Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 2738 chữ

Chương 3: Một đoàn khí đen ở giữa hai đầu lông mày

Ban ngày ở bệnh viện, Liễu Thanh Vân lại vô thêm hai bình nước biển, buổi chiều anh ta liền xuất viện về nhà.

Người nhà họ Liễu đều đi làm việc, chỉ có Liễu Diệp phải nấu cơm nên đi về trước, cô nhìn đến Liễu Thanh Vân liền kích động nói: “Anh cả, anh đã về rồi, thân thể có sao không?” Nói xong còn chạy ra ngoài cửa nhìn nhìn, thấy bên ngoài không có ai, liền chạy về phòng bếp, từ phía dưới bệ bếp lay ra cái khoai lang, đưa cho Diêu Tú Anh.

Trong nhà này Liễu Diệp cùng nguyên chủ quan hệ tốt nhất, Triệu Thải Hoa là người trọng nam khinh nữ, đối xử với Liễu Diệp xa xa không bằng hai người anh trai Liễu Bảo Căn cùng Liễu Bảo Tài, cũng chỉ so nguyên chủ tốt hơn một chút, cho nên hai người liền ôm đoàn sưởi ấm.

Ngày hôm qua khi Diêu Tú Anh cầm đao đuổi theo người nhà họ Liễu cũng là đuổi theo Liễu Tiểu Binh cùng hai vợ chồng Liễu Bảo Căn, Liễu Bảo Tài ở đi làm trong huyện không ở nhà, Liễu Diệp ngay từ đầu đã bị Diêu Tú Anh dặn dò, làm cô mang theo mấy đứa nhỏ trốn ở trong phòng, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều đừng ra tới.

Diêu Tú Anh tiếp nhận khoai lang, lo lắng hỏi Liễu Diệp nói: “Tiểu Diệp, mấy anh em Đại Võ sao rồi?” Ngày hôm qua cô muốn cùng Liễu Thanh Vân đi bệnh viện, chỉ có thể đem mấy đứa nhỏ nhờ Liễu Diệp chăm sóc.

“Đều tốt, Đại Võ mang theo hai đứa nhỏ ở trong phòng chơi.”

Đều nói con cái nhà nghèo hiểu chuyện sớm, Đại Võ tuy rằng mới 7 tuổi, đã rất là hiểu chuyện, biết cha mẹ ở trong cái nhà này sống không dễ dàng, ngày thường luôn giúp đỡ Diêu Tú Anh chăm sóc em trai em gái, làm cô giảm bớt không ít chuyện.

Diêu Tú Anh yên tâm, cùng Liễu Thanh Vân cùng nhau đi đến nhà ở của bọn họ. Ba đứa nhỏ nhìn thấy bọn họ trở về, vội vàng chạy tới, Tam Bảo còn nhỏ, nhưng Đại Võ cùng Nhị Ni đã hiểu chuyện, trước đó vài ngày bọn họ nhìn thấy nguyên chủ hôn mê bất tỉnh, sợ chính mình không có cha, hiện giờ thấy Liễu Thanh Vân êm đẹp mà đứng đó, kích động đến không được, một ngụm một ngụm mà kêu “Cha”.

Liễu Thanh Vân nhìn ba đứa nhỏ xếp hàng trước mặt chính mình, lúc này mới nhớ tới nguyên chủ vẫn là cha của ba đứa nhỏ. Chính mình không riêng gì muốn duy trì nhân thiết nhát gan, còn phải làm cha của mấy đứa nhỏ, này quả thật rất hiếm lạ.

Cái thân phận mới này so với nhân vật anh ta trước kia giả qua đều phải có tính khiêu chiến, anh ta cười tủm tỉm vuốt đầu mấy đứa nhỏ nói: “Ngoan, ngoan.”

“Cha Đại Võ, hai ngày này anh cũng chưa ăn cái gì, nhanh đem khoai lang này ăn đi, nếu không lát nữa làm mẹ nhìn thấy, Tiểu Diệp cũng sẽ bị mắng theo.” Diêu Tú Anh đứng bên cạnh đem khoai lang đưa qua.

Nguyên chủ từ khi hôn mê liền không ăn qua cái gì, lúc này Liễu Thanh Vân đúng là rất đói bụng. Ngày hôm qua Triệu Thải Hoa đem bọn họ ném tới bệnh viện, thanh toán tiền trị liệu hai ngày liền mặc kệ, cơ bản là không muốn cho bọn họ tiền ăn cơm, cho nên hai người từ ngày hôm qua đến bây giờ cũng không ăn cái gì.

Liễu Thanh Vân xem củ kia khoai lang này còn rất lớn, liền từ giữa bẻ ra làm hai, một nửa cho mình một nửa cho Diêu Tú Anh, mới đầu Diêu Tú Anh còn không ăn, muốn để lại cho Liễu Thanh Vân, Liễu Thanh Vân nói thân thể chưa hồi phục, ăn nhiều không tiêu hóa được, cô liền đưa cho ba đứa nhỏ, nhưng Đại Võ nói cô út vừa rồi trộm cho bọn họ ăn củ khoai lang, cô lúc này mới từ bỏ, đem nửa củ khoai lang kia ăn xong.

Bọn họ vừa mới ăn xong khoai lang không bao lâu, trong sân liền truyền đến tiếng vang, là tiếng mắng chửi người mười phần có lực của Triệu Thải Hoa.

“Tiểu Diệp, thứ phá của ngoạn ý nhi, nấu cơm nhiều như vậy làm gì, hiện tại lương thực có bao nhiêu khan hiếm không biết sao hả!”

“Con thấy anh cả cùng chị dâu đã về rồi, mới nấu nhiều chút.” Liễu Diệp yếu ớt giải thích.

“Cả ngày không làm việc, liền biết ăn, nhiều ít lương thực đều có thể ăn, cũng không biết là thân mình kia có bao nhiêu quý giá, còn phải đi bệnh viện xem bệnh, tiêu tốn nhiều tiền trong nhà như vậy ……”

Liễu Thanh Vân nghe tiếng hùng hùng hổ hổ này, sờ sờ cằm, không để trong lòng. Diêu Tú Anh cùng mấy đứa nhỏ đều là tập mãi thành thói quen, bọn họ yên lặng mà đi theo Liễu Thanh Vân đi vào nhà chính, ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm.

Kết quả Liễu Thanh Vân cúi đầu vừa thấy, đồ ăn đen tuyền, một chén canh dưa muối, trong trí nhớ của nguyên chủ giống như hàng năm ăn cơm đều là như bây giờ. Anh ta thử thăm dò cắn một ngụm đồ ăn, thiếu chút nữa liền bị nghẹn, quá xót cổ họng.

Anh ta đời trước ở Vô Tướng Tông bối phận lớn nhất, có thể nói là quần áo tới duỗi tay, cơm tới há miệng cũng không khoa trương, từ trước đến nay ăn so với người khác đều tốt hơn, bây giờ vẫn là lần đầu tiên ăn đến đồ ăn khó có thể nuốt xuống như vậy.

Ngay sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn nhìn những người khác, trừ bỏ Triệu Thải Hoa còn đang trách mắng anh ta cùng Diêu Tú Anh, cả nhà đều ăn đến mùi ngon, bao gồm Thiết Trụ con trai 4 tuổi của Liễu Bảo Căn.

Anh ta do dự, rốt cuộc vẫn là căng da đầu đem này bữa cơm nuốt xuống, nửa củ khoai lang kia căn bản là không đủ no, dù sao cũng phải lấp đầy bụng mới được. Anh ta một bên vẻ mặt đau khổ ăn cơm một bên ở trong lòng cảm thán nói, cái nhà này cũng quá nghèo đi, cả ngày ăn đồ ăn khó ăn như vậy, anh ta phải nhanh chóng nghĩ cách tìm đường ra mới được, sắm vai thành tính cách như nguyên chủ không thành vấn đề, nhưng anh ta thật sự không sống được cuộc sống như nguyên chủ.

Có cảm giác gấp gáp, buổi tối chờ Diêu Tú Anh cùng ba đứa nhỏ đều ngủ hết, anh ta liền dựa theo tâm pháp của Vô Tướng Tông bắt đầu kết ấn tu luyện lên, cũng may tư chất tu luyện của anh ta là đi đôi với linh hồn, tiến độ vẫn là trước sau như một mau, cả đêm qua đi, đã dẫn khí nhập thể, đả thông hơn phân nửa kinh mạch.

Chỉ là trong quá khứ thân thể này điều kiện sinh hoạt quá kém, năm xưa bệnh cũ tương đối nhiều, sau khi khai thông kinh mạch, bài xuất ra không ít tạp chất, anh ta thừa dịp sáng sớm không ai, chạy đến trong sân dùng nước trong lu tắm rửa sạch sẽ, sau đó lại bị Triệu Thải Hoa mắng cho một trận, nói anh ta lãng phí nước, bởi vì nhà họ Liễu không có giếng nước, muốn múc nước phải tới giếng nước trong thôn mà múc, ngày thường dùng nước rất là tiết kiệm.

Liễu Thanh Vân vâng vâng dạ dạ mà ứng vài tiếng, trở lại trong phòng liền đối diện ánh mắt không tán đồng của Diêu Tú Anh.

“Cha Đại Võ, anh vừa mới hết sốt, sao có thể đi tắm nước lạnh, sao anh không gọi em dậy nấu nước nóng mà tắm, nếu lại phát sốt làm sao bây giờ.”

Liễu Thanh Vân hiểu biết chính mình, chờ sau khi anh ta đả thông kinh mạch, đừng nói phát sốt, sợ là về sau muốn bị bệnh đều khó. Nhưng anh ta không có khả năng nói như vậy, mà là đầy miệng đáp ứng xuống dưới lần sau nhất định sẽ kêu cô.

Diêu Tú Anh còn muốn nói thêm gì nữa nhưng Triệu Thải Hoa liền đứng ngoài cửa kêu: “Nhà con cả, hai cái đồ lười này, còn không chạy nhanh đi làm việc, còn muốn người trong nhà nuôi mấy người hả.”

Làm việc? Liễu Thanh Vân bắt đầu nhớ lại ký ức của nguyên chủ làm việc là làm cái gì, nhớ tới liền đau đầu không thôi, sắm vai Liễu Vi Quốc là nhân vật khó nhất mà anh ta từng giả dạng, trải qua hơn phân nửa đời người đều là làm việc làm việc. Tuy nói tiếp theo chính là mùa đông, việc nhà nông không nặng như vậy, nhưng Liễu Thanh Vân liền cái cuốc dùng như thế nào cũng không biết, anh ta chỉ biết vẽ bùa chứ không biết trồng trọt.

Liễu Thanh Vân xoay chuyển tròng mắt, vẫn là đi theo đoàn người cùng nhau bắt đầu làm việc đi, chỉ là anh ta từ đầu tới đuôi đều đứng ở bờ ruộng ăn không ngồi rồi, người khác nhổ cỏ, tu chỉnh mương máng, không quan tâm là kêu anh ta làm cái gì, anh ta đều là dáng vẻ phản ứng không kịp, không biết làm việc thế nào, hoàn toàn bất đồng với dáng vẻ trước kia cần lao làm việc lấy mãn công điểm.

Mọi người hỏi anh ta sao lại thế này, anh ta nói lúc trước phát sốt giống như thiêu mơ hồ, thật nhiều chuyện đều không nhớ rõ, đã quên làm việc thế nào. Mọi người liền kêu anh ta đi theo người khác cùng nhau làm, anh ta miễn cưỡng gánh một gánh phân, mới vừa đi không đến hai bước, liền chân trái vấp chân phải, quăng ngã trên mặt đất. Anh ta lại đi theo đi làm cỏ, kết quả đem lúa mì vụ đông mới vừa trồng nhổ một mảng lớn. Liễu Hòa Bình không thể nề hà làm anh ta đi tu mương máng, anh ta đào một cái xẻng đi xuống, thiếu chút nữa xẻng đến chân người bên cạnh.

Mọi người xem như đều sợ anh ta, làm anh ta dứt khoát liền đứng ở bên cạnh, gì cũng đừng làm, cả ngày xuống dưới, anh ta một cái công điểm cũng không được đến.

Người trong thôn nhìn dáng vẻ anh ta tang đầu đạp não, đều nói anh ta đây là phát sốt thiêu choáng váng, không làm việc được, về sau đừng nói nuôi người trong nhà, sợ là người trong nhà còn phải nuôi anh ta.

Việc này thật mau liền truyền khắp thôn, Triệu Thải Hoa mới đầu còn không tin, cho đến khi chính mắt bà ta nhìn thấy Liễu Thanh Vân là làm việc như thế nào, lúc này mới không thể không tin. Khuôn mặt bà ta đều đen lại, cả ngày đều là tâm trạng không yên ổn.

Liễu Thanh Vân thì mừng được thanh nhàn, thuật nghiệp có chuyên tấn công, anh ta là không biết làm việc nhà nông, người khác nói anh ta choáng váng, anh ta cũng không phải không nghe thấy, chỉ là anh ta cũng không để ý tới, còn may mắn vừa lúc có phát sốt làm cớ.

Anh ta đang chán đến chết mà nhìn nơi xa, đột nhiên thấy một người đang gánh một gánh nước bùn từ trước mặt chính mình đi qua, giữa mày có một đoàn khí đen, rõ ràng chính là đi qua nơi có âm khí trọng, Liễu Thanh Vân nhớ rõ người này tên là Liễu Văn Quân, xem như là anh em bổn gia của nguyên chủ.

Anh ta nghĩ nghĩ, gọi lại Liễu Văn Quân.

“Anh Văn Quân!”

“Là Vi Dân hả, làm sao vậy?”

Liễu Thanh Vân thấy Liễu Văn Quân dùng ánh mắt tràn đầy đồng tình nhìn chính mình, đại khái là cảm thấy chính mình choáng váng, từ đây liền công việc đều làm không được. Nhưng Liễu Thanh Vân cảm thấy Liễu Văn Quân càng cần người đồng tình hơn, cũng không biết là ở đâu lây dính âm khí trọng như vậy, sợ là muốn xui xẻo một khoảng thời gian.

“Anh Văn Quân, có phải gần đây anh luôn cảm thấy cả người không có sức lực, tinh thần hoảng hốt, còn luôn là xui xẻo phải không?”

“Sao chú em biết được?” Liễu Văn Quân buột miệng hỏi.

Hai ngày này anh ta xác thật làm cái gì đều nhấc không nổi tinh thần, đầu nặng nề choáng váng, còn đặc biệt xui xẻo, đi đất bằng đều có thể té ngã.

Liễu Thanh Vân nhìn trái ngó phải, lôi kéo anh ta đến dưới tàng cây bên cạnh không có ai, nói vài câu.

“Anh Văn Quân, lại nói việc này anh có khả năng không tin, mấy ngày hôm trước ta phát sốt, đi một vòng ở quỷ môn quan, giống như một hồi đại mộng, đã quên không ít đồ vật, như là trồng trọt gì đó đều không nhớ rõ, nhưng cũng lại học xong thật nhiều đồ vật, liền giống như mở ra thiên nhãn vậy, ta liếc mắt một cái liền nhìn ra giữa mày của anh quấn quanh một đoàn khí đen.”

Liễu Văn Quân nhíu nhíu mày, chuyện này thật sự quá khó tin, rất khó để làm người tin tưởng.

Liễu Thanh Vân cũng biết nói miệng không bằng chứng, Liễu Văn Quân đoán chừng cũng sẽ không tin, anh ta lại bổ sung thêm: “Nếu anh không tin, ta nói cho anh một cách loại bỏ âm khí, bảo đảm anh sẽ không lại xui xẻo.”

“Cách gì?”

“Anh đi tìm cây ngô đồng, ở hướng tây nam lấy một đoạn đầu gỗ năm tấc, khắc lên ngày sinh tháng đẻ của anh, buổi tối khi ngủ cột lên cánh tay trái, buổi sáng ngày mai tỉnh lại liền đem đầu gỗ đốt đi, ta bảo đảm anh sẽ không xui xẻo nữa.”

Thật ra bình thường loại bỏ âm khí căn bản không cần phiền toái như vậy, anh ta cho Liễu Văn Quân một tờ đuổi âm phù là được, đuổi âm phù là phù chú cơ bản nhất ở Huyền Môn, ở chỗ trước kia của anh ta mỗi người đệ tử Huyền Môn đều biết vẽ, quả thật rất đơn giản, nhưng hiện tại anh ta tới nơi này, chu sa giấy vàng tài liệu gì đều không có, trước mắt còn không có điều kiện vẽ bùa, chỉ có thể dùng cách dân gian này.

Sau khi Liễu Văn Quân nghe xong, nửa tin nửa ngờ mà đáp ứng xuống dưới, tuy nói hiện tại không cho người làm phong kiến mê tín, nhưng có chút đồ vật mọi người ngoài miệng không nói, trong lòng vẫn là nhận đồng. Lại nói cách này cũng không có nguy hiểm gì, có thể thử một lần, nhiều lắm chính là tốn chút công sức mà thôi.

Liễu Văn Quân cùng Liễu Thanh Vân nói chuyện xong, liền tiếp tục gánh nước bùn đi về phía trước, còn chưa đi vài bước, dưới chân bị trượt, cả người và thùng đều rơi vào cái mương bên cạnh ruộng, so với Liễu Thanh Vân phía trước còn thảm hơn.

Làm cho đại đội trưởng Liễu Hòa Bình liên tục thở dài, không rõ hôm nay rốt cuộc là chuyện như thế nào, người bình thường làm việc nhanh nhẹn đều ngã lên ngã xuống.

Bạn đang đọc Diễn Tinh Huyền Học Đại Sư Ở 70 của Băng Trừng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi PiDau
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.