thật vất vả mới thấy đại ca đến, nhanh lên một chút rời khỏi nơi này là tốt rồi.

Lý Nguyên Chỉ hưng phấn nói, nàng vẻn vẹn chỉ mang theo một thanh kiếm trong tay, những vật khác trong phòng không hề liếc mắt nhìn qua một chút.

-Muội không mang theo y phục để lúc tắm rửa thay đổi sao? Chỗ của ta chỉ có y phục nam nhân không à.

-Tống Thanh Thư thấy nàng hấp tấp như vậy, liền nhắc nhở..

-Tống đại ca quan lớn như vậy, chắc chắn tham ô không ít tiền, đến lúc đó cho tiền muội mua y phục mới là được..

Lý Nguyên Chỉ nói suýt chút nữa để Tống Thanh Thư thổ huyết, có điều hắn nghĩ mặc dù mình không sợ Trương Triệu Trọng, nhưng chần chừ kinh động đến hắn, hai người đối mặt nhau thì không tốt. Ban ngày mới vừa ở trên bàn rượu xưng huynh gọi đệ, buổi tối lại đi vào nhà người ta trộm gà bắt chó, dù là Tống Thanh Thư da mặt dày, cũng chịu không nỗi tình huống như thế.

……………………………………………………………………………….

-Haha…Tống công tử có bản lĩnh thực thâu hương thiết ngọc sự khá cao thâm a..

Tống Thanh Thư mới vừa ôm Lý Nguyên Chỉ nhảy ra khỏi tường vây Trương Phủ, thì bên tai liền truyền đến giọng nói âm u của một nữ nhân, hai người giật mình sợ hãi quay đầu nhìn lại.

Bạn đang đọc Thâu Hương Cao Thủ ( Bản Full, Sắc) của Lục Như Hoà Thượng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Trungvu123
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 202

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.