Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Mộng đẹp

Phiên bản Dịch · 1537 chữ

**Chương 1: Mộng đẹp.

**

Đầu có chút choáng váng, không chỉ đầu ngay cả, thân thể cũng có chút lâng lâng,tê tê dại dại.

A có thể là tác dụng phụ của thuốc cảm đã uống trước khi đi ngủ, mỗi lần đều là như thế này, khiến cả người có cảm giác như đi trên mây.

Nhưng lần này dường như có chút không giống.

Cô như thế nào ngồi dậy?

Thân thể thử chuyển động.

Theo từng đợt phập phồng, những cơn tê dại truyền khắp tứ chi.

Cái này rất không đúng!

Hoa Chiêu kinh hãi vươn tay muốn sờ nhưng lại chạm vào một mảng lồng ngực rắn chắc.

Nhịp tim đập mạnh dưới lòng bàn tay làm cô choáng váng.

Hoa Chiêu càng them kinh ngạc, cố gắng mở mí mắt nặng trĩu, nhưng trước mắt lại là một mảng đen kịt, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ sau lưng, cho phép cô mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Căn Phòng rất nhỏ, trên sàn là hai chiếc bàn và tủ gỗ cũ kỹ không ai muốn dùng, phía trên chiếc bàn gỗ có một chiếc gương lớn treo xiên.

Trong gương, một bóng người to lớn đang ngồi trên người một nam nhân.

Hoa Chiêu cúi đầu, sắc mặt nam nhân với ngũ quan góc cạnh ẩn hiện trong bóng đêm.

Chỉ với bóng dáng ẩn hiện, cô dám kết luận đây là một soái ca cấp 007!

Tình huống này là thế nào?

Nhất định là đang nằm mơ!

Đúng, chinh là như vậy!

Hoa Chiêu mặt có chút hồng, cô đây là sau 30 năm đem chính mình nghẹn điên rồi? Nên ở trong mộng toàn bộ đều bộc phát?

Haha! Nếu là nằm mơ, cái kia tiếp tục a.

Tim đập càng lúc càng nhanh, càng ngày càng hữu lực, tựa hồ như tuỳ thời có thể nhảy ra khỏi lồng ngực và rơi vào lòng bàn tay bất cứ lúc nào.

007 phát ra một tiếng buồn bực ở cổ họng và khan giọng nói: “ Cô…xuống…”

A ngay cả giọng nói cũng là giọng khan mà cô thích, trầm thấp hung hậu.

Cô thực thích giấc mộng này.

“ Không nha, người ta còn chưa mệt mỏi”

007 hít một hơi thật mạnh.

Hoa Chiêu cũng có chút kinh ngạc, giọng nói của nàng sao lại trở nên như thế này? Ngọt ngào, mềm mại yếu ở, giống như âm thanh của một loli, đồng thời cũng có một chút tự nhiên mê hoặc.

Nghe âm thanh, cô giống như một tiểu hồ ly…

Tiếng âm cuối hơi nhô cao, giống như một cái vuốt nhỏ móc vào trái tim người khác, Chính cô nghe được toàn thân tê rần chứ đừng nói đến nam nhân.

Nhưng lời này căn bản không phải cô muốn nói a.

Bất quá nằm mơ nha, dù sao cũng không có người nghe thấy, được rồi, được rồi.

007 giãy lên.

Hoa chiêu vô thức lấy hai tay đè chặt cổ tay hắn, khiến hắn không thể động đậy.

Ồ? Trong mộng cô còn là một đại lực sĩ?

Được rồi, được rồi, cái này không quan trọng, tiếp tục “nằm mơ” mới quan trọng.

Hoa Chiêu đem những gì đã biết, đều thi triển một lần…rốt cục cuối cùng cũng mệt mỏi.

Nhưnng là 007 vậy mà còn không hài lòng, với hai cánh tay mạnh mẽ, hữu lực đã xoay người đổi vị trí giữa hai người.

Ồ? Mộng đẹp còn chưa dứt? ..Cái kia cứ tiếp tục a…

Ngoài cửa sổ có tiếng gà gáy, Hoa Chiêu bị đánh thức.

Mở mắt ra trong nháy mắt, đại não của cô như bị một tia sáng trắng xuyên thấu, trong đầu xuất hiện vô số hình ảnh, sau cơn đau dữ dội cô mới biết hoàn cảnh hiện tại, cô đã xuyên qua.

Xuyên đến năm 1976, xuyên đến một cô gái nông thôn cùng họ cùng tên với cô.

Trong đầu vừa mới xoẹt qua cuộc sống ngắn ngủi của cô gái nông thôn, cô đã tự mình tìm chết một cách ngu xuẩn.

Cô gái nông thôn mồ côi từ nhỏ, cùng ông nội sống nương tựa lẫn nhau.

Bởi vì ông nội cưng chiều, hoặc là bản thân cô có tính cách như vậy, từ nhỏ đã gian xảo, tham ăn biếng làm, ngang tàng, bá đạo hơn nữa lại vừa đen vừa béo, cơ hồ bị toàn bộ thôn dân chán ghét, 18 tuổi không một ai đến cầu hôn.

Hôm nay, lão chiến hữu của ông nội cho cháu trai đến thăm, người thanh niên trẻ tuổi, cao ráo lại đẹp trai, ngay lập tức lọt vào mắt xanh của cháu mình.

Sau đó lão đầu rót rượu, cô gái nông thôn ra tay, đem người trẻ tuổi mạnh mẽ…

Sau đó, chàng thanh niên ngược lại không nói hai lời liền cưới cô gái nông thôn. Nhưng trong ngày hôm đó người đã rời đi, về sau cũng chỉ gửi tiền sinh hoạt mỗi tháng chứ không còn gặp lại nữa.

Mười tháng sau cô gái sinh đôi. Ông nội cũng đã qua đời vào thời điểm này.

Cô gái nông thôn một mình mang hai đứa trẻ vừa phải làm việc trong đất vừa phải lo toan việc nhà, tính cách ngày càng thêm cáu kỉnh, nhìn ai cũng khôn vừa mắt, nhất là người em họ xinh đẹp Hoa Tiểu Ngọc.

Một ngày nọ, cô đi lấy củi cùng Hoa Tiểu Ngọc thì gây sự đánh nhau, nhưng cô không may trượt chân rơi xuống núi và chết.

“Ai”

Hoa Chiêu thở dài, trên đời này thật sự có chuyện xuyên không như vậy? tại sao nó lại phát sinh trên người cô? Vì sao lại xuyên tới một thân thể bết bát như vậy?

Tại sao lại không thể xuyên không sớm hơn một ngày a.Mộng xuân thực sự rất đẹp, nhưng nếu biến thành sự thật, cũng rất đáng sợ.

Nàng cưỡng bức một người đàn ông… Nghĩ ở góc độ khác, anh ta chắc có tâm muốn giết người, đúng không?

Hoa Chiêu nằm ở trong chăn, toàn thân cứng ngắc, giả chết.

Cô không dám chuyển động thân thể, mặt giống như bánh nướng, đối mặt với người bị hại.

Hơn nữa cái bánh này, là bánh mặt đen đấy…

Lão thiên gia ah! Mau tới tạo sét đánh chết cô a.

“Hoa, tiểu Hoa, mau dậy đi, gì ba của cháu tới rồi!” Trong sân truyền đến một giọng nói già nua, tiếp theo là vài tiếng ho khan cùng tiếng nói chuyện ồn ào.

Hoa Cường nóng lòng hoan nghênh bà mối Triệu vào nhà. Bà mối Triệu động tác lại rất chậm.

Chỉ cần người cháu gái đầu gấu này của Hoa Cường gả cho ai, là tai hoạ cho nhà đó, bà cũng không muốn bị ném đá cửa sổ! Nhưng bà và Hoa Cường là họ hang thân thích, đã cự tuyệt qua rất nhiều lần rồi, lần này thái độ của Hoa Cường đặc biệt khiêm tốn. Đối mặt với một cựu chiến binh vẻ vang, bà đều không muốn tuyệt tình quá mức, cho nên đáp ứng đi đến một lần.

Đương nhiên là tới ứng phó một chút cho xong, đến lúc đó giới thiệu một vài người goá vợ, tàn tật, Hoa Cường khẳng định không đồng ý, chuyện này coi như cho qua.

Trong phòng Hoa Chiêu giật mình ngồi bật dậy. Cô vừa mới tiếp thu trí nhớ của nguyên chủ, biết rõ đây là một màn “bắt gian tại giường”.

Ông cháu sợ Diệp Thầm không cưới nàng, cố ý để chuyện này bị người ta bắt gặp, đến lúc đó nếu anh ta không nhận nợ, có chứng cứ, bọn họ sẽ đi bộ đội tố cáo anh ta!

Hoa Chiêu nắm chặt chăn, mền, không thể để cho chuyện này phát sinh! Như vậy quá khó nhìn! Đẵ đem anh ta cưỡng… không thể lại chà đạp tôn nghiêm của anh ta.

“Dì Ba nào? Có phải là người nói ta cả đời sẽ không thể kết hôn và tuyệt đối không bao giờ bước vào cửa nhà chúng ta không?” Hoa Chiêu gắt giọng: “ Lại để cho nàng cút đi! Ta chính là cả đời không gả được, cũng không cần giơi thiệu đối tượng cho ta!”

Giọng của Hoa Chiêu rất manh, nhưng cũng không che giấu được nội dung gây tức giận.

Sắc mặt bà mối Triệu hết đỏ lại trắng, hết trắng lại đỏ, quay đầu bước đi.

Hoa Cường sững sờ tại chỗ, không phải đêm qua đã thương lượng như thế à?

Qua lớp kính cáu bẩn, Hoa Chiêu thở phào nhẹ nhõm khi thấy trong sân chỉ có ông nội.

Phía sau lưng một trận gió lạnh thổi qua, Hoa Chiêu đột nhiên nhớ tới chính mình còn đang trần truồng! Cô có thể cảm nhận được một đạo ánh mắt nóng rực đang chặt chẽ dính trên lưng cô, tựa như muốn đem cô xuyên thủng.

Bạn đang đọc Trọng Sinh Năm 70: Béo Thê Muốn Xoay Người của Lý Bảo Châu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi mayphan
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 6
Lượt đọc 87

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.